Tôi nghi ngờ

Nguyễn Đình Cống

Đại hội thành lập Hội Triết học Việt Nam vào ngày 20/9/2020. Ông Võ Văn Thưởng, Trưởng Ban Tuyên giáo ĐCSVN đã có bài phát biểu chỉ đạo, trong đó có đoạn như sau:  “Hội Triết học có nhiệm vụ góp phần làm sáng tỏ vai trò của triết học Mác – Lênin và Tư tưởng Hồ Chí Minh với tính cách là bộ phận cấu thành quan trọng trong nền tảng tư tưởng của Đảng ta, là ngọn cờ tư tưởng và là hạt nhân lý luận của thế giới quan và phương pháp luận cho mọi hoạt động lý luận và thực tiễn. Từ góc độ lý luận triết học, Hội Triết học cần đẩy mạnh thực hiện nhiệm vụ đấu tranh phê phán, bác bỏ các quan điểm triết học sai trái, thù địch, đi ngược lại với lợi ích của dân tộc, đất nước”.

Đọc xong tôi nghi ngờ. Phải chăng những việc như ông Thưởng vừa nêu là nhiệm vụ của Triết học. Tôi bèn bỏ công ôn lại những khái niệm đã biết về triết học và tìm hiểu thêm thì thấy không phải như thế! Triết học  có nhiệm vụ nghiên cứu những vấn đề chung và cơ bản của con người, về thế giới quan. Tôi chưa tìm thấy chỗ nào các triết gia bàn về việc làm sáng tỏ tư tưởng chính trị, về đấu tranh phê phán quan điểm thù địch.

Những nhiệm vụ do ông Thưởng nêu ra phải chăng là của Hội đồng lý luận trung ương, của Ban Tuyên giáo thuộc ĐCSVN.

Tôi biết nhiều trường phái triết học, nhưng chưa nghiên cứu được sâu, chưa phải là triết gia. Hình như mỗi trường phái triết học chỉ tập trung trình bày quan điểm của mình mà không vạch ra thế lực thù địch. Triết học nghiên cứu những vấn đề chung, những quy luật chi phối xã hội. Thế rồi các nhà chính trị thấy triết học nào thích hợp thì dùng. Như vậy triết học đứng ngoài chính trị, thậm chí có phần cao hơn chính trị. Nhưng theo ông Thưởng thì phải chăng Hội Triết học cần phụ họa cho chính trị? Thế thì đó là Hội Giả Danh Triết Học.  Chỉ có Tuyên giáo của ĐCS mới cần hội như thế chứ dân tộc Việt Nam không cần. Vì vậy không nên gọi là Hội Triết học VN mà cần gọi cho đúng là Hội Giả Danh Triết Học của ĐCSVN.

Continue reading

Posted in Tuyên truyền Cộng sản | Leave a comment

Phải đối xử với võ sư tiến sỹ Phạm Đình Quý theo đúng luật pháp

Nguyễn Ngọc Chu

1. TINH THẦN THƯỢNG VÕ

Dân tộc Việt Nam chiến thắng được giặc ngoại xâm là một phần rất lớn nhờ vào khả năng võ thuật và tinh thần thượng võ. Nhờ võ thuật mà quân sỹ trở nên thiện chiến, góp phần tiêu diệt kẻ thù trong chiến trận. Tinh thần thượng võ nuôi dưỡng tính không khuất phục và trượng nghĩa. Trượng nghĩa là giúp kẻ yếu trước bạo ngược của kẻ mạnh. Không khuất phục trước giặc ngoại xâm mạnh đã góp phần bảo toàn dân tộc trước sự cai trị ngàn năm của giặc phương Bắc.

Trên đất nước ta, trải dài khắp từ Bắc Trung Nam, ở đâu cũng nổi danh các lò võ lò vật. Chính các lò võ lò vật khắp Bắc Trung Nam này là nơi cung cấp các võ tướng và các chiến binh thiện chiến, làm rạng danh các cuộc khởi nghĩa của Hai Bà Trưng, Bà Triệu, và các triều đại Ngô, Đinh, Lý, Trần, Lê, Tây Sơn và nhà Nguyễn. Các trường phái võ của nước ta từ đời này qua đời khác được truyền nối và mỗi ngày một hoàn thiện, phát triển mở mang ra xa ngoài bờ cõi, sang nhiều nước khác trên thế giới. Có được như vậy là nhờ công lao truyền đời của giới võ sư. Cho nên, từ ngàn xưa, các võ sư là lớp người được xã hội kính trọng, nghề dạy võ là nghề cao quý.

2. MỜI LÀM VIỆC SAO LẠI VÂY BẮT VÀ ÁP TẢI VÕ SƯ TIẾN SỸ PHẠM ĐÌNH QUÝ?

Trong các lò võ của Việt Nam, Quang Ngãi là một cứ địa vang danh.

