Giáo dục, chỉ một con đường

Nguyễn Huy Cường

Cho đến nay, sau hơn hai chục năm thay đổi nhiều phương thức giáo dục (GD) thì tồn tại một hiện trạng đã được quốc dân khẳng định: Khá bết bát và không hứa hẹn điều gì tốt đẹp ở phía trước.

Từ tư cách một nhà báo quan tâm đặc biệt đến GD với hơn ba chục bài báo đăng từ năm 1997 trên báo chí chính thống đến nay, tôi xin trình bày một nội dung được ghi ngày 20 tháng 10 năm 2020 như một văn bản chính thức gửi các cơ quan hữu trách.

Đó là tinh thần trách nhiệm cao nhất và sự đầu tư rất lớn, phương pháp nghiêm cẩn được vận hành khi làm việc.

Từ nhận thức chủ quan của mình, tôi nhận thấy:

Đây là lối thoát duy nhất của Bô GD ra khỏi những bế tắc hiện tại về chính sách GD;

Đây là phương hướng khoa học nhất cho những người khởi tạo một nền GD mới (nếu có chuyện này);

Tôi nghĩ đã đến lúc, không thể muộn hơn, Bộ GD cũng cùng nhận thức tính khẩn thiết của tình hình, nếu chần chừ, nếu nuối tiếc quyền lợi cục bộ mà cố tình níu kéo cái cũ, ôm ấp những quyền lợi không trong sạch, duy trì phương thức GD và ăn theo GD kiểu cũ (2020 trở về 2000) thì sẽ gay go.

Sẽ đến lúc quôc dân phải trả giá cực kỳ nặng nề cho chính sách GD hiện nay.

Từ những tư duy đó, tôi mạnh dạn trình bày nội dung chính của văn bản này dưới đây.

Phần thứ I

MỘT HIỆN TRẠNG NẶNG NỀ

Vừa qua xuất hiện một không gian cực kỳ căng thẳng sau khi cuốn sách Việt Văn lớp 1 ra đời.

Với tôi, đây là dịp đo đếm nhận thức vĩ mô của giới trí thức tinh hoa của VN về giáo dục nước nhà.

Ở vế tích cực: Đã có khoảng 30 bài viết của các tác giả, nhà giáo đạt được ba tiêu chí:

  • Nhìn ra vấn đề;

  • Đưa ra những dẫn chứng và phân tich khoa học về sai sót của nhóm gọi là “Cánh diều” (CD);

  • Cung cấp một số quan điểm, một số tiêu bản giáo khoa, một số giả định cho bộ sách cần có hoặc nói về sự ưu việt của những cuốn sách đã có thời VNDCCH và VNCH.

Continue reading

Posted in Giáo dục Việt Nam | Leave a comment

Đôi lời chót minh oan cho sách Tiếng Việt 1- Bộ sách Cánh Diều

Giang Tử

Cơn bão lũ phản ứng sách Tiếng Việt 1 bộ sách Cánh Diều vẫn chưa hẳn ngưng trên mạng xã hội, mặc dù những người làm sách đã hứa hẹn sẽ chỉnh sửa lỗi.

Chẳng phải họ thành tâm cầu thị. Ban đầu ông chủ xị ngạo nghễ lên tiếng xỉ mắng người góp ý là “không  tử tế”, “cạnh tranh không lành mạnh”. Mấy người biên tập sách thì mắng giới FB là “bất lương”, “xảo trá”…. đủ cả.

Chỉ vì ông thủ tướng Phúc đã giận dữ tuyên bố gay gắt về bộ sách này.

Nghe nói Quốc hội cũng chuẩn bị đưa chủ đề vào kỳ họp.

Chỗ rách sẽ càng rách to hơn.

“Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ”.

Nhà báo Bạch Hoàn cho biết chị đã mua đủ 5 bộ sách và đọc một mạch.

