Có thức tỉnh ai?

Vũ Kim Hạnh

Sự tuyệt vọng ko có khuôn mặt nào hết

Từng có một cô con gái. Và cô bé ấy bị hiếp, bị giết. Người cha đau và sốc đến mức phải rời bỏ xứ mà đi.

Tới Bình Phước, cùng người thân mua được vài mẫu đất nhưng rồi cũng lại bị thu hồi, trở thành tay trắng.

Có vợ, nhưng rồi cũng ly thân.

Rồi 3 năm trước, chở giúp 1 người bạn về nhà; đụng xe; bạn chết; nhận án 3 năm tù; và cũng suốt 3 năm qua ròng rã kêu oan. Ngay cả tết nhất cũng không dám đến nhà ai vì sợ tiếng tù tội mang lại xui xẻo cho bạn bè người thân.

Tình cảnh của bị cáo Lương Hữu Phước, người vừa nhảy lầu tại toà Bình Phước chiều qua.

Có câu “cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra”. Nhưng nhìn cuộc đời ông Phước, chỉ thấy toàn chuyện buồn. Hữu Phước đấy mà có phước đâu.

Vừa inbox cho luật sư Dương Vĩnh Tuyến để xác nhận lại nhân thân ông Phước.

Và cũng như trong vụ Hồ Duy Hải, vụ này có tới 11 điểm sai sót trong tố tụng. Sai đến mức án sơ thẩm từng bị tuyên huỷ để điều tra lại.

Nhưng rồi vẫn án tù 3 năm.

Trong stt cuối cùng, người đàn ông bất hạnh mong cái chết của mình sẽ thức tỉnh nền tư pháp Bình Phước.

Nhưng, vừa xong, Bình Phước họp báo khẳng định: Việc giải quyết và xét xử vụ án hoàn toàn công tâm, vô tư, khách quan và dựa trên nguyên tắc tôn trọng chứng cứ để ra phán quyết.

ko đọc hồ sơ vụ án, ko dám nói oan hay không, chỉ thấy ở trong đó sự tuyệt vọng và cùng quẫn.

Khi phải quyên sinh, ko tiếc ngay cả mạng sống thì có nghĩa là người ta chẳng còn tin gì, chẳng còn gì mà bấu víu vào cuộc đời này nữa rồi

Ảnh ông Phước vào sáng qua, vài tiếng trước khi nhảy lầu – với một biểu cảm hết sức bình thường. Bức ảnh ấy cho biết sự tuyệt vọng không có khuôn mặt nào hết

Đào Tuấn

Cái chết nhảy lầu ngay tại tòa án tỉnh Bình Phước của ông Lương Hữu Phước (2 chữ Phước cộng lại sao thành…vô phước?) dấy lên câu hỏi liệu sẽ ra sao, điều ông mong muốn là sẽ thức tỉnh nền tư pháp tỉnh Bình Phước?

Thức tỉnh? Tôi rùng mình nghĩ tới bức ảnh hớn hở cười giơ cao bàn tay có hình chữ V chiến thắng khi tòa tuyên án hàng chục năm tù của GĐ Sở khảo thí Hòa Bình. Đô (dose) các quan tham giờ mạnh lắm rồi, cỡ nào mới thức tỉnh được họ, chứ 10 năm coi bộ không xi nhê?

Thực thế, cũng hôm qua, tôi đọc thấy một vụ xử án. Bí thư thị xã Bến Cát tỉnh Bình Dương bị kêu án 10 năm tù trong phiên tòa sơ thẩm về vụ vi phạm nhà đất của dân.

Ông Nguyễn Hồng Khanh, 53 tuổi, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Bình Dương, nguyên bí thư thị ủy thị xã Bến Cát, bị tuyên 10 năm tù vì – với vai trò cá nhân – ông đã mua lại khoảng 18ha đất của bà Hồ Thị Hiệp (đã mất) tại xã An Tây, thị xã Bến Cát. Các lô đất này từng được bà Hiệp và công ty của gia đình thế chấp ngân hàng BIDV để vay vốn, nhưng sau đó ngân hàng đồng ý cho bà tự bán tài sản.

Ôi, tôi đã nghe nhiều vụ ở Bình Dương mà "con ma" đất, xui giục chiếm đất chiếm nhà của dân nó “ám” nặng lắm rồi. 10 năm tù hầu như chẳng làm ai sợ. Nên dù vụ án ông Nguyễn Hồng Khanh bắt đầu từ 2 năm trước mà bây giờ, người ta vẫn ngang nhiên chà đạp lên luật pháp, kiếm cách chiếm đất khác của dân. Nén bạc vẫn cứ đâm toạc mọi tờ giấy có khi gọi là báo cáo thanh tra hay biên bản “ý kiến cử tri” được "tổ chức" rất chặt chẽ.

Continue reading

Posted in án oan, Tự tử | Leave a comment

Ám ảnh bắt bớ

Nguyễn Nam

Ám ảnh bắt bớ, có lẽ đang là tâm trạng lúc này ở cả các thành viên những nhóm xã hội dân sự khác tại Việt Nam.

ám ảnh bắt bớ

Với vụ việc Quyền Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam – ông Nguyễn Tường Thụy bị bắt và di lý từ Hà Nội vào TP.HCM trong vụ án được cho là liên quan đến nhà báo tự do Phạm Chí Dũng, cho thấy có lẽ giờ đây nếu ai đó ở Việt Nam được tín nhiệm giữ tạm quyền điều hành các hoạt động của hội này, nhiều khả năng người ấy sẽ ‘liên đới’ trong vụ án đang giai đoạn mở rộng điều tra ấy.

Có một thực tế là sau khoảng một tháng tạm dừng khi Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam – ông Phạm Chí Dũng bị bắt, thì trang web Việt Nam Thời Báo đã hoạt động trở lại, với tỷ lệ khôi phục lượng tin, bài gần như không khác mấy so trước đó.

Lượng bài vở trong thời gian hiện tại gần như vắng hẳn các bút danh quen thuộc trước đó. Nhiều nguồn tin từ quốc nội cho biết, một vài tác giả thường xuyên cộng tác với nhà báo Phạm Chí Dũng, đã được chính quyền ‘mời cà phê’.

Continue reading

Posted in Báo chí tự do, Trấn áp bất đồng, đàn áp | Leave a comment

Chính sách đối ngoại mới của Trung Quốc và hàm ý đối với Việt Nam

Nguyễn Việt Dũng

Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị ở Berlin, Đức hôm 13/2/2020
Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị ở Berlin, Đức hôm 13/2/2020 – Reuters

Chính sách đối ngoại mới của Trung Quốc

Ngày 24/5/2020, bên lề kỳ họp thứ 3 Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc Trung Quốc, Quốc hội khóa XIII, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị đã có cuộc trả lời phỏng vấn báo chí về chủ đề “Chính sách ngoại giao và quan hệ đối ngoại của Trung Quốc”. Một số nội dung đáng chú ý trong cuộc trả lời này như sau:

Về tác động, ảnh hưởng của đại dịch COVID-19 đối với ngoại giao Trung Quốc và điểm sáng của ngoại giao Trung Quốc trong năm 2020.

