Linh mục ANTON ĐẶNG HỮU NAM “được” nghỉ Mục vụ vì “nói chuyện chính trị” – Phần 2

J.B Nguyễn Hữu Vinh 

BVN trân trọng đăng lại bài viết dưới đây chỉ vì một lý do duy nhất: Hình ảnh Linh mục Đặng Hữu Nam kiên trì dẫn dắt một đoàn Giáo dân đi vào Kỳ Anh trong cơn mưa xối xả và trước những hành động ngăn cản cực kỳ thô bạo của công an cách đây dăm năm, nhằm đòi hỏi Công ty Formosa ở Vũng Áng, Kỳ Anh đền bù nghiêm chỉnh mọi tổn thất mà họ gây ra cho dân chúng xứ Nghệ cũng như buộc họ phải tuân thủ các điều kiện ngặt nghèo về việc bảo vệ môi trường của Việt Nam, khi Công ty này xả thải một cách lén lút và tàn tệ xuống biển Kỳ Anh làm cá chết trắng suốt một dọc ven biển chạy dài 200 km vào đến tận Thừa Thiên, khiến cuộc sống người dân cả một vùng đảo lộn – hình ảnh ấy quá tương phản với hình ảnh ông Bộ trưởng Tuấn (hiện đang ngồi tù) cùng với các vị quan chức Cộng sản béo tốt khác, cũng trong khoảng thời gian đó, đang cởi áo quần trần trùng trục, trình diễn một điệu nhảy “sol la sol” chừng dăm mười phút giữa một nơi có nước biển thuộc Quảng Bình, để chứng minh với dân rằng biển không bị nhiễm độc – nghĩa là Formosa là “của quý” của chính quyền, không hề làm hại dân – đã để lại rất nhiều ấn tượng và cảm xúc trái ngược trong lòng bất kỳ một người có tâm nào đối với đất nước, giữa tình trạng nhiễu loạn, xô bồ, trắng đen lẫn lộn, ngày càng đáng sợ hiện nay. Người chăn dắt con chiên dũng cảm, vì tấm lòng thương dân mà không quản khó khăn trở ngại, thậm chí nguy hiểm đến mình này, không chỉ làm cho hàng vạn người Việt xúc động, mà ông còn là tấm kính chiếu yêu giúp nhìn ra mặt thật một loại người “của dân do dân vì dân” được thể chế đào tạo bài bản để làm chân trụ vững chắc cho đảng, mà một trong số đó là ông Trương Minh Tuấn.

***

Trong phần hai của bài viết, tác giả nói ít hơn đến Linh mục Đặng Hữu Nam mà  luận bàn nhiều về bề trên của ông là Đức Giám mục Anphongso Nguyễn Hữu Long mới đổi về cai quản Giáo phận Vinh thay Đức Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp được bổ nhiệm chuyển sang trông coi Giáo phận Hà Tĩnh vừa sáng lập hai năm nay. Tác giả đề cập đến những lời răn, hay là những điều luật mới xem ra không bình thường của Đức Giám mục Nguyễn Hữu Long trong bài giảng của ông cho hàng ngũ Linh mục dưới tay mình cai quản, nhân đó kể thêm câu chuyện về cuốn sách kinh của Giáo phận Hưng Hóa thời Đức Giám mục Giuse Nguyễn Phụng Hiểu (1990-1992) xuất bản tại đây với Kinh Phúc Thật gồm 8 điều, khắp các xứ Đạo trên thế giới xưa nay đều in nguyên cả 8 điều ấy, vậy mà chính quyền nơi Đức Giám mục Nguyễn Phụng Hiểu chăn dắt con chiên, đã duyệt sách bắt cắt bỏ đi điều thứ 8: “Thứ tám, ai chịu khốn nạn vì đạo ngay ấy là phúc thật, vì chưng nước Đức Chúa trời là của mình vậy", chỉ còn lại 7 điều. Chúng tôi không rõ nội tình những chuyện cắt xén như trên, vốn là chuyện thường ngày trong thể chế cực quyền, nên không dám lạm bàn. Chỉ xin góp một ý ngắn gọn là nếu để bảo vệ sự an toàn thể chế mà làm như vậy thì cũng là điều cần thiết. Tuy nhiên, có lẽ nhà cầm quyền cũng nên nghiên cứu tính toán cắt bớt đi thật nhiều lời hay ý đẹp của các lãnh tụ vô sản xưa kia như sách của Hồ Chí Minh, Các Mác, Ăng Ghen… mỗi khi in lại tác phẩm của họ, vì đến nay đọc lại thì rất nhiều câu, nhiều đoạn trong đó bây giờ dường như hết sức nguy hiểm cho thể chế hơn câu văn trung tính trong cuốn Kinh Phúc Thật rất nhiều, nhất là những đoạn các vị lãnh tụ vô sản kia bàn về quyền tự do tư tưởng, tự do phát ngôn, tự do báo chí – xem ra lời lẽ của họ rặt là lời của “lực lượnng thù địch” mất rồi.