Không chỉ bộ Cánh Diều, bốn bộ sách khác của Nhà xuất bản giáo dục (thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo) cũng độc hại không kém. Sau khi dành hai ngày đọc hết tất cả các sách Tiếng Việt lớp 1, tôi thật sự xót xa và hoảng sợ. Con cháu chúng ta bị nhồi sọ từ những bước đầu đời, bị dạy dỗ những điều sai trái, những tư duy độc hại, phản giáo dục, phản văn minh… Điển hình là Bộ sách “Vì sự bình đẳng và dân chủ trong giáo dục” – cũng đang tồn tại vô số lỗi sai và các thông điệp giáo dục độc hại.

Thông điệp giáo dục ẩn sau bài học mà lệch lạc và độc hại thì sẽ đáng sợ hơn nhiều so với câu từ vụng về, bài học nhạt nhẽo. Thế nên, tôi thấy mình có trách nhiệm phải tập trung vào thông điệp giáo dục, thay vì chỉ nhặt sạn câu từ.

Với tôi, thông điệp giáo dục sai là một “liều thuốc độc”.

Trong số các ý kiến phản biện, có một ý kiến lãng mạn của nhà giáo TS Giáp Văn Dương. Anh học nước ngoài về (nước Áo), dạy Trường Tiểu học Times School, Hà Nội, không hề biết gì về triết lý giáo dục Việt Nam. Bởi vậy anh khẳng định với vẻ đòi hỏi thúc bách:

Triết lý giáo dục rất quan trọng, vì nó trả lời thẳng thừng vào câu hỏi: Chúng ta định đào tạo con người nào?  Chỉ khi nào có một triết lý giáo dục đúng đắn dẫn dắt, thì các hoạt động giáo dục mới trở nên có ý nghĩa và có tính hướng đích”.

Vô số giáo viên dạy học nhưng rất ít người biết Luật Giáo dục đã qui định Triết lý giáo dục.


Continue reading

Posted in Giáo dục Việt Nam, Sách giáo khoa | Leave a comment

Thừa Thiên – Huế: 15 sông chính gánh 33 thủy điện, chịu đời sao thấu?

Mai Bá Kiếm

Dự án Thủy điện Rào Trăng 3 được khởi công từ quý 2/2016, dự kiến hoàn thành quý 4/2018, nhưng đến quý 4/2020 vẫn chưa xong, mà còn bị sạt lở nửa quả đồi, vùi lấp Nhà điều hành Dự án làm 17 công nhân mất tích.

Đoàn cứu hộ chưa đến hiện trường để cứu nạn lại gặp nạn. Khi Đoàn ngủ qua đêm tại Trạm Kiểm lâm sông Bồ cũng bị một quả đồi sạt lở vùi lấp, khiến 13 sĩ quan cao cấp và cán bộ tử nạn!

Nhà Điều hành Dự án Rào Trăng 3 và Trạm Kiểm lâm sông Bồ chắc chắn được xây ở nơi cao ráo, có nền hạ vững chắc, không có mạch nước ngầm bên dưới, thế mà hai quả đồi chứa hai công trình này đã tự tan rã vì nước ngầm xói mòn. Núi trơ, đồi trọc mới gây nên hậu quả khôn lường như vậy.

Hai Thủy điện Rào Trăng 3 và 4 cách trung tâm xã Phong Xuân hơn 20 km, mà tuyến đường 71 độc đạo bị mưa lũ sạt lở rất sâu tại nhiều đoạn, khiến đoàn cứu hộ phải đi thuyền tìm kiếm công nhân mất tích và chiều chạng vạng phải về Rào Trăng 4 ngủ, vì nơi nào cũng có khả năng lở đất.

Với công suất 13 MW, nhỏ hơn công suất Thủy điện Hòa Bình (1.920 MW) 140 lần, nhỏ hơn công suất Thủy điện Trị An (400 MW) 31 lần, nhưng Rào Trăng 3 đạt kỷ lục về số người chết (30 người) và phá kỷ lục về thời gian thi công, nếu so với Thủy điện Đa Nhim có công suất lớn hơn 13 lần (160 MW) được xây trong thời gian chiến tranh, mà chỉ mất 3 năm rưỡi (tháng 4/1961 – tháng 12/1964).