Bố của võ sư tiến sỹ Phạm Đình Quý là võ sư Phạm Đình Trang vì mưu sinh nên rời Quảng Ngãi đến Bà Rịa – Vũng Tàu, và sau đó định cư tại Bình Thuận năm 1985. Phạm Đình Quý sinh năm 1981. Năm 13 tuổi đã vô địch thi quyền giải quốc gia. Năm 23 tuổi vô địch đối kháng giải võ cổ truyền quốc gia. Phạm Đình Quý tiếp tục học thêm các môn võ khác, đạt được danh hiệu vô địch Karate-do TP HCM và vô địch Pencak Silat TP HCM.

Năm 2007 Phạm Đình Quý trở thành giảng viên võ cổ truyền tại ĐH TDTT TP HCM, năm 2010 bảo vệ luận án Thạc sỹ tại Đài Loan và năm 2015 võ sư Phạm Đình Quý nhận được bằng Tiến sĩ Võ học tại Trung Quốc. Năm 2019 võ sư tiến sỹ Phạm Đình Quý giảng dạy ở ĐH Tôn Đức Thắng TP HCM. Võ sư tiến sỹ Phạm Đình Quý có các học trò đạt giải ở các cuộc thi võ thuật quốc gia và quốc tế.

Nay nghe tin mà kinh sợ, rằng Công an Đắk Lắk đã vây bắt, áp tải võ sư tiến sỹ Phạm Đình Quý vào lúc 18h ngày 23/9 tại địa bàn quận 7, TP.HCM trước bàn dân thiên hạ, không cáo trạng, không đọc lệnh bắt giam, để áp tải lên Đắk Lắk “làm việc”, chỉ vì võ sư tiến sỹ Phạm Đình Quý và đồng nghiệp đã viết đơn tố cáo ông Bùi Văn Cường, Bí thư tỉnh ủy Đắk Lắk về việc đạo luận án tiến sĩ.

Gần 2 ngày sau, sáng ngày 25/9, báo chí đưa tin Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Đắk Lắk xác nhận đã mời ông Quý “lên làm việc”!

Continue reading

Posted in Bằng cấp quan chức, Công an trị, Đạo văn | Leave a comment

Vụ Tiến sĩ – Võ sư Phạm Đình Quý: sự thật cần minh bạch

Nguyễn Hồng Lam

FACT (THỰC TẾ ĐÃ DIỄN RA): 

Tối 23-9, Tiến sĩ – Võ sư Phạm Đình Quý, giảng viên Trường Đai học Tôn Đức Thắng đang đi ăn cùng vợ thì bị công an bắt giữ. Hai vợ chồng võ sư Quý được đưa đến Phòng cảnh sát QLHC về TTXH (459 Trần Hưng Đạo, Q.1, Tp.HCM) làm việc trong đêm.

Đến khoảng 4h sáng ngày 24-9, vợ thầy Quý đã được thả cho về, sau khi đã buộc phải ký cam kết không được tiết lộ về cuộc bắt giữ. Còn thầy Quý thì bị đưa về Công an Đắc Lắc. Đến Sáng 28-9, khi làm việc với ông Phạm Đình Phú, anh trai ông Quý đến để hỏi tin tức về em trai, Cán bộ công an Đắc Lắc xác nhận rằng ông Phạm Đình Quý đang bị tạm giữ tại Đắk Lắc, giấy báo tin báo cho gia đình gửi qua đường bưu điện nên khả năng đến chậm.

Trước đó, ngày 21-9, Công an Đắc Lắc cũng đã bắt Võ sư – Tiến sĩ Hoàng Minh Tuấn (sinh năm1980), là học trò TS Quý khi người này đang trên đường từ nơi cư trú ở huyện Cư Kuin di chuyển xuống Khánh Hòa.

Hai ngày sau, 23-9, Công an Đắk Lắc đã khởi tố vụ án “Vu khống, bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự; gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của người khác” và tiến hành bắt giữ ông Quý tại TP Hồ Chí Minh vài giờ sau đó.

Hai Tiến sĩ Quý và Tuấn được cho là đã viết đơn tố cáo ông Bùi Văn Cường, Bí thư tỉnh ủy Đắk Lắk đạo văn khi làm luận án tiến sĩ, đề tài “Nghiên cứu tác động của tổ hợp chân vịt – bánh lái đến hướng đi tàu thủy trên tuyến luồng Hải Phòng”, bảo vệ tại Trường Đại học Hàng hải vào năm 2017. 

Về nội dung này, ngày 24-11-2017, ban quản lý phần mềm chống sao chép và hỗ trợ đào tạo TURNITIN, Trường ĐH Hàng hải đã có kiểm tra, kết luận luận văn của ông Cường có tỷ lệ sao chép 12%, trong đó sao chép từ nguồn internet 6% và từ nguồn luận văn, đề tài là 9%.

TRUTH (SỰ THẬT ĐƯỢC CÔNG NHẬN):

Chúng tôi cho rằng sẽ có 4 tình huống được xem như sự thật.

Continue reading

Posted in Bằng cấp quan chức, Đạo văn | Leave a comment

Vì sao án sơ thẩm Đồng Tâm gây bất bình và phản ứng trong công luận?