Xin được nhắc lại, những phân tích cũng như văn phong trong bài là thuộc về người viết.

Bauxite Việt Nam

Người Công giáo và vấn đề chính trị

Theo Sách Giáo lý Giáo hội Công giáo, thì “…Giáo Hội là dấu chỉ và là sự bảo vệ cho tính cách siêu việt của nhân vị con người. Giáo Hội tôn trọng và thăng tiến sự tự do chính trị và trách nhiệm của người công dân.” (GLGHCG -Số 2425)

Thông điệp Niềm Vui Của Tin Mừng EVANGELII GAUDIUM của Đức Thánh Cha Phanxico nói rõ: “Không ai có thể đòi tôn giáo phải bó gọn vào trong nội cung của đời sống cá nhân, không có ảnh hưởng gì tới đời sống xã hội và quốc gia, không quan tâm gì tới sự lành mạnh của các cơ chế dân sự, không có quyền đóng góp ý kiến về các vấn đề ảnh hưởng tới xã hội… Một đức tin chân chinh — không bao giờ dễ chịu hay cá nhân — luôn luôn bao hàm một ước muốn sâu xa là biến đổi thế giới, truyền thông các giá trị, làm cho thế giới này phần nào tốt hơn khi ta gặp nó… Nếu quả thực “việc điều hoà trật tự công bằng của xã hội và nhà nước là một trách nhiệm chính trị”, thi Hội Thánh “không thể đứng bên lề cuộc đấu tranh cho công lý”.[150] Mọi Kitô hữu, bao gồm cả các mục tử của họ, được kêu gọi bày tỏ quan tâm đối với việc xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn… Hội Thánh nối kết “sự dấn thân của chính mình với sự dấn thân trong lãnh vực xã hội của các Hội Thánh và các Cộng Đồng Hội Thánh khác, dù trên bình diện suy tư về học thuyết hay bình diện thực hành”.[151]

Trong sách Docat, lời của Đức Thánh Cha Phanxico có đoạn: “Các con cũng hãy đi vào chính trị nữa, hãy đấu tranh cho công lý và phẩm giá con người, đặc biệt cho những người nghèo nhất trong những người nghèo. Tất cả các con là Giáo Hội. Vậy thì, hãy đoan chắc rằng Giáo Hội này được biến đổi, rằng Giáo Hội vẫn còn đang sống, bởi vì Giáo Hội thừa nhận chính mình bị thách thức bởi những tiếng kêu than của những người bị tước đoạt, bởi tiếng kêu xin của những người khốn cùng, và bởi những người chẳng có ai đoái hoài quan tâm.”

Thomas More, vị Thánh được tuyên phong làm quan thầy của các chính khách và chính trị gia, đã nói rằng “không gì có thể tách con người khỏi Thiên Chúa, cũng như không thể tách chính trị khỏi luân lý được.”

Vì mọi mặt đời sống xã hội đều liên quan đến chính trị. Đặc biệt ở các nước mà chế độ độc tài cai trị dân chúng, việc lên án những hành vi bóp nghẹt, cướp đoạt quyền con người của công dân là điều càng khẩn thiết.

Giáo Hội Công giáo cấm các Giáo sỹ, hàng giáo phẩm tham gia các đảng phái chính trị, nhưng khuyến khích người công giáo tham gia chính trị như một hành động bác ái cần thiết làm cho xã hội thăng tiến bằng cách đóng góp khả năng của mình.

Điều luật mới của Đức Giám mục Giáo phận Vinh?