Nhà máy thủy điện Rào Trăng 3 nằm sâu trong Khu bảo tồn thiên nhiên Phong Điền, nếu sau này NM hoàn thành, đồi núi xung quanh và đường 71 tiếp tục sạt lở thường xuyên, thì Thừa Thiên Huế đã “mua” 13 MW điện với phí tổn quá khủng.


Continue reading

Posted in Phá hoại môi trường, Thủy điện | Leave a comment

Đại hội phụ huynh

Trịnh  Khả  Nguyên

Đại hội (ĐH) là cuộc hội họp lớn có đông người, cùng thuộc một tổ chức hay cùng quan tâm đến vấn đề nào đấy tham dự. Trong sinh hoạt xã hội, (kính thưa) có rất nhiều kiểu ĐH. Và cứ đến hẹn lại lên theo thông lệ hay chu kỳ các thành viên tổ chức đại hội. Có những  ĐH vô thưởng vô phạt như hội đồng hương, hội ái hữu …Các người dự hội nầy “vô tư”, không có gì để tranh giành, không lo chuyện hơn thua, được, mất, “ai đi ai ở”. Họ gặp nhau, giao lưu, thăm hỏi, trao đổi về kinh nghiệm làm ăn, kể cả những mánh mung, chạy chọt hoặc thông tin về con cái thành đạt, du học ở Âu –Mỹ. Màn cuối thường là liên hoan hát hò, ngâm thơ, kể chuyện tiếu lâm, nói tục giảng thanh, nói thanh giảng tục, hầu hết là xoay quanh “cái nớ, chuyện ấy”, xong là tan hàng. 

Nhưng có rất nhiều ĐH quan trọng, được dự kiến sẽ là “chìa khóa” cho nhiều việc. ĐH có chương trình làm việc, những bài diễn văn (dài), những lời phát biểu về mục đích chính của ĐH là vấn đề nhân sự và kế hoạch, tức bầu chọn một số nhân vật chủ chốt và quyết định một số vấn đề quan trọng cho thời gian tới. ĐH kiểu nầy tổ chức long trọng trong hội trường có cờ xí, khẩu hiệu “nhiệt liệt chào mừng” hay “đoàn kết-quyết tâm” chẳng hạn. Xong ĐH là thành công tốt đẹp (!) Kinh phí để tổ chức ĐH thường là tiền đóng gạo góp từ các thành viên. Chứ lấy đâu ra?  Ngay Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc cũng hoạt động theo nguyên tắc nầy.

Còn đại hội phụ huynh (ĐHPH) thì sao?

Một năm học, nhà trường có nhiều buổi họp phụ huynh học sinh, nhưng cuộc họp phụ huynh  đầu năm được xem là đại hội phụ huynh (ĐHPH) vì nó quan trọng hơn các buổi họp khác. ĐH   cũng có hai mục đích chính là bầu ban đại diện (BDD) phụ huynh và bàn việc dạy-học. Có lúc người ta dùng từ “đại hội cha mẹ học sinh”, nhưng thấy chữ “phụ huynh” bao quát hơn chữ “cha mẹ” nên dùng từ “phụ huynh”, không cần chữ “học sinh” theo sau. Bởi  khi nói “phụ huynh” là người ta nghĩ đến phụ huynh của học sinh, không ai  nghĩ đến phụ huynh của người lớn, của cán bộ, mặc dù lớn đến đâu, cán bộ cấp nào cũng có phụ huynh. Nếu làm “lớn” mà xem thường, ngược đãi người cao tuổi, như đã xảy ra, thì bị cho là “thứ mất dạy không biết kẻ lớn, người nhỏ”.

ĐHPH có quan trọng không?

Về lý luận, ĐHPH quan trọng quá đi chứ (lỵ), đó là sự hợp tác giữa nhà trường và gia đình  trong việc giáo dục con em. Từ trung ương đến địa phương, từ các vị lãnh đạo tối cao tới mỗi phụ huynh đều  nói như cháo chảy. Những câu  “hết ý”, không thể hay hơn được  như “giáo dục  đào tạo ra con người cho xã hội, giáo dục là nầy, là kia của đất nước, giáo dục là quốc sách…”,  còn “sách” gì thì lại là vấn đề khác (!).