Thiện Ý

Cụ Lê Đình Kình (trái) và tướng Nguyễn Đức Chung thời còn là chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Hà Nội.

Trong bài viết và thuyết trình trước chúng tôi đã trình bày “Bản án sơ thẩm vụ Đồng Tâm gây bất bình trong công luận thế nào?”.

Trong bài viết thuyết trình hôm nay, chúng tôi sẽ đưa ra một số nhận định như câu trả lời cho vấn đề đặt ra, là “Vì sao án sơ thẩm vụ Đồng Tâm gây bất bình và phản ứng quyết liệt trong công luận?”.

Câu trả lời tổng quát: là vì đó là bản án phi pháp lý, bất công, tiền định mang tính áp đặt. Một bản án nhằm trấn áp, triệt tiêu, thay vì giải quyết những đòi hỏi hợp pháp, chính đáng của nông dân xã Đồng Tâm khiếu kiện về quyền sử dụng 59 ha đất nông nghiệp của họ. Tất cả nhằm thực hiện ý đồ bảo vệ cho kỳ được “lợi ích nhóm” bằng mọi cách, mọi giá của nhà cầm quyền có chức năng giải quyết tranh chấp đất đai ở xã Đồng Tâm.

Thật vậy, chúng tôi lần lượt lý giải và chứng minh từng điểm trong câu trả lời tổng quát vừa đưa ra.

1 – Bản án sơ thẩm Đồng Tâm là bản án phi pháp lý, bất công, tiền định mang tính áp đặt

(1) - Phi pháp lý: vì trong quá trình điều tra xét hỏi của công an và diễn tiến xét xử trong các phiên Tòa, đã không tuân thủ pháp luật, vi phạm thủ tục tố tụng hình sự của chính chế độ đương quyền tại Việt Nam.

Cụ thể:

  • - Đối với luật sư bào chữa: Ngăn cản luật sư thực hiện tác vụ nghề nghiệp. Như chỉ cho luật sư làm nhiệm vụ bào chữa cho các bị cáo, sau khi đã hoàn tất cuộc điều tra; ngăn cản tiếp xúc với các bị cáo trước cũng như trong các phiên Tòa; không cho tiếp cận và khước từ yêu cầu được cung cấp, tiếp cận các tài liệu chứng cứ có lợi cho các bị cáo, với lý do tài liệu mật (Kế hoạch 419) hay không cần thiết…

  • - Đối với các bị cáo: không tôn trọng quyền được suy đoán là vô tội cho đến khi có bản án chung thẩm; đã dùng cực hình tra tấn, ép cung trong quá trình điều tra xét hỏi, khiến các bị cáo vì sợ hãi phải nhân tội. Sợ hãi đến độ ra trước Tòa không giám tố cáo, để chỉ thể hiện qua câu hỏi gián tiếp để biết, của luật sư đưa ra, rằng “Nếu những ai CÓ bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì ngồi yên. Nếu những ai KHÔNG bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì vui lòng giơ tay”; thì chỉ có 10 cánh tay giơ lên, còn lại 19 người không giơ tay được suy đoán là bị tra tấn. Như vậy là vi phạm luật pháp quốc nội và quốc tế cấm dùng cực hình tra tấn tội nhân…

  • - Đối với thân nhân, quần chúng, quốc tế: Tòa đã không cho bất cứ thân nhân nào của các bị cáo có mặt trong phòng xử án; cũng như người dân thường và đại diện báo chí (trừ báo chí nhà nước) và tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế bị ngăn cản tham dự các phiên xử…

  • (2) – Bản án bất công, tiền định mang tính áp đặt

  • - Bất công vì bản án đã xử phạt nặng nề những người vốn là những nông dân lương hảo. Nay chỉ vì giám khiếu kiện kêu oan về đất đai, không muốn phạm pháp hay không có ý định và hành động phạm pháp. Nhưng bị nhà cầm quyền chức năng đẩy vào một hoàn cảnh, bị bao vây tấn công giữa ban đêm, để tạo cớ bắt giam và kết tội “giết người” và “Chống người thi hành công vụ”. Một người dân bị công an bắn chết (Ông Lê Đình Kình), thủ phạm không bị truy tố, theo sự dàn dựng hiện trường, với lý do nạn nhân chống đối, có trái lưu đạn trong tay, nên phải bắn chết. Ba công an chết vì té “giếng kỹ thuật”, thì 3 người dân lại bị kết tội giết người, dựa trên bằng chứng áp đặt, mơ hồ. Hai trong 3 người này lãnh án tử hình, đều là con cháu nạn nhân Lê Đình Kình, được coi là Thủ lãnh tinh thần vụ khiếu kiện đất đai Đồng Tâm. Ông Kình, một đảng viên cộng sản lão thành 84 tuổi, 57 tuổi đảng, từng là đồng chí của lực lượng công an tấn công, nay bị “đồng chí” của mình gán cho danh hiệu “địa chủ cường hào mới”, bị bắn chết; khi tấn công bất ngờ quy mô lớn vào thôn Hoành, xã Đồng Tâm đêm rạng sáng ngày 9-1-2020.