Ngoại trưởng Vương Nghị cho biết dịch bệnh dường như đã “ấn nút tạm dừng” đối với ngoại giao các nước, nhưng ngoại giao Trung Quốc không dừng bước mà vẫn tiếp tục ”lội ngược dòng” thông qua các hình thức điện đàm, trao đổi thư tín, liên lạc trực tuyến. Kể từ khi dịch bệnh xảy ra, Chủ tịch Tập Cận Bình đã thông qua hình thức ngoại giao nguyên thủ thúc đẩy ngoại giao phòng chống dịch, dùng vai trò lãnh tụ để thúc đẩy hợp tác quốc tế. Đến nay, Chủ tịch Tập Cận Bình đã điện đàm và gặp gỡ gần 50 nhà lãnh đạo nước ngoài và người đứng đầu các tổ chức quốc tế, tham dự Hội nghị thượng đỉnh trực tuyến G20 về COVID-19,  phát biểu tại lễ khai mạc Đại hội đồng Tổ chức y tế thế giới WHO, bày tỏ cho thế giới thấy rõ quan điểm của Trung Quốc là ủng hộ đoàn kết phòng chống dịch bệnh. Thủ tướng Lý Khắc Cường đã điện đàm với lãnh đạo nhiều nước, tham dự Hội nghị cấp cao đặc biệt ASEAN+3 (Trung Quốc, Nhật Bản và Hàn Quốc) về ứng phó dịch bệnh COVID-19. Ngoại trưởng Vương Nghị cũng có hơn 100 cuộc điện đàm với Bộ trưởng Ngoại giao của nước. Trung Quốc đã tổ chức Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao đặc biệt Trung Quốc-ASEAN, Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao các nước Lan Thương-Mekong, Hội nghị trực tuyến Bộ trưởng Ngoại giao Trung-Nhật-Hàn, Hội nghị trực tuyến Bộ trưởng Ngoại giao các nước BRICS, Hội nghị trực tuyến Bộ trưởng Ngoại giao các nước thành viên Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO).

Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị phát biểu tại họp báo sau cuộc gặp với các bộ trưởng ngoại giao các nước ASEAN ở Vientiane, Lào hôm 20/2/2020
Hình minh hoạ. Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị phát biểu tại họp báo sau cuộc gặp với các bộ trưởng ngoại giao các nước ASEAN ở Vientiane, Lào hôm 20/2/2020 Reuters

Năm 2020 là năm đặc biệt trong tiến trình phục hưng vĩ đại dân tộc Trung Hoa. Ngoại giao Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn sàng cho trạng thái bình thường mới trong bối cảnh phòng chống dịch bệnh, tập trung vào một số điểm sau: (1) Dốc sức phục vụ phát triển kinh tế trong nước. Trung Quốc sẽ thống nhất cục diện trong nước và quốc tế, vận dụng đầy đủ các nguồn lực ngoại giao, phục vụ chiến lược phát triển lớn của quốc gia. Tập trung vào thời kỳ hậu đại dịch, duy trì bảo vệ chuỗi cung ứng chuỗi sản xuất toàn cầu, thúc đẩy tiện lợi hoá đầu tư thương mại, ứng phó với áp lực kinh tế thế giới suy giảm; (2) Kiên quyết bảo vệ lợi ích quốc gia. Trung Quốc sẽ dùng ý chí kiên định hơn, áp dụng các biện pháp hiệu quả hơn, kiên quyết bảo vệ chủ quyền, an ninh và lợi ích phát triển của quốc gia, kiên quyết phòng ngừa và ngăn chặn âm mưu của mọi thế lực can thiệp vào công việc nội bộ của Trung Quốc; (3) Không ngừng làm sâu sắc quan hệ đối tác. Thúc đẩy quan hệ ổn định đi lên với các nước lớn, làm sâu sắc, dung hoà lợi ích với các nước láng giềng, làm sâu đậm tình hữu nghị đoàn kết với các nước đang phát triển; (4) Kiên định bảo vệ chủ nghĩa đa phương. Đặc biệt là thúc đẩy quản lý y tế công cộng toàn cầu, ủng hộ WHO phát huy vai trò trong hợp tác phòng chống dịch bệnh toàn cầu, xây dựng cộng đồng chung sức khoẻ y tế nhân loại; (5) Tích cực mở rộng hợp tác quốc tế. Xây dựng cơ chế liên kết phòng chống dịch bệnh với nhiều quốc gia hơn, tăng cường hợp tác quốc tế phòng chống kiểm soát dịch bệnh, thúc đẩy hợp tác y tế “Vành đai và Con đường”, cùng xây dựng ”Con đường tơ lụa y tế”, đóng góp tích cực cho trận tuyến phòng chống dịch bệnh toàn cầu.

Continue reading

Posted in Âm mưu Tàu Cộng | Leave a comment

Thử một góc nhìn pháp lý trong vụ báo Phụ Nữ

Thanh Nhã

NÓNG: CHUYỆN LẠ LÀNG BÁO SÀI GÒN

Cục Báo chí Bộ 4T bênh vực đại cty SUN GROUP, phạt báo Phụ Nữ TP.HCM 55 triệu và đình bản 1 tháng. Báo Phụ Nữ TPHCM ĐỐI ĐẦU QUYẾT LIỆT kiểu “phụ nữ” rất độc đáo: in thêm 20 000 báo giấy vừa giãi bày ÁN OAN, vừa BÙ LỖ tiền phạt. Bà con Saigon ủng hộ mua hết luôn 20 000 số trong buổi chiều.

Cao tay Báo Phụ nữ Sài Gòn !

ĐẾN CHIỀU NGÀY 29-5, thêm bất ngờ, tờ báo Phụ Nữ số phát hành ngày 29-5, mặc dù đã in nối bản số lượng lên đến 20.000 bản, lại được các sạp bán sạch trơn. Trên fanpages của báo Phụ Nữ TP.HCM, đưa ra thông báo kèm việc kêu gọi sự ủng hộ của độc giả qua thay đổi avatar (khung ảnh đại diện) có dòng chữ “PHỤ NỮ ONLINE SẼ TRỞ LẠI 28.6.2020”.

LÀNG BÁO SÀI GÒN đã vỗ tay hoan nghênh, song các tổng biên tập những tờ báo “nam nhi” như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Người Lao Động và cả Sài Gòn Giải Phóng thì chưa thấy đưa tin về sự kiện có lẽ chưa bao giờ xảy ra trong 45 năm qua: một tờ báo đã đĩnh đạc phản hồi chi tiết, rành mạch tất cả các cáo buộc của cơ quan quản lý khi nhân danh nhà nước, cơ quan này đã ‘phạt vạ’ kèm ‘đóng cửa’ tờ báo Phụ nữ online trong một tháng, ngay mùa dịch corona đang khiến cuộc sống tiếp tục trong cơn vật vã.

Nhà báo nữ Vương Liễu Hằng, cựu phóng viên báo Công an TP.HCM, nhận xét ngắn gọn nhưng đầy hàm ý đe dọa đến tận ‘bề trên’ cao nhất: “Mình không ngạc nhiên trước phản ứng của báo Phụ Nữ. Không tin. Các ông cứ thử về… đình bản vợ mà xem! Sẽ còn khủng khiếp hơn ấy chứ”.