Hãy nghe Nghị quyết số 29 ngày 04/11/2013 của trung ương về giáo dục của ĐCSVN – “…Quan điểm chỉ đạo của Nghị quyết là Giáo dục và Đào tạo là quốc sách hàng đầu, là sự nghiệp của Đảng, Nhà nước và của toàn dân. Đầu tư cho giáo dục là đầu tư phát triển, được ưu tiên đi trước trong các chương trình, kế hoạch phát triển kinh tế-xã hội….”.


Continue reading

Posted in Giáo dục Việt Nam | Leave a comment

Trump và khoa học

GSTS Nguyễn Văn Tuấn

Tập san Nature và New England Journal of Medicine (NEJM) và tạp chí khoa học phổ thông Scientific American tuyên bố không ủng hộ Trump trong lần bầu cửu này. Có thể nói đây là một ngoại lệ vì các lần bầu cử trước, các nhóm xuất bản khoa học này thường giữ vị trí trung lập. Sự ‘take side’ (thiên vị chánh trị) của họ làm nhiều người trong giới khoa học ngạc nhiên..

Photo from https://slate.com/technology/2020/10/science-nejm-nature-editorials-trump-covid19-response.html

Năm nay, một số người trong giới khoa học và xuất bản khoa học không ủng hộ ông Trump. Vài tuần trước, một nhóm gồm 81 khôi nguyên Nobel vật lí, hoá học và y học tuyên bố rằng họ ủng hộ ông Biden, vì họ cho rằng ông Biden xem trọng khoa học trong việc hoạch định chánh sách công [1]. Họ không nói thẳng ra, nhưng ủng hộ ông Biden cũng có nghĩa là không ủng hộ ông Trump. Tuy nhiên, các vị khôi nguyên Nobel lên tiếng rất thường xuyên về những vấn đề chánh trị – xã hội, nên chẳng ai ngạc nhiên khi họ lên tiếng lần này. Đó chỉ là ý kiến cá nhân của vài người.

Nhưng ngạc nhiên là sự thiên vị chánh trị của các tập san khoa học. Hôm 8/10, tập san y học lừng danh NEJM công bố một bài xã luận nhan đề “Dying in a Leadership Vacuum” [2] do tổng biên tập viết kêu gọi thay đổi lãnh đạo Hoa Kì. Trong bài xã luận viết rất hay [về văn chương], có những phê phán nặng nề chánh phủ Trump là “bất tài một cách nguy hiểm” (“dangerously incompetent”) và qui trách nhiệm cho chánh phủ về cái chết của hàng vạn người vì dịch Covid-19. Bài xã luận không nói ông Trump là bất tài, và cũng chẳng lên tiếng ủng hộ Biden, nhưng hàm ý thì ai cũng biết là ủng hộ Biden.

Trong tuần qua, tập san khoa học nổi tiếng Nature cũng ra tuyên bố ủng hộ Biden. Bài xã luận có tựa đề “Why Nature supports Joe Biden for US president” [3] trên Nature còn viết nặng nề hơn bài trên NEJM. Không như NEJM, Nature nói thẳng là họ ủng hộ Biden làm tổng thống. Nature đánh giá những chánh sách của chánh phủ Trump là đáng xấu hổ (‘shameful’) là “chống khoa học” (anti-science).

Tập san Science (‘đối thủ’ của Nature) có lẽ là tập san phê bình Trump nhiều nhứt. Tổng biên tập của Science là Holden Thorp viết hơn 10 bài xã luận trong 6 tháng qua, với nội dung phê bình chánh phủ Trump [4] trong việc đối phó với dịch Covid-19. Có bài, ông chỉ trích nặng nề rằng ông Trump nói dối về khoa học và liên tục đánh giá thấp ảnh hưởng của dịch bệnh.