  • Như vậy, nếu bản án sơ thẩm đã bất công với 29 người dân Đồng Tâm bị cáo, thì với cái chết của 3 người trong dòng họ Lê Đình, qua bản án Sơ Thẩm Đồng Tâm ngày 14-9-2020, phải chăng Tòa án Việt Nam như muốn lấy lại công bình cho ba công an chết thảm dưới “hố kỹ thuật”? Một hình thức trả thù thời trung cổ “Mắt đền mắt, răng đền răng”, “3 mạng công an” đổi “ba mạng dân oan” như trong hiện vụ?

- Bản án tiền định, mang tính áp đặt, được thể hiện qua diễn tiến vi luật và kết quả vụ xử án bằng một bản án sơ thẩm như được định trước. Viện kiểm sát đóng vai công tố, đề nghị mức án thế nào, thì chánh án và HĐXX, sau 2 ngày nghị án, kết án gần đúng như vậy.

Điều này có lẽ đã không làm ai ngạc nhiên, vì nền tư pháp của chế độ độc tài đảng trị tại Việt Nam vốn thế. Tất cả đều dưới sự lãnh đạo tối cao, sâu sát của “Đảng CSVN”. Luật là “Đảng ta”, “Đảng ta” là luật mà! Vì theo lý luận Marxist-Leninnist, luật pháp nào thì cũng chỉ là công cụ của giai cấp thống trị để trấn áp nhân dân bị trị mà thôi! Thực tế đảng CSVN đã vận dụng triệt để lý luận này.

Continue reading

Posted in Vụ án Đồng Tâm | Leave a comment

Cơ chế và nỗi sợ hãi cá nhân

Lê Học Lãnh Vân

Bài viết gần đây trên trang Phây của anh Lưu Trọng Văn tiếc thương ông Vũ Mão vì đức độ công chức của ông, và tiếc hơn nữa cho việc ông để mình dính vào sự việc thất nhân tâm trong đám tang tướng Trần Độ.

Từng nghe một số vị quen biết ông Vũ Mão kể về ông, tôi không ngạc nhiên lắm khi đọc bài viết của anh Văn. Tuy nhiên, tôi có cảm nhận “sao sao ấy” khi đọc những dòng về sự dính líu của ông Vũ Mão.

Không hề quen biết ông Vũ Mão, bài này viết về suy nghĩ của một người đứng xa nhìn về đám tang vị tướng khí phách Trần Độ và vai trò ông Vũ Mão trong đó.

Anh Lưu Trọng Văn viết:

“Điều tai tiếng duy nhất mà ông [Vũ Mão] vướng phải và đau lòng cho đến khi giã biệt cõi đời là lễ tang Trần Độ, ông là trưởng ban tang lễ và đọc điếu văn”.

“Ông Vũ Mão đau xót với những gì mình vướng phải vì ông là người luôn kính trọng Trần Độ”.

Xin nói rõ, bài viết này không hề nghi ngờ sự thành thực của những dòng trên.
Chính vì không nghi ngờ, tôi phải suy nghĩ về sự đau lòng, đau xót của ông Vũ Mão, và về lòng kính trọng của ông dành cho tướng Trần Độ.

Tướng Trần Độ quả thực được rất nhiều người kính trọng. Lòng kính trọng dành cho khí phách của vị tướng, cho tác phong trí thức dấn thân, cho tầm nhìn và hoài bão vì tương lai dân tộc của ông.

Ông Trần Độ xuất thân gia đình “thông phán” khá giả, có điều kiện học cao và thăng tiến trong xã hội tiền chiến. Vì lý tưởng giành độc lập dân tộc, ông tham gia hoạt động chống Pháp, bị tù đày. Tài ba vượt trội, ông tiến rất nhanh, hai mươi ba tuổi là chính ủy mặt trận Hà Nội; ba mươi hai tuổi chính ủy quân khu 3; ba mươi lăm tuổi, thiếu tướng… Khi đất nước thống nhất năm 1975, ông là trung tướng đương nhiệm Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị. Một thời gian sau, hiểu biết rộng, tầm nhìn xa cho ông thấy Việt Nam đang ngày càng xa hơn những nguyên tắc dân chủ và xa hơn con đường phát triển bền vững. Dù đang ở vị trí tót vời cùng những ưu đãi tương xứng của chế độ, ông vẫn thành tâm và trung thực lên tiếng để sau đó bị đẩy ra lề, bị khai trừ khỏi đảng.

Continue reading

Posted in Thể chế Cộng sản | Leave a comment

Thiếu không gian tự do tư tưởng, Việt Nam khó lòng có triết gia

Lý Minh

Theo Bộ Công an, nước ta có “gần 750.000 dân phòng, công an bán chuyên trách”. Cộng với khoảng 300.000 công an chuyên trách nữa (theo tính toán của chuyên gia thống kê Vũ Quang Việt), vị chi là hơn một triệu công an, hơn số giáo viên của cả ba cấp tiểu, trung và đại học cộng lại.

Nói cái nước này là “công an trị” thì lại bảo rằng phản động!