Nhà báo Phạm Hồng Phước, cựu phó tổng biên tập tạp chí E-chip, chia sẻ khá dài cảm xúc: “Báo Phụ Nữ TP.HCM sáng 29-5-2020 lại làm nóng cộng đồng mạng khi dành tới 5 trang (bao gồm trang nhất) để ‘nói lại cho rõ’ về những ‘sai phạm’ mà báo đã bị cơ quan quản lý chuyên môn quy kết liên quan tới loạt bài điều tra về một số dự án xây dựng của doanh nghiệp Sun Group đăng trên báo in, và báo điện tử hồi tháng 9-2019. Loạt bài đó từng gây xôn xao công luận.

Ngày hôm trước, 28-5-2020, báo chí ‘rầm rộ’ đưa tin báo Phụ nữ TP.HCM bị Cục Báo chí phạt hành chính 55 triệu đồng, và áp dụng hình thức xử phạt bổ sung là tước quyền sử dụng giấy phép hoạt động báo điện tử đã được cấp (tức đình bản) trong thời hạn 1 tháng. Đồng thời, Cục cũng buộc báo Phụ nữ TP.HCM phải cải chính, xin lỗi theo quy định.

Phải nói rằng phản ứng của báo Phụ Nữ TP.HCM sáng 29-5 là chưa có tiền lệ trong làng báo chí Việt Nam từ sau 1975. Nhiều người nhận xét đây là sự dũng cảm, là bản lĩnh. Tôi nghĩ thêm, đây là một hành động ‘fair play’, một sự minh bạch và sòng phẳng, có trách nhiệm với bạn đọc – những người muốn biết vì sao tờ báo mà mình yêu thích bị xử phạt?

Và có một điều dễ hiểu và phải hiểu, nếu không tự tin vào mình, báo Phụ nữ TP.HCM đã không một lần nữa dám ‘chơi tất tay’ như thế này. Và cũng chính nhờ 5 trang báo in ‘nói lại cho rõ’ này, mọi chuyện đúng sai giờ đây công chúng – người đọc có thể phân định. Và nhiều cơ quan, tổ chức sẽ lại phải ‘trả lời’ cho thỏa đáng và công khai đáp trả công khai.

Chỉ mong đừng ai bị dị ứng với cách hành xử này của chị em báo Phụ nữ TP.HCM. Hãy bình tâm đọc kỹ, họ rất chừng mực, cái nào sai lỗi thì vẫn nhận; cái nào thấy cần nói lại, nói thêm cho rõ thì làm rõ hơn. Hơn nữa, bị cáo trước khi bị tuyên án vẫn được quyền nói lời cuối cùng và sau khi có bản án vẫn được quyền kháng cáo kia mà.

Tất nhiên, công chúng chỉ có thể đọc được sự ‘nói lại cho rõ’ của báo Phụ nữ TP.HCM trên báo in, vì phiên bản online đã phải đình bản theo quyết định của cấp thẩm quyền. Mà nghe nói báo in Phụ nữ TP.HCM sáng nay ‘cháy hàng’. Trong khi đó, bản chụp share nhau trên Facebook lại bị mờ do chất lượng kém.

Tôi không có đủ thông tin vụ việc nên không có nhận xét gì. Tôi chỉ có 2 chi tiết:

1. Loạt bài điều tra và ‘nói lại cho rõ’ này diễn ra khi báo Phụ nữ TP.HCM vẫn thuộc chủ quản của Hội Liên hiệp Phụ nữ TP.HCM. Theo quy hoạch báo chí, sắp tới đây, báo này sẽ chuyển chủ quản về Thành ủy TP.HCM.

2. Từ loạt bài điều tra này, báo Phụ nữ TP.HCM vẫn chỉ lẻ loi, đơn độc. 500 anh em đồng nghiệp nam giới lặng lẽ ngồi nằm đứng ngó hậu duệ Bà Trưng – Bà Triệu múa phím, im re bất kể đồng nghiệp tóc dài của mình đúng hay sai !!!.

Bất luận thế nào đi nữa, tôi vẫn ngưỡng mộ các đồng nghiệp báo Phụ Nữ TP.HCM – tờ báo đầu tiên của TP.HCM mà tôi viết bài cộng tác khi mới từ Long An chuyển về TP.HCM hồi đầu thập niên 1980”.

Nhà báo Lê Thiếu Nhơn, cựu Thư ký tòa soạn tạp chí Kiến thức gia đình, châm biếm: “Trong 7 điều mà báo Phụ nữ TPHCM số ra ngày 29-5 phản biện lại quyết định xử phạt hành chính của Cục Báo chí, có điều thứ 3 rất thú vị. Đó là vấn đề liên quan đến bài “Trường đua xe tốc độ cao trong lõi rừng Tam Đảo II” đăng trên báo điện tử và báo in Phụ Nữ TP.HCM ngày 23-10-2019.

Cục Báo chí khẳng định, dự án cho thuê rừng đặc dụng để kinh doanh du lịch sinh thái Tam Đảo, không có hạng mục “đua xe tốc độ cao”, chỉ có hạng mục “đua xe tốc độ” thôi. Báo Phụ nữ TP.HCM cũng thừa nhận đã viết dư chữ “cao”.

Rõ ràng, Cục Báo chí bằng kỹ năng nghiệp vụ siêu phàm, đã chỉ ra được một cái tội rất to của báo Phụ nữ TPHCM, để kết luận “thông tin sai sự thật”.

Đúng là không thể tha thứ được, dám đơm đặt “cao” vào màn “đua xe tốc độ”. Láo quá láo! Mấy chị em xiêm áo lộng lẫy nước hoa thơm phức mà muốn múa gậy vườn hoang, trước ánh mắt tinh tường của những chuyên gia hàng đầu đang ngất ngưởng tại Cục Báo chí để soi xét nền báo chí cách mạng à?

Đối với nhân loại, khái niệm “đua xe” luôn gắn với “tốc độ cao”, nhưng ở Việt Nam thì “tốc độ” được khống chế “vừa” hoặc “thấp”. Ở Việt Nam mà nói “đua xe tốc độ cao” là thiếu lập trường, kém ý thức, có dấu hiệu tự chuyển biến, tự chuyển hóa nghiêm trọng! Riêng điểm này, Cục Báo chí ra tay thanh trừng báo Phụ nữ TP.HCM là rất chính xác, tuyệt đối đáng ủng hộ.

Tuy nhiên, với sự tận tâm tận tụy vì nước vì dân, thì Cục Báo chí cần có thêm văn bản đề nghị Tổ chức kỷ lục Guinness vinh danh “Việt Nam là quốc gia khai sinh môn thể thao đua xe tốc độ thấp trong rừng đặc dụng”.

Nhà báo Huỳnh Thu Hiền, cựu Phó tổng biên tập tạp chí Shipping Times, ‘mách nước’ rằng vị đại diện Cục Báo chí ký xử phạt tờ báo Phụ nữ TP.HCM, có tài khoản cá nhân facebook là https://www.facebook.com/nguyen.t.lam.1460. Ai quan tâm, có thể ‘tương tác’ với vị quan chức này ở tài khoản đó. Lưu ý, Cục trưởng Lâm trước khi được bổ nhiệm làm quan ở Cục Báo chí, ông từng kinh qua các vị trí: Phó ban Thời sự VTV, Phó tổng AVG, Giám đốc VTC, Cục phó Báo chí, Cục trưởng Phát thanh Truyền hình.