Tạp chí khoa học phổ thông nổi tiếng Scientific American cũng tuyên bố ủng hộ Biden. Trong bài xã luận “Scientific American Endorses Joe Biden” [5], họ cho biết trong lịch sử 175 năm họ chưa bao giờ lên tiếng ủng hộ ai trong các cuộc bầu cử tổng thống, nhưng lần này họ phải làm một ngoại lệ là ủng hộ một ứng viên. Bài xã luận phê bình chánh phủ Trump đã thất bại trong việc kiểm soát dịch, dẫn đến nhiều tử vong hơn các nước giàu có khác. Họ cho rằng ông Biden có sẵn kế hoạch để kiểm soát dịch Covid-19, sẽ cải cách hệ thống y tế, sẽ giảm chất thải carbon và khôi phục khoa học trong việc hoạch định chánh sách. Nói chung, Scientific American rất ‘mê’ và tin tưởng rằng Biden sẽ là người khôi phục nước Mĩ.
Continue reading

Posted in Donald Trump | Leave a comment

Để không phải chết vì lở đất

Lý Minh

Giữa trung tuần tháng 10 năm 2020, khi nhận được những tin tức về người chết do lũ lụt, thiên tai, lở đất, lũ quét mỗi khi mùa mưa bão đến, là người Việt Nam, chúng ta luôn cảm thấy đau lòng, thương xót cho những người đã chết. Thông tin về những người thiệt mạng ở Thủy điện Rào Trăng 3 khiến chúng ta thật đau lòng.

Ảnh: Pháp luật và Dân sinh. Đồ họa; Luật Khoa

Nguyên nhân trực tiếp của những cái chết thương tâm được báo chí chỉ ra chỉ là do mưa lớn khiến cả nửa quả núi sạt xuống nhà điều hành thủy điện, vùi lấp nhiều công nhân.

Câu chuyện lở đất gây chết người khi mùa mưa lũ đến không phải là biến cố mới diễn ra lần đầu ở Việt Nam mà đó là biến cố xảy ra nhiều lần, ở nhiều vùng miền khác nhau.

Cách đây ba năm, cũng trong tháng 10, vụ sạt lở núi xảy ra tại xóm Khanh, xã Phú Cường, huyện Tân Lạc, tỉnh Hòa Bình khiến 18 người chết và mất tích. Vụ lở núi diễn ra sau đợt mưa lũ lớn và kéo dài trút xuống khu vực Bắc Trung Bộ.

Sau khi lũ lớn và kéo dài, sẽ dẫn đến hiện tượng lở núi và gây chết người. Vì sao núi lại lở sau khi mưa lớn? Các chuyên gia đồng tình rằng tình trạng phá rừng là nguyên nhân gián tiếp gây nên trận lũ quét, ngập lụt lịch sử vừa qua ở Bắc Bộ và Bắc Trung Bộ.

Giải thích một cách đơn giản và dễ hiểu: rừng cây có chức năng giúp đất không bị xói mòn, khi mưa lũ tràn về thì rừng cây sẽ giúp cản dòng nước, giúp nước không chảy xuống ồ ạt tạo thành lũ quét. Muốn không bị lở đất và không bị lũ quét thì cần phải bảo vệ rừng.

Đó là bài học căn bản về việc cần thiết phải bảo vệ rừng để giảm thiểu hậu quả do mưa lũ gây ra, thế nhưng đó lại là bài học mà những người phá rừng để phát triển kinh tế không muốn biết hoặc nếu biết thì cũng muốn quên đi.

Để làm thủy điện phát triển kinh tế thì phải phá rừng, để có bộ bàn ghế đẹp làm từ gỗ quý ngồi cho sang chảnh thì phải phá rừng, để xây một ngôi biệt phủ xa hoa thì phải phá rừng… Có rất nhiều lý do và động cơ để rất nhiều người cùng tham gia vào việc phá rừng.

Hậu quả của việc phá rừng đó là những cái chết cho những người khác, có thể đó là những người hoàn toàn không tham gia vào việc phá rừng.

Continue reading

Posted in Phá hoại môi trường, Phá rừng | Leave a comment

Những cảnh báo đã bị Đảng và Nhà nước làm ngơ…

Trần Lê

(Trích sổ tay ghi chép của một nhà báo)

“Mục tiêu của người ta không phải là làm ra điện mà cái người ta hướng đến là có một khoảng rừng để tha hồ phá, khai thác gỗ chỗ đó”.