Điều mà nhiều Giáo dân Giáo phận Vinh đã hết sức ngạc nhiên kể từ khi Đức Giám mục Anphongso Nguyễn Hữu Long về cai quản Giáo phận, đó là lần trong dịp Khánh thành Nhà Thờ Họ Đồng Bàu, Giáo xứ Mỹ Yên, ngài đã thẳng thừng “cấm các Linh mục nói chuyện về chính trị, xã hội trên Tòa giảng”.

Đoạn video này đã được tung ra cho các Dư luận viên lấy đó để rêu rao rằng Đức GM Giáo phận đã cấm các Linh mục nói chuyện chính trị và các chuyện về tình hình xã hội, đất nước, chỉ chăm lo việc rao giảng lời Chúa mà thôi, còn việc đất nước, xã hội dù có mất nước, mất lãnh thổ hoặc tham nhũng, thối nát, hà hiếp dân lành… thì “đã có đảng và nhà nước lo”. Những ai không “vâng lời” thì đó là người chống lại Công giáo. Điều này đã làm cho nhiều Giáo dân hoang mang, lo lắng.

Người ta nghĩ rằng, có lẽ khi đó, vì ngài mới về Giáo phận, chưa kịp tìm hiểu về tình hình ở đây. Bởi chính ở Giáo xứ Mỹ Yên này, cách đó mấy năm, nhà cầm quyền CSVN đã dựng lên câu chuyện khởi tố, bắt Giáo dân một cách vô luật pháp đồng thời trở mặt như lật bàn tay khi đã có văn bản hứa hẹn thả người vì đã thi hành luật rừng tại đây. Văn bản hứa hẹn của nhà cầm quyền đóng dấu đỏ choét, nhưng chỉ ngày hôm sau, chính nhà cầm quyền đã thể hiện bản chất lưu manh, tráo trở của mình khi dựng chuyện gài bẫy đánh đập và bắt bớ Giáo dân tại đây.

Bởi nếu ngài biết câu chuyện ở Mỹ Yên, hẳn ngài sẽ tự hỏi rằng: Những Giáo dân nhiệt thành ở đây bị vu cáo, bị lật lọng, bị chính quyền và công an đày đọa một cách rừng rú như vậy mà không có tiếng nói của các Giáo dân, của các Linh mục thì ai, ai sẽ là người đứng ra bênh vực và bảo vệ họ? Và nếu nói về những chuyện oan khuất, về sự tráo trở của nhà cầm quyền đối với họ thì có gọi là “Nói chính trị” hay không?

Người ta cũng tưởng chỉ có thế, rồi ngài sẽ hiểu ra vấn đề và đó coi như một sự “lỡ lời” nhất thời khi mới về Giáo phận mới.

Nhưng không, lời cấm đó được nhắc đi nhắc lại trong cuộc thường huấn Linh mục đoàn cũng như Tĩnh tâm của Linh mục năm và nhiều dịp khác.

Thế nhưng, Đức Giám mục Anphongso Nguyễn Hữu Long đã không nói rõ cho Giáo dân, Linh mục biết được việc đó ngài đã nương theo Giáo luật. Pháp luật hay ngài chỉ theo ý riêng mình – nghĩa là Luật riêng của Giám mục Giáo phận?

Và ngài cũng đã không định nghĩa cho các Giáo dân và hàng Linh mục trong Giáo phận biết như thế nào được gọi là chính trị, thế nào là nói chuyện chính trị, và thế nào là nói chuyện đời sống, là Kinh thánh, giáo huấn xã hội hay những điều nào được rao giảng còn điều nào thì cấm.

Bởi là một Linh mục, cũng như những Giáo dân trưởng thành và bất cứ công dân nào cũng đều có thể hiểu rằng: Mọi mặt trong đời sống con người đều liên quan đến chính trị. Từ đồng thuế người dân đóng hàng ngày qua mọi thứ họ đụng đến như điện, đường, trường, trạm, xăng dầu, thóc gạo, từ chuyện môi trường bị ô nhiễm, từ chuyện quan chức tham nhũng, cướp bóc lạm quyền, cho đến ngay cả việc làm từ thiện theo điều răn dạy “Cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống” của các Linh mục bị nhà cầm quyền ngăn cản…

Nếu Đức Giám mục Giáo phận chưa rõ, xin hãy hỏi vị tiền nhiệm Phaolo Nguyễn Thái Hợp về trường hợp đoàn xe từ thiện của Giáo xứ Song Ngọc đã bị ngăn cản ra sao.