Nôm na thì Cục trưởng Lâm cũng là ‘dân có nghề’, song đúng như lời răn của nữ nhà báo Vương Liễu Hằng, “Các ông cứ thử về… đình bản vợ mà xem! Sẽ còn khủng khiếp hơn ấy chứ”.

CHÚ THÍCH: ảnh dưới: trang FB của Cục trưởng báo chí Nguyễn Thanh Lâm

Ảnh của Nguyễn Thanh Lâm.

Lynn Huynh

Xã hội văn minh thì pháp luật là công cụ hữu hiệu để mọi cá nhân, tổ chức vận dụng để bảo vệ mình.

Từ góc nhìn đó mới thấy FLC đã hành xử đúng mực bằng vụ kiện mà báo Giáo Dục là bị đơn. Phán quyết của tòa án là quyết định cuối cùng để các bên đương sự chấp hành.

Nền tảng pháp luật văn minh đó sáng nay được thấy bằng phản ứng của báo Phụ Nữ TP.HCM. Theo đó, trước quyết định xử phạt của Cục Báo chí, báo Phụ Nữ đã lên tiếng phản hồi chứ không im lặng chấp nhận.

Mơ về một xã hội văn minh vì thế có cơ sở với sự quyết liệt phản bác cáo buộc các vi phạm. Có thể sự kiện này sẽ làm tiền đề cho tranh luận dân chủ với cơ quan quản lý nhà nước trước các quyết định hành chính. Các bên tự giải quyết tranh chấp bằng tòa án dân sự.

Ở đó, Sun Group có đầy đủ quyền khởi kiện, buộc bồi thường thiệt hại do báo Phụ Nữ viết, đăng tải sai gây ra. Đó là cách FLC và rất nhiều doanh nghiệp khác đã làm và đã thắng kiện các cơ quan báo chí.

Góc độ khác, báo Phụ Nữ cũng có quyền khởi kiện quyết định hành chính của Cục Báo chí và đưa cục này ra tòa như một đương sự bình thường của tất cả các vụ án khác.

Kể từ sau 1975, không khí báo chí Việt Nam đã thiếu vắng các hoạt động sôi nổi của bút chiến, của tranh luận đối với các vấn đề liên đến hoạt động báo chí.

Các bản tin dài thượt chỉ để liệt kê danh sách các đồng chí, chức vụ tới tham dự mà nội dung chính chẳng có gì đọc, hay các bài viết một chiều không phản biện đã làm đời sống báo chí hiu hắt.

Có thể trông chờ vào một xã hội văn minh, đời sống báo chí văn minh không, nhà báo có tư duy độc lập không thì còn phải chờ lâu.

Nhưng ít ra các loại tin tức Hồ Ngọc Hà mang bầu, Nam Khánh xì hơi vào mặt đánh thức Ngọc Lan ở phim trường, con gái Trương Ngọc Ánh lộ quần chip, cô gái ị đùn trên xe khách… đã không còn làm ngu muội quần chúng được nữa!

Báo chí đã mất sự độc quyền trong xuất bản do mạng Internet. Vậy nên càng bị thu phục trước uy quyền, báo chí sẽ càng tự tước bỏ đời sống báo chí văn minh của mình!

Continue reading

Posted in báo chí, Tự do báo chí | Leave a comment

Khi Nguyễn Hồng Diên nói về ‘hạnh phúc dân tộc’

Trân Văn

(Hình: Trích xuất từ website dangcongsan.vn)

Hình: Trích xuất từ website dangcongsan.vn

Tuần này, “hạnh phúc dân tộc” là một trong những đề tài nóng nhất trên mạng xã hội. Người khởi xướng cuộc bàn luận rôm rả này là ông Nguyễn Hồng Diên – Phó Ban Tuyên giáo của Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) Đảng CSVN.

Ông Diên là người được BCH TƯ Đảng CSVN khóa 12 giao trách nhiệm thông báo cho các “Báo cáo viên Trung ương” về “phương hướng công tác nhân sự của BCH TƯ nhiệm kỳ tới” (Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 13 – Đại hội 13).

Chưa rõ dưới gầm Trời này có bao nhiêu quốc gia có loại công việc với chức danh là… “Báo cáo viên Trung ương” giống như Việt Nam? Chưa thấy nên không rõ những quốc gia như Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba,… có “Báo cáo viên Trung ương” hay không?

Ở Việt Nam, “Báo cáo viên Trung ương” nhận lương để thỉnh thoảnh được vời tập trung, nghe lãnh đạo Ban Tuyên giáo thuyết giảng về chủ trương, đường lối của BCH TƯ Đảng CSVN rồi bủa đi khắp nơi… thuyết giảng lại.

Toàn bộ chi phí cho hoạt động thuyết giảng lại (ăn ở, tới lui) tất nhiên là từ công khố. “Báo cáo viên Trung ương” chỉ thuyết giảng cho những viên chức cao cấp của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền… cấp cao và những “Báo cáo viên” cấp thấp hơn.

Thường dân không thuộc diện được hưởng… hân hạnh vừa kể. Vì tầm quan trọng của Đại hội 13 nên có ngoại lệ, báo chí được phép tham dự buổi thuyết giảng dành cho “Báo cáo viên Trung ương”.

Ngoại lệ ấy dường như phát xuất từ ngoại lệ sắp được thực thi: BCH TƯ Đảng khóa này sẽ… chọn trước những người đã quá tuổi theo qui định của Đảng để cho BCH TƯ Đảng khóa tới… bầu làm lãnh đạo Đảng để lãnh đạo quốc gia, dân tộc.

Cứ như lời ông Diên thì Tổng Bí thư, Chủ tịch Nhà nước có số tuổi quá mức qui định là “trường hợp đặc biệt” và là “hạnh phúc của Đảng, của dân tộc”, không thể “xơ cứng về độ tuổi” mà phải chú trọng tới… “năng lực bẩm sinh” (1)…

Continue reading

Posted in Nịnh hót, Nịnh hót và thể chế, Đại hội 13 | Leave a comment

Con virus có tên kỳ thị chủng tộc

T.Vấn

1. Chuyện thường ngày

Chuyện kỳ thị chủng tộc ở Mỹ không có gì mới. Nó đã tồn tại hàng nhiều thế kỷ và sẽ còn tồn tại bao lâu còn có sự sống chung giữa các màu da Trắng, Đen, Vàng, Nâu trong cùng một quốc gia có tên gọi Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Bất kể luật pháp nước Mỹ đã có và hiện có những biện pháp mạnh mẽ đối phó với vấn nạn kỳ thị. Bất kể các hệ thống truyền thông, các mạng lưới xã hội thường xuyên lên án các hành vi kỳ thị dù xuất hiện dưới bất cứ hình thức nào.

Kỳ thị như con virus tiềm ẩn ở trong mỗi cơ thể người Mỹ, bất kể Mỹ trắng, Mỹ đen (African-American), Mỹ vàng (Asian-American), Mỹ nâu (Hispanic-, Latinos-, Fillipino-Americans)*; không ai được miễn nhiễm, lại càng không có tính miễn nhiễm tập thể (herd immunity), một trong những đặc tính của con virus đáng sợ nhất hiện nay đang hoành hành thế giới Covid-19.