“Tôi nghe rất nhiều dư luận nói rằng khi chạy chọt kiếm cho được một dự án thủy điện loại nhỏ, cái mục tiêu của người ta không phải là làm ra điện mà cái người ta hướng đến là có một khoảng rừng để tha hồ phá, khai thác gỗ chỗ đó”.

Thứ trưởng thường trực Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, ông Hà Công Tuấn nói rằng một trong hai nguyên nhân cơ bản khiến rừng Tây Nguyên bị suy giảm nghiêm trọng về diện tích và trữ lượng rừng, đó là chuyển mục đích sử dụng rừng để xây dựng thủy điện, thủy lợi, giao thông và các công trình tái định canh định cư…

Bà Phạm Khánh Phong Lan, Trưởng ban Quản lý An toàn Thực phẩm thành phố Hồ Chí Minh, đã chia sẻ: “Tôi nghe rất nhiều dư luận nói rằng khi chạy chọt kiếm cho được một dự án thủy điện loại nhỏ, cái mục tiêu của người ta không phải là làm ra điện mà cái người ta hướng đến là có một khoảng rừng để tha hồ phá, khai thác gỗ chỗ đó”.

Theo lời bà Phong Lan, người ta phá rừng, rồi sau này trồng thay thế bằng rừng cao su, mà dưới rừng cao su thì không một cây con nào có thể sống được, nên cũng chỉ mang tính thương mại hoá chứ không thể trồng lại được rừng tự nhiên.

Không mấy lạc quan như bà Phong Lan khi dẫu sao thì rừng cao su cũng ít nhiều khai thác thương mại được, đằng này, “Theo quy định, công trình thủy điện chiếm bao nhiêu diện tích rừng thì phải trồng đền bù bấy nhiêu. Thế nhưng bất cập là không có đất để trồng bù. Đến nay, chưa có chủ đầu tư nào thực hiện việc trồng rừng này đúng quy trình. Việc trồng cũng chỉ cho có, trồng được một vài cây lưa thưa để gọi là cũng có trồng” – ông Đào Trọng Tứ, công tác tại Trung tâm Bảo tồn Tài nguyên Nước và Thích nghi với Biến đổi Khí hậu, nhận xét.

Continue reading

Posted in Phá hoại môi trường | Leave a comment

Oan cho “Cánh Buồm”!

Lê Phú Khải

Gần đây, tôi luôn nhận được những cú điện thoại của những người không quen biết, có vị còn kết luận ngay: Các ông soạn sách “Cánh Buồm” dở quá, bị phê phán dữ quá!

Số là, người ta đã nhầm lẫn sách “Cánh Buồm” với sách Tiếng Việt 1 của nhóm “Cánh Diều” do GS Nguyễn Minh Thuyết chủ biên theo Chương trình Quốc gia của Bộ Giáo dục và Đào tạo, vừa được đưa vào sử dụng từ tháng 9 năm 2020!

Sở dĩ người ta gọi điện cho tôi để chê trách vì biết, tôi đã nhiều năm tham gia biên soạn các sách giáo khoa Cánh Buồm do nhà giáo Phạm Toàn chủ biên. Sách Cánh Buồm được vừa biên soạn vừa dạy cho học sinh từ năm 2009 đến nay. Các sách giáo khoa Tiếng Việt, Văn, Lối sống, Khoa học, Tiếng Anh được soạn cho học sinh Tiểu học. Riêng sách Tiếng Việt và Văn đã có sách dạy đến lớp 9.

Điều phải nói ngay, nói cho rõ ràng là, nhà giáo Phạm Toàn đã dành cả đời cho sự nghiệp giáo dục nước nhà. Ông đã bằng uy tín và tài năng của mình đứng lên kêu gọi trí thức trong và ngoài nước tham gia soạn sách giáo khoa với ông, và không một ai đòi một đồng nhuận bút nào cả, trong 8-9 năm ròng.