Hà Dương Tường

Thế mà nay ở một nước “công an trị” như thế lại nẩy ra một Hội Triết học đàng hoàng kia đấy, nghe có oách không! Nhưng xin hỏi các ngài: cụ Lê Đình Kình đảng viên lão thành, suốt đời tranh đấu cho quyền sử dụng đất đai đúng như luật pháp và Hiến pháp, cụ không hề đòi tư hữu đất đai là điều trái với nguyên lý công hữu của Marx. Cụ là một đảng viên thực hành đường lối duy vật lịch sử đúng nghĩa đấy chứ? Rồi Võ sư TS Phạm Đình Quý, Giảng viên ĐH Tôn Đức Thắng, người có bề dày đáng nể trong việc bảo lưu truyền thống võ thuật của nước nhà; ông chỉ viết lá đơn khởi kiện vị Bí thư tỉnh ủy Đắc Lắc về tội đạo văn luận án Tiến sĩ, nghĩa là ông muốn cho luật pháp nước CHXHCN Việt Nam phải dược tuân thủ một cách công minh. Ông cũng là người thực hành đường lối mácxit đúng nghĩa, có phải không?

Vậy mà các ngài đã đối xử với hai con người Việt Nam cố gắng đi theo đường lối duy vật lịch sử của Marx đó như thế nào?

Một người thì đang đêm bị hàng ngàn cảnh sát cơ động kéo tới bắn ngay tại Đồng Tâm rồi moi gan móc ruột. Một người nữa thì cũng đang đêm bị công an mật kéo tới ngay giữa Sài Gòn bắt cóc đem về Đắc Lắc giam cầm. Đó có phải là cách thực hiện đường lối nghiên cứu triết học ưu việt của “đảng ta” hay không?  Trả lời sao cho xác đáng thật không phải dễ. Bởi vậy, nghe tin đảng ta thành lập Hội Triết học, thực lòng chúng tôi hoang mang quá. Không biết trong cái hội danh giá nọ, có bao nhiều nghìn người được tuyển vào để trao đổi triết học theo cái cách trao đổi với cụ Kình và ông Võ sư TS Phạm Đình Quý? Nếu được cho biết tường tận mà không có điều gì úp mở hay giấu giếm như thói quen trước nay chúng tôi vẫn thường thấy và chỉ biết có tắc lưỡi, thì… rất đội ơn các ngài.

Bauxite  Việt Nam 

 

Một cảnh sát canh gác khu vực diễn ra Đại hội Đảng Toàn quốc của Đảng Cộng sản Việt Nam, ngày 25/1/2016. Ảnh: Hoang Dinh Nam—AFP/Getty Images

Việt Nam vừa mới tổ chức thành lập Hội Triết học Việt Nam.

Trong bài phát biểu tại đại hội thành lập, ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, với tư cách một người học triết, có một mong muốn là Việt Nam có những triết gia tầm cỡ. Đó là một mong muốn hoàn toàn chính đáng của một người học triết ra, những nhà nghiên cứu triết học những người yêu thích triết học.

Tuy nhiên, với cương vị của Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, ông Thưởng có lẽ sẽ hiểu rằng đó là một mong muốn rất khó trở thành hiện thực ở Việt Nam trong bối cảnh hệ tư tưởng chính thống của Việt Nam hiện nay vẫn chỉ là hệ tư tưởng Marx-Lenin. Chính Ban Tuyên giáo do ông lãnh đạo sẽ tìm mọi cách để loại bỏ hoặc hạn chế các hệ tư tưởng triết học khác có khả năng cạnh tranh với hệ tư tưởng chính thống của đảng ông.

Trong lịch sử nhân loại, có một số thời kỳ mà các tư tưởng của các triết gia xuất hiện như thời Hy Lạp cổ đại với sự xuất hiện của nhiều triết gia với đủ các trường phái đối lập nhau. Mỗi trường phái có một cách giải thích khác nhau về sự hình thành và vận hành của thế giới. Có trường phái cho rằng vũ trụ do nước tạo ra, có trường phái lại cho rằng vũ trụ do lửa tạo ra, có trường phái có quan điểm duy tâm, có trường phái lại có quan điểm duy vật. Vấn đề mấu chốt là xã hội Hy Lạp cổ đại thời bấy giờ có một không gian tự do về tư tưởng để tất cả các triết gia thuộc nhiều trường phái khác nhau có thể suy nghĩ và bày tỏ suy nghĩ của mình.

Trung Quốc cổ đại cũng có một thời kỳ “trăm hoa đua nở” về tư tưởng tương tự như Hy Lạp cổ đại, đó là thời Xuân Thu Chiến Quốc. Đó là thời kỳ Trung Quốc được tự do tư tưởng, do đó, nhiều nhà tư tưởng khác nhau xuất hiện như Khổng Tử với tư tưởng trung dung, Lão Tử với tư tưởng vô vi, Hàn Phi tử với tư tưởng pháp trị…

Continue reading

Posted in Tự do tư tưởng | Leave a comment

Nỗi sợ hãi tranh cử

Nguyễn Ngọc Chu

      

1. THÌ HOÁ RA VẪN CÓ “TỰ ỨNG CỬ VÀ ĐỀ CỬ VÀO CHỨC CHỦ TỊCH UBND TP HÀ NỘI”?

Nhiều tháng trước, trong xã hội đã lan tin là ông Chu Ngọc Anh được Bộ Chính trị (BCT) điều về làm Chủ tịch UBND TP Hà Nội. Ông Chu Ngọc Anh đang là Bộ trưởng Bộ KH&CN mà BCT điều đi nhận công tác mới không cần biết đến ý kiến của Quốc Hội (?!).