Thế nên, chẳng có gì mới để lại bàn về chuyện kỳ thị chủng tộc ở Mỹ. Nhưng, từ khi có đại dịch Covid-19, có vẻ như vấn đề này lại là một trong những điểm nóng của các mạng truyền thông xã hội. Gần đây nhất là vụ một người Mỹ đen 46 tuổi, tên George Floyd, bị một cảnh sát Mỹ trắng thuộc sở cảnh sát thành phố Minneapolis, tiểu bang Minnesota, trong lúc bắt giữ nghi can Floyd đã dùng đầu gối chẹn cổ anh cho đến ngạt thở và chết.

Sự việc xảy ra chiều 25/5, đã được một cô gái 17 tuổi chứng kiến và ghi lại bằng điện thoại rồi phổ biến trên mạng xã hội cho mọi người cùng xem. Qua hình ảnh video mà hầu như cả thế giới đã được xem, sự kỳ thị đã mang một bộ mặt hung ác, tàn nhẫn, bất nhân đến độ khó mà tin đó là cách đối xử của một con người đối với một con người nếu như không có gần 10 phút sự thật phơi bày trần trụi.

https://baotiengdan.com/wp-content/uploads/2020/05/1-103.png
Viên cảnh sát Derek Chauvin đè đầu gối lên cổ nạn nhân George Floyd, gây ra cái chết của anh. Ảnh chụp từ clip

Kết quả là liên tiếp hai ngày qua, những cuộc biểu tình phản đối hành vi dã man của cảnh sát thành phố Minneapolis đã bùng nổ ở nhiều nơi. Nhiều cửa tiệm, nhà cửa bị đập phá, đốt cháy và kể cả cảnh người hôi của từ chợ Target, một cửa hàng bán lẻ gần đó. Những cảnh tượng bạo lực khó mà tưởng tượng hiện đang xảy ra trên nước Mỹ.

Continue reading

Posted in Hoa Kỳ, Kỳ thị chủng tộc | Leave a comment

Trung Quốc thê thảm: Nội tình bết bát, thế giới tẩy chay

Xuân Trường

Có thể nói, chưa khi nào Trung Quốc lại tỏ ra hung hăng như trong thời buổi dịch bệnh này. Cùng với virus, khẩu trang, dụng cụ xét nghiệm, máy trợ thở… ĐCSTQ tung hoành ngang dọc thế giới, từ cố “xỏ" vai một nhà “ngoại giao khẩu trang", đã dần lộ nguyên hình là nhà “ngoại giao chó sói".

Nhưng càng hung hăng bao nhiêu, Trung Quốc càng tỏ ra yếu thế bấy nhiêu trước uy lực của Hoa Kỳ cùng liên minh các cường quốc thế giới. Với nội tình đầy rối ren, xem chừng Giấc mộng Trung Hoa của Tập Cận Bình đang ở nơi xa lắm…

Đối với ĐCSTQ, thảm hoạ chưa bao giờ là điều tồi tệ, nói chính xác hơn, thể chế tàn bạo này luôn lợi dụng cơ hội trong các thảm họa. Liệu Tập Cận Bình sẽ “phiêu lưu" xa đến đâu khi vào lúc Bắc Kinh phô trương sức mạnh ngoài Biển Đông, hăm doạ Đài Loan, tiếp tục đàn áp phong trào dân chủ tại Hồng Kong, thì nội tình lại có nhiều rối ren từ kinh tế, xã hội đến chính trị.

  • ĐCSTQ: Một quốc gia, hai kỳ họp, nhiều mối đe doạ…

Ngày 22/5/2020, với dáng vẻ đầy lo âu, ông Thủ tướng Lý Khắc Cường bước lên bục phát biểu trong kỳ họp Lưỡng hội thường niên của ĐCSTQ. Trong bài diễn văn ngắn chưa từng thấy, ông Lý Khắc Cường đã không đưa ra mục tiêu tăng trưởng cụ thể cho năm 2020, trong bối cảnh tăng trưởng quý I/2020 giảm đến 6,8% – đánh dấu mức tăng trưởng âm lần đầu tiên kể từ khi ĐCSTQ cho công bố GDP từng quý vào năm 1992. Từ bỏ mục tiêu tăng trưởng cũng đồng nghĩa ĐCSTQ thừa nhận nền kinh tế đã trở nên khốn đốn đến mức nào.

Tóm lại, cuộc họp bao phủ trong không khí u ám của những con số: Không có mục tiêu GDP cho năm 2020, thâm hụt ngân sách chiếm 3,6% GDP, phí/thuế doanh nghiệp giảm 2,5 nghìn tỷ NDT, ngân sách quốc phòng khiêm tốn 6,6% (2019 là 7,1%), cùng “trái bom” nổ chậm trị giá 1 nghìn NDT thông qua phát hành trái phiếu.

Từ bỏ mục tiêu tăng trưởng cũng đồng nghĩa ĐCSTQ thừa nhận nền kinh tế đã trở nên khốn đốn đến mức nào.
Từ bỏ mục tiêu tăng trưởng cũng đồng nghĩa ĐCSTQ thừa nhận nền kinh tế đã trở nên khốn đốn đến mức nào. (Getty)

Giờ đây, ĐCSTQ không những phải đối mặt với những “tai ương” kinh tế, sự bất mãn dâng cao trong lòng dân chúng, mà thể chế tàn bạo này còn đang rối như tơ vò trước các vấn đề an ninh quốc gia cực kỳ nhạy cảm: Hồng Kông và Đài Loan. 

  • Nội tình bết bát

Mối quan tâm hàng đầu của ĐCSTQ không phải là phòng ngừa dịch bệnh hay có bao nhiêu người chết trong đại dịch, mà mục đích của nó là tìm kiếm sự ổn định để phát triển kinh tế. Tăng trưởng kinh tế đã trở thành chìa khóa để giải quyết các vấn đề bất ổn trong nước, và ổn định xã hội trở thành điều kiện tiên quyết của ĐCSTQ.

Vì vậy, ĐCSTQ đã sử dụng nguồn lực “phi thường” để đàn áp các quyền tự do của người dân, đặt các phương tiện truyền thông hoạt động dưới sự kiểm soát đến nghẹt thở, và bất cứ một sự phản biện nào đối lập với quan điểm của Đảng đều có thể dẫn đến bị bắt bớ, bỏ tù. Điều này đã khiến người dân Trung Quốc sợ hãi lặng lẽ chấp nhận sự thống trị của ĐCSTQ, tạo nên “tính hợp pháp” cho Đảng hơn là cho chính đất nước.

Tuy nhiên “Đảng” tính không bằng Trời tính: Kinh tế ảm đạm, thất nghiệp tràn lan, niềm tin sụt giảm, lòng dân oán thán, quan chức bất tuân, tâm lý kỳ thị – bất bình đẳng xã hội dâng cao, và “chủ nghĩa ly khai" tự phát là những gì mà ĐCSTQ hiện giờ đang phải đối mặt.