Vậy những điều nào được nói đến và điều nào không được rao giảng? Thiết nghĩ rằng, nếu cấm nói đến vấn đề chính trị, thì hẳn Đức Giám mục phải biên soạn ra một cuốn từ điển những từ húy kỵ mà Linh mục tuyệt đối không được nói đến để lưu hành trong Giáo phận.

Và nếu xét một cách đơn giản nhất, thông thường nhất, chúng ta thấy rằng Mười điều răn Thiên Chúa và Sáu điều răn của Hội Thánh cũng đều phải cấm tuyệt đối trên Tòa giảng.

Bởi vì khi đó, nếu các Linh mục giảng “Phải thờ phượng một Đức Chúa Trời và kính mến người trên hết mọi sự” thì đã không đúng chủ trương của Đảng và nhà nước. Bởi ở Việt Nam, người dân chỉ được “tin tưởng hoàn toàn, tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng”. Mà tin vào sự lãnh đạo của đảng, nghĩa là tin vào chủ nghĩa vô thần, không có Chúa, Mẹ nào hết. Do vậy Linh mục nào rao giảng Điều răn thứ nhất sẽ bị quy vào “nói chuyện chính trị”.

Khi đó, nếu các Linh mục giảng rằng “Chớ kêu tên Đức Chúa Trời vô cớ” hẳn nhiên đã là nói chuyện chính trị. Bởi ở Việt Nam, chỉ không được phép kêu tên Đảng và bác Hồ của đảng vô cớ mà thôi. Còn trong văn học, báo chí và sách vở thì kêu tên Chúa Trời là chuyện nhỏ, chuyện vặt.

Khi đó, nếu các Linh mục giảng rằng: “Chớ làm sự dâm dục, chớ lấy của người, chớ làm chứng dối…” hẳn là đã “nói chuyện chính trị, vì khi nói đến điều đó, phản đối những điều đó, có nghĩa là đã phản đối, cạnh khóe, ám chỉ đến quan chức cộng sản là những kẻ ăn chơi trác táng, tham nhũng, cướp bóc của dân như cơm bữa, dối trá từ trên xuống dưới cả hệ thống đã trở thành bản năng.

Và nếu các Linh mục rao giảng “Chớ giết người:, thì hẳn là đã “nói chuyện chính trị” bởi như vậy là phản đối ngay cả chính sách dân số của đảng và nhà nước. Bởi chuyện phá thai mà đảng và nhà nước đang chủ trương công khai và ngày càng phát triển trên mọi miền đất nước.

Nói đến điều này, có thể có người sẽ cho rằng nói như vậy là quá, là không thực tế…

Nhưng không, hẳn là Đức Giám mục Anphongso Nguyễn Hữu Long đã có thời làm Giám mục Phụ tá tại Hưng Hóa, nếu có để ý đến lịch sử Giáo phận này, thì sẽ đọc được những cuốn sách kinh của Giáo phận thời Đức Giám mục Giuse Nguyễn Phụng Hiểu (1990-1992) đã xuất bản tại đây với Kinh Phúc Thật chỉ có… 7 mối.

Chỉ vì, để xin phép được in sách Kinh là điều hết sức khó khăn trong chính sách chèn ép và tiêu diệt Công giáo bằng mọi hình thức. Cuốn bản sách Kinh được gửi đi hết tháng nọ đến năm kia không được duyệt in. Đến khi được duyệt cho in một số lượng hạn chế, thì Kinh "Phúc thật Tám mối" bị loại bỏ luôn điều thứ 8. "Thứ tám, ai chịu khốn nạn vì đạo ngay ấy là phúc thật, vì chưng nước Đức Chúa trời là của mình vậy".

Khi kiểm duyệt đến câu này, nhân viên kiểm duyệt sợ hãi cái "chịu khốn nạn vì đạo ngay" và "Nước Trời" nên cắt luôn cho gọn. Thế là Kinh này cả thế giới có 8 mối, riêng ở đó nhà nước CSVN chỉ có có 7 mối thôi.