Một lần bay từ Hà Nội vào Sài Gòn, gặp gỡ một số nhà báo, nhà văn… ông kêu gọi và đưa ra một số nội dung cho các cuốn sách sắp được biên soạn, đề nghị các vị ấy tham gia. Ông bảo tôi: Biết cậu từng dạy học 8-9 năm nên giao cho cậu soạn bài “Vì sao viết văn phóng sự?” cho sách Văn lớp 6. Chủ đề của sách Văn lớp 6 này là Cảm hứng nghệ thuật”. Dĩ nhiên là tôi phải hoàn thành nhiệm vụ “cấp trên giao”. Bài này được in trong sách Văn lớp 6, trang 215-223 (Nhà Xuất bản Tri Thức, 2015).

Trong 9 trang sách đó, có phần giới thiệu nhà văn Tam Lang và thiên phóng sự: “Tôi kéo xe”, cùng trích dẫn thiên phóng sự đó.

Thật bất ngờ, hơn một năm sau ông lại vào Sài Gòn và bảo tôi: Giao cho cậu soạn bài: “Vốn từ Tiếng Việt ngày một thêm phong phú” trong đó có phần “Một số từ gốc Pháp trong tiếng Việt” cho sách Tiếng Việt lớp 7. Tôi ngạc nhiên quá và cãi: Sao bao nhiêu người giỏi tiếng Pháp cụ không nhờ, lại sai một thằng tiếng tây trình độ enfantin làm việc này! Phạm Toàn trừng mắt và rất “độc đoán” ra lệnh: Quyết tâm và tự tin là sẽ làm được!

Continue reading

Posted in Phá hoại môi trường | Leave a comment

Chuyến thăm Việt Nam của Thủ tướng Nhật Suga Yoshihide

Nguyễn Quang Dy

19/10/2020

Ngày 16/9/2020, ông Suga Yoshihide (Chủ tịch đảng LDP) đã chính thức trở thành Thủ tướng Nhật Bản (với kết quả bỏ phiếu là 314/462). Ông là Thủ tướng thứ 99 của Nhật Bản (đến tháng 9/2021 sẽ phải bầu cử lại). Có thể nói, Chính phủ Suga là sự nối tiếp của Chính phủ Abe mà không có Abe. Ông Suga sẽ tiếp tục chính sách kinh tế của ông Abe (Abenomics) và chính sách đối ngoại của Chính phủ Abe: Nhật là đồng minh số một của Mỹ ở Đông Á, có quan hệ gắn bó với ASEAN theo tầm nhìn Indo-Pacific, và có quan hệ nhạy cảm với Trung Quốc. Cũng như ông Abe, ông Suga cũng chọn Việt Nam là nước đầu tiên để đến thăm (18-20/10) với cương vị Thủ tướng. Nhưng tại sao Tokyo lại chọn Việt Nam và Indonesia?

Thứ nhất, ông Suga không thể đi thăm Mỹ vào lúc này khi có đại dịch và cuộc tranh cử đầy kịch tính bước vào giai đoạn cuối (showdown). Đi thăm ASEAN là lựa chọn tốt nhất lúc này, khi đối đầu Mỹ-Trung tại Biển Đông tăng lên. Việt Nam là Chủ tịch ASEAN, có vị trí chiến lược quan trọng và nhạy cảm tại Biển Đông, trong khi Indonesia là nước lớn nhất ASEAN, và thành viên nhóm G-20. Việt Nam và Indonesia có vị trí chiến lược quan trọng bậc nhất trong ASEAN. Hai nước này là cái đê ngăn Trung Quốc bành trướng xuống phía Nam.