Điều ĐCSTQ quan tâm chỉ là sự ổn định tuyệt đối nhằm đảm bảo quyền lực thống trị của nó tại Trung Quốc. Cách hành xử bạo quyền, trấn áp mọi hành động phản kháng của người dân và thế giới càng khiến ĐCSTQ rơi vào tình trạng hỗn mang, tứ bề thọ địch. (Getty)
Điều ĐCSTQ quan tâm chỉ là sự ổn định tuyệt đối nhằm đảm bảo quyền lực thống trị của nó tại Trung Quốc. Cách hành xử bạo quyền, trấn áp mọi hành động phản kháng của người dân và thế giới càng khiến ĐCSTQ rơi vào tình cảnh hỗn mang, tứ bề thọ địch. (Getty)
  • Kinh tế điêu đứng

Năm 2019, nền kinh tế Trung Quốc đã bị tổn thương nặng nề bởi cuộc chiến thương mại Mỹ – Trung, với gần 2/3 hàng hoá xuất khẩu phải chịu thuế trừng phạt của Mỹ, kéo GDP tụt dốc 6,1% – là mức thấp nhất trong vòng 30 năm qua. 

Với những đòn trừng phạt thuế quan liên tiếp của Tổng thống Trump, nhiều doanh nghiệp Trung Quốc đã bị “đột quỵ" và “chết lâm sàng" ngay cả khi đại dịch còn chưa ập đến. Nhiều doanh nghiệp nhỏ và vừa ngấp nghé bên vực nợ nần và phá sản.

Vì vậy đối với ĐCSTQ, bảo vệ nền kinh tế và ngăn chặn tỷ lệ thất nghiệp vượt khỏi tầm kiểm soát đã trở nên bức thiết hơn bao giờ hết. Để tạo ra nhiều công ăn việc làm, chính quyền Bắc Kinh đã hối thúc các ngân hàng chi tiêu cho cơ sở hạ tầng, để giúp kiềm chế sự sụp đổ kinh tế từ sự bùng phát của đại dịch thông qua các đợt phát hành trái phiếu.

Mới đây, với việc phát hành thêm trái phiếu trị giá 1 nghìn tỷ NDT (khoảng 140 tỷ đô la), Trung Quốc lại có thêm một “quả bom” nợ lơ lửng treo trên đầu. Bởi việc chi tiêu nhiều hơn cho các dự án cơ sở hạ tầng – với hàng trăm thành phố, đô thị ma trên khắp cả nước – bong bóng bất động sản phình to đã dẫn đến Trung Quốc ngập trong nợ nần. 

Việc chi tiêu nhiều hơn cho các dự án cơ sở hạ tầng - với hàng trăm thành phố, đô thị ma trên khắp cả nước - bong bóng bất động sản phình to đã dẫn đến Trung Quốc ngập trong nợ nần. (Getty)  
Việc chi tiêu nhiều hơn cho các dự án cơ sở hạ tầng – với hàng trăm thành phố, đô thị ma trên khắp cả nước – bong bóng bất động sản phình to đã dẫn đến Trung Quốc ngập trong nợ nần. (Getty)

Đại dịch virus Vũ Hán chỉ là giọt nước tràn ly khi mà trước đó không ít doanh nghiệp Trung Quốc đã hoạt động bết bát. Phân tích của hãng xếp hạng tín nhiệm Fitch Ratings chỉ rõ, trong 2 năm qua, số vụ vỡ nợ trái phiếu ở Trung Quốc tăng đột biến, lan sang cả các doanh nghiệp nhà nước – đối tượng được xem là luôn hưởng lợi từ hỗ trợ của chính phủ. 

Báo cáo từ Bộ Tài chính Trung Quốc cho biết, chỉ trong tháng 4/2020, nợ chính quyền địa phương đã tăng thêm 286,7 tỷ NDT (tương đương 40,4 tỷ USD). Trong 5 tháng đầu năm, khoản nợ này đã lên tới gần 3 nghìn tỷ NDT (2019 là 1,9 nghìn tỷ NDT). Có thể nói, Trung Quốc đang phải đối mặt với áp lực tài chính chưa từng có trong năm nay.

Thêm nữa, chỉ trong quý 1/2020, đã có khoảng gần nửa triệu doanh nghiệp Trung Quốc tuyên bố phá sản – đây cũng là thách thức đau đầu mà ĐCSTQ phải đối mặt trong nỗ lực hồi phục nền kinh tế.

Sự sụt giảm nhu cầu trong nước, đặc biệt là cú sốc sụt giảm nhu cầu ở các nền kinh tế lớn trên thế giới, đã khiến nhiều hãng xưởng, công ty Trung Quốc buộc phải đóng cửa, các khu trung tâm mua sắm bị bỏ hoang… đe dọa doanh số trong thị trường bán lẻ, đã dẫn đến “thảm họa" thất nghiệp.

Sự sụt giảm nhu cầu trong nước, đặc biệt là cú sốc sụt giảm nhu cầu ở các nền kinh tế lớn trên thế giới, đã khiến nhiều hãng xưởng, công ty Trung Quốc buộc phải đóng cửa
Sự sụt giảm nhu cầu trong nước, đặc biệt là cú sốc sụt giảm nhu cầu ở các nền kinh tế lớn trên thế giới, đã khiến nhiều hãng xưởng, công ty Trung Quốc buộc phải đóng cửa. (Getty)
  • Thất nghiệp tràn lan

Ác mộng đối với ĐCSTQ không phải là số người chết vì virus Vũ Hán, mà là tỉ lệ GDP sụt giảm thê thảm. Điều đó đồng nghĩa Trung Quốc sẽ không đủ sức tạo ra công ăn việc làm cho người dân, dẫn đến nguy cơ đại loạn sẽ trở thành hiện thực.

Dữ liệu chính quyền Bắc Kinh cho biết, tỷ lệ thất nghiệp ở khu vực thành thị là từ 4-5%. Tuy nhiên, dữ liệu này chưa tính đến nhóm lao động di cư trong số 290 triệu lao động nhập cư làm việc trong ngành xây dựng, sản xuất và dịch vụ. Vì vậy, ước tính có tới 80 triệu người thất nghiệp.

Theo các nhà kinh tế của Société Générale, nếu tính cả số lao động bị sa thải hoặc cho nghỉ không lương trong quý 1/2020 có thể lên đến 130 triệu người, điều đó đồng nghĩa gần 10% dân số Trung Quốc được cho là thất nghiệp.

Vào thời điểm tăng trưởng kinh tế âm, Tổng thống Donald Trump lại tiếp tục phát động thương chiến, đã đe doạ thêm khoảng 200 triệu việc làm ở Trung Quốc đang nằm trong khối doanh nghiệp làm ăn với nước ngoài. Chưa kể đến một lượng lớn công ty nước ngoài tháo chạy khỏi Trung Quốc, thực tế nghiệt ngã này đang đẩy ĐCSTQ vào thế đu dây.

Ác mộng đối với ĐCSTQ không phải là số người chết vì virus Vũ Hán, mà là tỷ lệ thất nghiệp tràn lan. Điều đó đồng nghĩa Trung Quốc sẽ phải đối mặt với nguy cơ đại loạn thực sự.   
Ác mộng đối với ĐCSTQ không phải là số người chết vì virus Vũ Hán, mà là tỷ lệ thất nghiệp tràn lan. Điều đó đồng nghĩa Trung Quốc sẽ phải đối mặt với nguy cơ đại loạn thực sự. (Getty)

Ngoài ra, ĐCSTQ sẽ phải hứng thêm một cú đòn khác trong vài tháng tới. Đó là khoảng 8,7 triệu sinh viên đại học sẽ tốt nghiệp vào mùa hè năm nay, và con số đó sẽ tăng lên hơn 10 triệu nếu tính gộp cả sinh viên tại các trường cao đẳng và dạy nghề khác.