Các ĐBQH ít hôm nữa phải làm cái điều không tí nào đẹp mặt khi phải bỏ phiếu bãi nhiệm ông Chu Ngọc Anh khỏi cái chức bộ trưởng mà ông ấy đã rũ bỏ trên thực tế. Ngày 25/9/2020, HĐND TP Hà Nội đã họp để hình thức hoá quyết định của BCT điều chuyển ông Chu Ngọc Anh làm Chủ tịch UBND TP Hà Nội.

Điều ngạc nhiên là “Tại kỳ họp, không có đại biểu nào đề cử và tự ứng cử chức danh chủ tịch UBND TP Hà Nội. HĐND TP Hà Nội thống nhất nhân sự bầu ông Chu Ngọc Anh vào chức danh UBND TP Hà Nội với hình thức bỏ phiếu kín” (https://tuoitre.vn/ong-chu-ngoc-anh-lam-chu-tich-ubnd-tp…).

Xem bài báo thì mới biết, thì hoá ra vẫn có “TỰ ỨNG CỬ VÀ ĐỀ CỬ VÀO CHỨC CHỦ TỊCH UBND TP HÀ NỘI” mà toàn thể nhân dân Hà Nội không được biết. Để chỉ mỗi một mình ông Chu Ngọc Anh được đề cử vào chức Chủ tịch UBND TP Hà Nội!

2. BẦU CỬ HÌNH THỨC ĐỂ LÀM GÌ?

Trong ngày 25/9/2020, không chỉ một mình ông Chu Ngọc Anh nhận được 100% phiếu bầu. Bà Đào Hồng Lan cũng trong ngày 25/9/2020 nhận được 100% phiếu bầu vào chức Bí thư Tỉnh uỷ Bắc Ninh. Trước đó, ngày 24/9/2020 ông Đỗ Đức Duy cũng nhận được 100% phiếu bầu cho chức Bí thư Yên Bái.

Tất cả nhân sự giữ chức Bí thư Tỉnh uỷ đều do BCT quyết định. Trước kỳ đại hội, phương án nhân sự của các tỉnh đều phải thông qua bởi BCT. Vậy tổ chức bầu cử hình thức để làm gì cho tốn thời gian và tiền bạc?


Continue reading

Posted in Đảng CSVN | Leave a comment

Mấy cụ già bàn nhân sự cho đảng

Mạc Văn Trang

Sáng qua cà phê với mấy cụ toàn đảng viên kỳ cựu tại Sài Gòn.

Mấy cụ này đều quen biết bà xã mình, nên sau lời giới thiệu là thân mật trò chuyện ngay. Mình chưa biết rõ về các cụ, nhưng ngắm cụ nào cũng thấy đáng kính. Mình là “dân ngụ cư” chỉ khiêm tốn ngồi yên lặng hóng chuyện. Công nhận các cụ theo dõi sát tình hình thời sự và phân tích đằng sau các sự kiện rất thú vị.

Có cụ phân tích lại vụ án Hồ Duy Hải và sốt ruột: Sao đến nay “chúng nó” vẫn chưa giải quyết cho rốt ráo đi?

- Trước Đại hội XIII họ chưa bới ra đâu. Bây giờ phải dọn dẹp mọi thứ cho gọn gàng, sạch sẽ để Đại hội đã chớ…

- Nhưng vụ Hồ Duy Hải liên quan chặt chẽ với Nguyễn Hoà Bình, vì chưa xử lý vụ này nên Nguyễn Hoà Bình vẫn cứ xuất hiện khắp các cuộc họp quan trọng của Đảng. Đài, báo vừa đưa tin: Sáng ngày 24/9, Đại hội Đại biểu Đảng bộ tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu lần thứ VII, nhiệm kỳ 2020-2025 đã chính thức khai mạc. Ông Nguyễn Hòa Bình, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao dự và chỉ đạo Đại hội…

Người như thế mà vẫn cơ cấu vào nhân sự Đại hội XIII sao chấp nhận được?

- Thì bây giờ ổng vẫn đang là Bí thơ Trung ương nên vẫn có quyền và trách nhiệm thực thi nhiệm vụ Đảng phân công chớ.

- Nhưng Trung ương thiếu gì người mà cứ để ổng xuất hiện hoài như vậy, không lợi cho uy tín của Đảng. Và theo tui, Đại hội XIII phải dứt khoát dẹp ổng đi…

Lắng xuống một tí, một cụ hỏi:

- Còn vụ Đồng Tâm bới ra rồi để đó sao?