Thứ hai, chuyến thăm này của ông Suga tiếp theo cuộc họp Ngoại trưởng bốn nước “Bộ Tứ” (Quad) tại Tokyo (6/10) tập trung bàn về tình hình căng thẳng ở khu vực Indo-Pacific và trật tự quốc tế sau đại dịch Covid-19. Cuộc họp không có tuyên bố chung vì quan điểm các nước khác nhau, và “Bộ Tứ” chưa có cơ chế làm việc chính thức (informal). Đây là cuộc họp Ngoại trưởng “Bộ Tứ” lần thứ hai, sau cuộc họp lần đầu tại Washington (9/2019).
Continue reading

Posted in Liên minh chống Chinazi, Nhật - Việt | Leave a comment

Làm thủy điện ở Việt Nam: “Tay không bắt giặc”

VietTuSaiGon (Blog RFA)

Nói tới thủy điện Việt Nam, nghĩa là đang nói đến một hệ thống liên kết ma và đang chạm tới một núi tiền mà những người làm thủy điện có thể “tay không bắt giặc” trong núi tiền này. Hay nói khác đi, bạn có thể xây thủy điện mà không có đồng nào trong tay nhưng có mối quan hệ đủ mạnh để tạo ra một tài khoản ảo, một pháp nhân, sau đó chạy cho được dự án thủy điện, “thuyết phục” cơ quan cấp tỉnh duyệt dự án đó, xem như bạn bắt đầu giàu. Nói nghe như đùa, nhưng…

Tôi có đứa bạn học cùng lớp, thời đi học, hắn thuộc dạng ranh ma và sinh hoạt đoàn thể năng nổ nhất nhì trường nhưng học lại rất kém, đặc biệt là môn toán, lý và ngữ văn, hắn chưa bao giờ được điểm trung bình, hầu hết là copy bài để nộp. Thế nhưng hắn vẫn tốt nghiệp, sau đó, không biết bằng cách nào đó, hắn vẫn có bằng đại học loại giỏi mặc dù không hề thi hay học đại học. Và hiện tại, hắn là Chủ tịch Hội đồng quản trị một thủy điện loại vừa ở miền Trung.

Sau vài lần trò chuyện, tìm hiểu thông qua thằng bạn học này cộng với tìm hiểu về qui trình xây dựng thủy điện thì tôi tá hỏa, hóa ra xây dựng thủy điện không phải là chuyện như nhà nước làm tốn hàng ngàn tỉ đồng. Hiện tại, có rất nhiều công trình thủy điện được xây dựng trên một thứ qui trình ma và nguy cơ thả bom nước khi mùa mưa tới của nó là rất cao. Tôi xin mở ngoặc chỗ này, qui trình mà tôi đang nói tới không liên quan gì đến qui trình kĩ thuật, nó là thứ qui trình đóng vai trò hành lang quyền lực để đi đến quyết định một cái thủy điện mọc ra ở đâu đó. Và hiện tại, có rất nhiều vị trí thuận lợi cho thủy điện, đảm bảo an toàn bị bỏ qua nhưng người ta lại chọn những vị trí hết sức khó khăn trong việc đi lại và cơ cấu địa chất của nơi có thủy điện cũng có vấn đề. Thế nhưng các thủy điện nhỏ này vẫn nghiễm nhiên mọc lên. Bởi những chỗ nó mọc lên là một núi tiền, rừng nguyên sinh, gỗ quí, các loại đặc sản rừng rất phong phú… và đó là bước đệm cho thủy điện. Việc trình dự án thủy điện, yêu cầu đầu tiên là nhà đầu tư chứng minh về kĩ thuật, địa chất, dòng chảy, tính thiết thực và vốn điều lệ, vốn lưu động, tư cách pháp nhân của họ… Nói một cách nghiêm túc thì các vị lãnh đạo cấp tỉnh rối mù, họ cầm vào dự án thủy điện với đầy rẫy các thông số kĩ thuật, thông số kinh tế là cầm cho vui, sau đó chuyển qua bộ phận kĩ thuật để xem xét. Đương nhiên, những thằng đã nghĩ đến được chuyện mang dự án đến trình lãnh đạo tỉnh thì hắn đã mua đứt bộ phận kĩ thuật này và bộ phận kĩ thuật chỉ chờ lãnh đạo chuyển dự án sang để ngâm vài tuần cho có lệ, sau đó ký duyệt, trả về cho lãnh đạo tỉnh.
Continue reading

Posted in Nhóm lợi ích, Thủy điện | Leave a comment