Tất cả những dữ liệu trên đang đẩy Trung Quốc vào một cơn co thắt thập tử nhất sinh. Nếu thất nghiệp tăng vọt, tình trạng bất ổn xã hội có thể sẽ xảy ra. Đây mới chính là “quả bom” có sức công phá hạng nặng tại một đất nước mà bảo hiểm thất nghiệp hoạt động kém cỏi.

Chính quyền Bắc Kinh kinh hãi nhất điều này, bởi nó không chỉ gây ra các rủi ro mất ổn định kinh tế xã hội, dẫn đến các cuộc biểu tình và tội phạm tăng vọt, mà còn làm xáo trộn hình ảnh của ĐCSTQ trong mắt công chúng – vốn được xây dựng dựa trên những lời hứa hẹn mang lại sự thịnh vượng cho muôn dân.

Đối với Tập Cận Bình, áp lực tạo công ăn việc làm cho cả tỷ dân đang tạo ra cơn sang chấn làm “rung rinh" ngai vàng của vị “hoàng đế”.

Đối với Tập Cận Bình, áp lực tạo công ăn việc làm cho cả tỷ dân đang tạo ra cơn sang chấn làm “rung rinh" ngai vàng của vị “hoàng đế”.   
Đối với Tập Cận Bình, áp lực tạo công ăn việc làm cho cả tỷ dân đang tạo ra cơn sang chấn làm “rung rinh" ngai vàng của vị “hoàng đế”. (Getty)
  • Sáng kiến Vành đai và Con đường: Dự án “nướng” tiền dân

Dự án “Vành đai và Con đường” – kết nối Trung Quốc với 137 quốc gia và vùng lãnh thổ thông qua hệ thống các hành lang kinh tế đất liền và biển đảo trị giá hàng ngàn tỷ đô la, giờ đang bị tê liệt trong đại dịch.

Trung Quốc đã cho nhiều quốc gia vay với số tiền lên tới 350 tỷ đô la, tuy nhiên một nửa trong số các quốc gia đó là những con nợ rủi ro cao. Khi kinh tế lao đao vì đại dịch, các nước này đã đồng loạt yêu cầu Bắc Kinh “xoá nợ".

Lúc này có hai phương án: Nếu Trung Quốc quyết liệt đòi nợ thì sẽ làm tổn thương tham vọng và hình ảnh của ĐCSTQ. Nhưng nếu xóa nợ, chính quyền Bắc Kinh phải đối mặt với sự phẫn nộ trong nước, khi người dân và các nhóm lợi ích sẽ đặt câu hỏi rằng, liệu tiền của họ có đang bị đầu tư lãng phí ở nước ngoài. Đối với ĐCSTQ, lựa chọn phương án nào cũng đều rủi ro.

Continue reading

Posted in Mặt thật Tàu cộng, Virus Vũ Hán | Leave a comment

Tài năng, đạo đức đồng chí Chánh án Nguyễn Hòa Bình

Đan Thương

Kinh qua nhiều chức vụ cao cấp ngành tư pháp

Trong nước, đồng chí Nguyễn Hòa Bình học nghề ở trường An Ninh (thuộc Bộ Công an). Sau 7 năm công tác, đồng chí được sang Liên Xô 4 năm, lấy bằng tiến sĩ (nghề nghiên cứu) ở Học viện Cảnh sát (Bộ Nội vụ). Về nước, đồng chí không nghiên cứu, mà trở về nghề cảnh sát điều tra. Chức vụ cao nhất là thiếu tướng, nói lên sự thành công trong nghề. Rồi, đồng chí thôi nghề cảnh sát để chuyển sang nghề công tác Đảng, chức Phó bí thư, rồi Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ngãi (2010). Lời bình: Đổi nghề là bình thường, nếu nghề mới được ưu đãi và nhiều triển vọng hơn. Trái lại, đổi nghề xoành xoạch thường là do thất bại.

Sau 2010, là giai đoạn thăng tiến vèo vèo

- Ngay tháng 1-2011, đồng chí vào Trung ương ĐCSVN. Ngay sau đó, vào Quốc hội, để được bầu làm Viện trưởng Viện KS Tối cao (nhiệm kỳ 5 năm).

- Cũng năm 2011, mọi người biết đồng chí còn có bằng luật sư, bằng Lý luận chính trị cao cấp. Và có cả học hàm PGS (nghề đào tạo)…

Ở cương vị PGS.TS. đồng chí viết 2 cuốn sách, không phải sách khoa học (do TS viết) cũng không phải sách đào tạo (do PGS viết), vì tên sách tựa những khẩu hiệu chính trị. Dù vậy, tác giả vẫn trưng cái nhãn PGS.TS. ở bìa sách.

Nhờ hoàn thành tốt công việc ở VKS (nhiệm kỳ 2011-2015), trong đó có việc “không phản kháng vụ Hồ Duy Hải”, đồng chí được bầu vào Ban Bí Thư để ngay sau đó lại được QH bầu làm Chánh án Tòa Tối cao (nhiệm kỳ 2016-2021)…

Cứ tốc độ này, tới Đại hội 14 (2021) hẳn là đồng chí sẽ vào BCT, làm Phó thủ tướng phụ trách Nội chính – thay đồng chí Trương Hòa Bình.

Khi lòng dân nổi sóng, ngành Nội chính phải được tăng quyền. Do vậy tương lai của đồng chí rất rộng mở. Đảng không quên vì sao Liên Xô sụp đổ.

Quý hiếm: Ba trong một

Đồng chí từng lãnh đạo Tổng cục công an điều tra (Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng). Rồi đồng chí chuyển sang nghề kiểm sát (2011). Nay làm nghề tòa án. Đó là ba cơ quan phối hợp làm ra một bản án. Thoạt đầu, CA điều tra, thu thập chứng cứ để tạo ra hồ sơ. Tiếp sau, Viện KS xem xét, nếu đủ điều kiện thì đưa hồ sơ sang tòa án xét xử. Cả ba bước này đ/c đều không lạ. Hiếm ai được như vậy để đủ điều kiện lãnh đạo toàn diện ngành tư pháp.

Chưa từng có: Ba chập một

Tam quyền có phân lập hay không… là tiêu chuẩn cứng để phân biệt XHCN và TBCN. Ba nhánh quyền lực dưới chế độ XHCN không tách biệt, mà “chụm lại như kiềng ba chân” tạo thành cái ngai bền vững dành cho Đảng lãnh đạo. Đó là nói một cách hình tượng. Thế thì đồng chí Nguyễn Hòa Bình chính là hiện thân của hình tượng này. Đ/c đã kinh qua công tác ở cả ba nhánh quyền lực: Từng là Thiếu tướng công an (thuộc hành pháp), vào Quốc hội nhiều khóa (lập pháp) và từng đứng đầu cả kiểm sát + tòa án (tư pháp).