Trước tình hình cần thiết, Giáo phận đồng ý để in. Sau đó báo hại các cha, các thầy ngồi dùng bút mực viết thêm vào đó điều thứ 8 trong Kinh này.

Tưởng rằng, việc đó chỉ có ở thời chính quyền cộng sản mông muội, nhưng không hẳn vậy.

Nếu ngày nay, Đức Giám mục Anphongso Nguyễn Hữu Long ra luật mới cấm các Linh mục “nói về chính trị” thì chưa rõ các ngài sẽ rao giảng điều gì?

Nếu điều luật mới này của Đức Giám mục Anphongso được áp dụng để hài lòng nhà cầm quyền Nghệ An, thì có lẽ Mười Điều răn Đức Chúa Trời cũng như Sáu Điều răn Hội Thánh cũng cần kiểm duyệt và bỏ bớt đi một số điều “nhạy cảm, chính trị”.

Nghĩa là điều duy nhất mà các Linh mục có thể làm trên các Tòa giảng để không phạm vào tội “Nói chuyện chính trị” mà Đức cha cấm, là chỉ câm lặng hoàn toàn.

Mà nếu vậy, thì xin nêu sáng kiến như sau: Trong quá trình đào tạo linh mục, Giáo phận trước hết nên tổ chức cho Bệnh viện Xã Đoài tiến hành phẫu thuật, cắt lưỡi tất cả chủng sinh cho yên tâm.

Trở lại đoạn video trên, Ngài đã nói rằng chỉ được rao giảng yêu thương, không được rao giảng, cấm nói chuyện chính trị, xã hội… là những điều làm buồn lòng anh chị em của ngài? Không được nói những điều xúc phạm đến Chúa, đến nhau, không được nói những gì làm buồn lòng Chúa. Ngài sợ điều đã xảy ra ở Đền Thờ Gierusalem, khi Đức Chúa Giesu đã có hành động để trả lại sự thánh thiện cho đền thờ của Chúa.

Những Giáo dân phía dưới ngơ ngác không hiểu Đức Cha muốn nói “Chúa” của ngài ở đây là ai khi các Linh mục giảng về những vấn đề chính trị xã hội? Bởi điều ai cũng biết dù giảng về điều gì thì chẳng bao giờ các Linh mục xúc phạm đến Thiên Chúa. Ở đó, những lời có thể coi là “xúc phạm” khi nói đến chính trị xã hội chỉ có là chính quyền Cộng sản thối nát và tàn bạo, dối trá. Vậy phải chăng, “Chúa” của ngài ở đây chính là nhà cầm quyền Cộng sản?

Ngài cũng cấm không được nói về những bất công, nạn nặn bóp người dân qua chuyện đóng góp, tiền bạc… Chẳng lẽ ngài muốn tiếp tay cho nạn lạm thu học đường và tìm cách ngăn chặn theo ý nhà cầm quyền khi các linh mục Giáo phận Vinh đang dẫn đầu bài trừ tệ nạn này?

Đức cha Anphongso Nguyễn Hữu Long cũng nói rằng ở đó chỉ nói những điều tốt đẹp, để xây dựng đức tin, đức mến, cộng đoàn, hòa thuận… nhưng quên mất rằng làm sao có thể hòa thuận, làm sao có thể xây dựng được đức tin, đức mến khi bất công đang tràn ngập xã hội và len lỏi mọi ngõ ngách đời sống?

Và ngài cũng quên rằng, chính ở nơi đền thờ đó, Đức Chúa Giesu đã phải hô lên: “Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện thế mà các ngươi đã biến thành sào huyệt của bọn cướp”. Còn ở đây, nhà cầm quyền Cộng sản đã không chỉ biến mỗi ngôi nhà thờ, mà cả đất nước này đã thành hang trộm cướp thì làm sao có thể chỉ giữ cho mỗi ngôi nhà thờ của mình?

Ngài sợ rằng nếu nói vậy sẽ mất đi sự thánh thiện ở nơi nhà thờ của ngài. Nhưng ngài đã quên rằng có những ngôi nhà thờ cần sự thánh thiện hơn, đó là tâm hồn những người tín hữu.

(Còn nữa)

Ngày 21/6/2020

N.H.V.

Nguồn: rfavietnam.com

This entry was posted in Công giáo và CS. Bookmark the permalink.

Comments are closed.