- Chắc cũng sau Đại hội mới xử lý, bới ra bây giờ liên quan đến nhiều nhân sự Đại hội đó.

- Nhưng tôi thấy Tô Lâm “hoàn thành sứ mệnh” rồi. Thứ nhứt, ổng làm chuyện bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, gây xôn xao dư luận quốc tế; thứ nhì, ổng làm vụ Đồng Tâm, thất nhân tâm quá trời, gây tổn thất uy tín của Đảng. Hai vụ đó đủ cho ổng nghỉ được rồi…

- Lý là như vậy, nhưng nghe nói phe Tô Lâm mạnh lắm đó.


Continue reading

Posted in Nhân sự cộng sản | Leave a comment

Lưu Hiểu Ba và vấn đề Hồng Kông

Tetsushi Takahashi

Đỗ Đặng Nhật Huy dịch

Ba năm đã trôi qua kể từ khi nhà hoạt động dân chủ Trung Quốc Lưu Hiểu Ba chết trong tù vào ngày 13 tháng 7 năm 2017. Và cũng đã 10 năm kể từ khi ông được trao giải Nobel Hòa bình khi đang ở tù.

Tuy nhiên, ngược lại mong muốn của Lưu, chính phủ Trung Quốc do Tập Cận Bình lãnh đạo đã thẳng tay ban hành Luật An ninh Quốc gia mới cho Hồng Kông, trong nỗ lực chứng minh tính ưu việt của mô hình độc đảng so với mô hình dân chủ.

Tối ngày 8 tháng 10 năm 2010, tôi đứng chờ tin công bố người thắng giải Nobel Hòa bình năm đó cùng với gần 100 phóng viên của các tổ chức truyền thông nước ngoài trước tòa nhà chung cư ở Bắc Kinh, nơi ở của Lưu Hà, vợ Lưu Hiểu Ba.

Khi ai đó la lên “Ông ấy thắng rồi!”, mọi người reo hò và vỗ tay. Tôi nhớ có một người đàn ông Trung Quốc khoảng 50 tuổi đã nói trong nước mắt: “Lưu Hiểu Ba là niềm hy vọng của Trung Quốc”. Mặc dù Lưu Hà không bước ra, nhưng người đại diện của bà đã đọc một thông điệp có nội dung: “Giải thưởng không thuộc về riêng Lưu Hiểu Ba. Nó thuộc về tất cả những người ủng hộ ‘Hiến Chương 08′”.

Người ta kỳ vọng giải Nobel sẽ tạo ra cơ hội để Trung Quốc lắng nghe cộng đồng quốc tế và thay đổi, dù chỉ một chút. Nhưng Trung Quốc không thay đổi. Ngược lại, họ siết còn chặt hơn.


Continue reading

Posted in Độc tài Cộng sản Trung Quốc | Leave a comment

64 nghị sĩ châu Âu lên tiếng về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam trong đó có vụ Đồng Tâm

Hiếu Bá Linh

64 nghị sĩ châu Âu lên tiếng về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam – trong đó có vụ Đồng Tâm và yêu cầu EU vận dụng các công cụ trong EVFTA để cải thiện nhân quyền

Nghị viện châu Âu

Hôm nay ngày 25-9-2020, 64 nghị sĩ của Nghị viện châu Âu đã ký chung một bức thư gửi đến Liên minh châu Âu (EU), nêu tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam, trong đó có vụ Đồng Tâm và yêu cầu EU sử dụng các công cụ được quy định trong Hiệp định Thương mại Tự do EU – Việt Nam (EVFTA) để kích hoạt những thay đổi đáng kể và tích cực về nhân quyền ở Việt Nam.

Thư yêu cầu này được gửi trực tiếp tới ông Valdis Dombrovskis, Cao ủy Thương mại EU và ông Josep Borrell Fontelles, Đại diện cấp cao của Liên minh châu Âu (EU) phụ trách an ninh và chính sách đối ngoại và là Phó Chủ tịch Ủy ban châu Âu (EC). Trong thư, đặc biệt chú trọng đến vụ Đồng Tâm:

“Việc chiếm đất thường xuyên xảy ra, là nguyên nhân sâu xa của bạo lực. Nó đã gây ra sự kiện bi thảm ở Đồng Tâm vào tháng 1 năm nay. Cảnh sát đã dùng vũ lực quá mức tấn công vào ngôi làng, nơi dân làng đang khiếu nại về việc tịch thu đất sai trái. Một số bị cáo khai rằng họ đã bị tra tấn để buộc phải nhận tội. Hai người đã bị kết án tử hình, và hàng chục người khác bị kết án tù”.

“Sau khi bị bắt tạm giam, những người bị buộc tội chính trị hoặc các vấn đề nhạy cảm như vụ đụng độ Đồng Tâm, không được liên hệ hoặc không có liên hệ thật sự có ý nghĩa với luật sư và gia đình của họ. Họ thường là đối tượng của bạo lực đánh đập, tra tấn hoặc đối xử tệ bạc khác, và các phiên tòa xét xử họ một cách nhanh chóng không đáp ứng các tiêu chuẩn cơ bản về tính khách quan, công bằng và độc lập của tòa án. Việc cưỡng bức thú tội trước ống kính truyền hình cũng thường xuyên xảy ra”.