Ở Việt Nam chưa có ai được như vậy. Trên thế giới càng hiếm, vì quy định: đang ở nhánh quyền lực này, bị cấm có mặt trong hai nhánh khác.

Continue reading

Posted in Pháp luật Việt Nam, Pháp quyền XHCN | Leave a comment

Bác kháng nghị án tử hình Hồ Duy Hải là khai tử Pháp chế xã hội chủ nghĩa (Kỳ 4 – Kỳ cuối)

TS Luật Cù Huy Hà Vũ

Tiếp theo Kỳ 1, Kỳ 2, Kỳ 3

Hội đồng thẩm phán cố ý làm sai lệch chế định Chủ tịch nước

Liên quan đến án tử hình, Khoản 1 Điều 258 (Thủ tục xem xét bản án tử hình trước khi đưa ra thi hành) Bộ luật tố tụng hình sự 2003 quy định: “Trong thời hạn bảy ngày, kể từ ngày bản án có hiệu lực pháp luật, người bị kết án được gửi đơn xin ân giảm lên Chủ tịch nước”. Điểm d Khoản 1 Điều 367 Bộ luật tố tụng hình sự 2015 cũng quy định tương tự. Các điều luật này là phù hợp với Khoản 4 Điều 6 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, theo đó “Bất kỳ người nào bị kết án tử hình phải có quyền xin ân giảm hoặc xin thay đổi mức hình phạt”. Tóm lại, chỉ sau khi Chủ tịch nước bác đơn xin ân giảm án tử hình thì bản án tử hình mới có thể được thi hành. Theo Điều 35 Bộ luật hình sự 1999 và Khoản 4 Điều 40 Bộ luật hình sự 2015, trong trường hợp người bị kết án tử hình được ân giảm thì hình phạt tử hình được chuyển thành tù chung thân.

Chánh án Nguyễn Hòa Bình trong phiên giám đốc thẩm Hồ Duy Hải, ngày 5/5/2020. Photo PLO
Chánh án Nguyễn Hòa Bình trong phiên giám đốc thẩm Hồ Duy Hải, ngày 5/5/2020. Photo PLO

Cũng cần nói thêm rằng Chủ tịch nước không có quyền ân giảm án tử hình nếu người bị kết án không xin ân giảm hoặc chỉ kêu oan. Trong trường hợp người bị kết án tử hình có đơn kêu oan thì Văn phòng Chủ tịch nước trả hồ sơ về cho Chánh án Tòa TANDTC để giải quyết theo thẩm quyền (Điều 9 Quy chế số 72 QC/LT VPCTN-TANDTC ngày 30/10/2003 phối hợp công tác giữa Văn phòng Chủ tịch nước và TANDTC). Đơn kêu oan sẽ được TANDTC xem xét như đơn đề nghị kháng nghị giám đốc thẩm.

Sau khi Tòa phúc thẩm giữ nguyên án tử hình đối với Hồ Duy Hải, người này gửi Chủ tịch nước đơn xin ân giảm án tử hình. Ngày 24/5/2011, Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình có Tờ trình đề nghị Chủ tịch nước bác đơn xin ân giảm hình phạt tử hình của Hồ Duy Hải. 5 tháng sau, ngày 24/10/2011, Viện trưởng VKSNDTC Nguyễn Hòa Bình có Tờ trình đề nghị Chủ tịch nước bác đơn xin ân giảm hình phạt tử hình của Hồ Duy Hải. Trên cơ sở hai Tờ trình này, ngày 17/5/2012 Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ra Quyết định số 639/QĐ-CTN bác đơn xin ân giảm hình phạt tử hình của Hồ Duy Hải. Tuy nhiên, ngày 04/12/2014, Văn phòng Chủ tịch nước có Công văn số 1639/TB-VPCTN-m, thông báo ý kiến của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về việc tạm dừng thi hành án tử hình đối với Hồ Duy Hải và yêu cầu Chánh án TANDTC, Viện trưởng VKSNDTC chỉ đạo xem xét, làm rõ trường hợp Hồ Duy Hải có bị kết án oan, sai hay không và báo cáo Chủ tịch nước.

Ngày 24/7/2019, Văn phòng Chủ tịch nước có Công văn số 688/VPCTN-PL-m thông báo Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đề nghị Viện trưởng VKSNDTC xem xét, giải quyết theo thẩm quyền, bảo đảm đúng quy định của pháp luật đối với vụ án Hồ Duy Hải. Trên cơ sở Công văn này, ngày 22/11/2019, Viên trưởng VKSNDTC Lê Minh Trí đã ra Quyết định kháng nghị giám đốc thẩm cả hai bản án sơ thẩm và phúc thẩm (1).

Tranh luận với đại diện VKSNDTC tại phiên tòa giám đốc thẩm, Hội đồng Thẩm phán cho rằng Quyết định của Chủ tịch nước bác đơn xin ân giảm hình phạt tử hình của Hồ Duy Hải là một quyết định tố tụng và Công văn của Văn phòng Chủ tịch nước là văn bản hành chính, văn bản hành chính không thay thế được quyết định tố tụng. Do đó, vẫn theo Hội đồng thẩm phán, Viện trưởng VKSNDTC ra Kháng nghị trên cơ sở Công văn của Văn phòng Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng là vi phạm pháp luật?! (2). Quan điểm này sau đó được phản ánh trong Quyết định giám đốc thẩm.

Continue reading

Posted in cù huy hà vũ, Pháp luật Việt Nam, Vụ án Hồ Duy Hải | Leave a comment

Ông Nguyễn Tường Thuỵ: cốt cách đáng sống

Triều Tiên

Ông Nguyễn Tường Thuỵ bằng ngòi bút và sự khẳng khái, thẳng thắn có lúc châm biếm sâu cay trong ngôn ngữ đã tạo cảm hứng và sự tự hào đối với rất nhiều người

Có thể đánh giá sâu sắc một con người qua chuỗi hành động của họ và trong những thời điểm khó khăn nhất.

Trong số những người thuộc nhóm điều hành Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam (IJAVN), nhà báo Phạm Chí Dũng và nhà báo Nguyễn Tường Thuỵ là hai người gắn bó sâu đậm nhất đối với tổ chức qua nhiều biến cố cũng như thăng trầm.

Khi nhà báo Phạm Chí Dũng bị bắt, vai trò dẫn dắt hội được đặt ra, bởi hơn ai hết, mọi người đều nhận thức rõ ràng rằng, bất kỳ ai ngồi vào vị trí lãnh đạo (dù là tạm quyền) cũng sẽ mang lại rủi ro rất lớn dành cho họ. Trong tình hình đó, để kịp thời giữ vững đoàn kết trong hội và đảm bảo hội không bị tan rã, ông Nguyễn Tường Thuỵ đã chủ động ngồi vào ghế nóng.

Không dừng tại đó, ông cũng là người đứng ra thông tin về hoàn cảnh chính quyền bắt giữ nhà báo Phạm Chí Dũng, tiến hành cùng vợ vào Sài Gòn để tìm gặp, tiếp xúc, động viên gia đình nhà báo Phạm Chí Dũng.

Continue reading

Posted in Trấn áp bất đồng, đàn áp người hoạt động nhân quyền | Leave a comment