Vụ bắt giữ ông Phạm Chí Dũng cũng được các nghị sĩ dành nhiều quan tâm:

“Các vụ bắt giữ các blogger, nhà báo và các nhà phê bình chính phủ nhận vẫn tiếp tục xảy ra và thậm chí còn gia tăng trong năm 2020. Vụ ông Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt nam, bị bắt giam vì liên hệ với Nghị viện Châu Âu. Vụ bắt giữ này đã dẫn tới một bức thư của Chủ tịch Nghị viện Châu Âu gửi Thủ tướng Việt Nam. Bức thư trả lời của Việt Nam là đáng thất vọng, nó không đề cập đến nội dung của vụ việc và so sánh những hạn chế về quyền tự do ngôn luận ở EU với những hạn chế ở Việt Nam”.

“Ông ta chỉ là một trong số nhiều nhà phê bình thường xuyên bị quấy rối, bắt giữ, buộc tội và truy tố theo Điều 109, Điều 117 hoặc Điều 331 tai tiếng của Bộ luật Hình sự mà đã bị Nghị viện Châu Âu cũng như một số quốc gia thành viên EU liên tục tố cáo trong đợt kiểm điểm định kỳ mới nhất của Việt Nam tại Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc”.

“Các nhà hoạt động bị cáo buộc có hành vi lật đổ, tuyên truyền chống phá nhà nước, «lợi dụng quyền dân chủ, tự do xâm phạm lợi ích của nhà nước» và «hoạt động nhằm lật đổ chính quyền của nhân dân».

Phần cuối Thư Kiến nghị, 64 nghị sĩ của Nghị viện châu Âu đã yêu cầu EU hãy sử dụng các công cụ của EVFTA để làm thay đổi đáng kể và tích cực về nhân quyền ở Việt Nam, và hãy lưu ý Việt Nam về khả năng đình chỉ một phần hoặc toàn bộ Hiệp định EVFTA trong trường hợp các cơ quan chức năng của Việt Nam tiếp tục thiếu tiến bộ về nhân quyền. Trích:

Trong bối cảnh đáng lo ngại này và vì chúng tôi lo ngại tình hình sẽ tồi tệ hơn trước thềm Đại hội Đảng CSVN lần thứ 13 vào tháng 1 năm 2021, tất cả các công cụ hiện có nên được sử dụng để kích hoạt những thay đổi đáng kể và tích cực về nhân quyền ở Việt Nam. Đặc biệt, thể theo các nghị quyết của Nghị viện châu Âu nêu trên, chúng tôi yêu cầu”:

  • “Tăng cường đối thoại với các cơ quan chức năng của Việt Nam ở các cấp cao nhất để yêu cầu họ thực hiện các bước cụ thể để giải quyết tình trạng nhân quyền ngày càng xấu đi trong nước, bao gồm việc khẩn cấp thả tất cả những người bị bỏ tù chỉ vì thực hiện ôn hòa quyền tự do bày tỏ ý kiến của họ, và cam kết thực hiện cải cách cụ thể bộ luật hình sự và các đạo luật đàn áp khác, tuân thủ các cam kết song phương và quốc tế, và nêu rõ hậu quả nếu không hành động”;

  • “Khẩn trương theo đuổi việc thiết lập một cơ chế giám sát độc lập về nhân quyền và cơ chế khiếu nại độc lập, cung cấp cho người dân bị ảnh hưởng và các bên liên quan tại địa phương khả năng khắc phục có hiệu quả, đồng thời là công cụ giải quyết các tác động tiêu cực tiềm ẩn đối với nhân quyền, đặc biệt là áp dụng cơ chế giải quyết tranh chấp giữa nhà nước qui định trong chương TSD của Hiệp định Thương mại”;

  • “Yêu cầu một cách mạnh mẽ về việc thành lập Nhóm cố vấn trong nước và cảnh báo các cơ quan chức năng của Việt Nam về bất kỳ sự can thiệp quá mức nào vào thành phần và hoạt động của Nhóm, cũng như chống lại mọi mối đe dọa hoặc trả đũa có thể xảy ra đối với các thành viên được lựa chọn của Nhóm”;

  • “Báo cáo với Nghị viện châu Âu về hoạt động của Việt Nam để đạt được tiến bộ trong một loạt các vấn đề nhân quyền”;

  • “Nhắc nhở đối tác Việt Nam về mối liên hệ ràng buộc pháp lý giữa PCA và EVFTA, và khả năng kích hoạt điều khoản nhân quyền để đình chỉ một phần hoặc toàn bộ Hiệp định Thương mại trong trường hợp các cơ quan chức năng của Việt Nam tiếp tục thiếu tiến bộ về nhân quyền”.

Continue reading

Posted in Nhân Quyền, Vụ án Đồng Tâm | Leave a comment