Đôi lời với ông Trần Văn Chánh

Nguyễn Đình Cống

Tôi đọc bài của ông trên Viet-Studies ngày 25/6 và gặp lại trên Boxitvn ngày 26/6. Bài khá dài, rất đúng, rất hay, nhưng cái đầu đề nghe hơi trái. Đó là bài “Nhà đương cuộc cộng sản Việt Nam không phạm sai lầm và cũng không đổi mới”.

Không đổi mới thì hoàn toàn chính xác. Họ kêu gọi, tuyên truyền, ca ngợi đổi mới nhưng thực chất chỉ là sửa chữa sai lầm và quay lại cái cũ mà mọi người từng biết, từng làm. Ông đã vạch ra nhiều chứng cứ xác đáng.

Nói rằng họ không phạm sai lầm là một kiểu “nói dỗi, nói kháy”. Cách nói ấy dân gian vẫn thường dùng trong một số trường hợp tế nhị. Thí dụ thầy nói với trò: “Em đã làm bài đúng theo ý em, nhưng lạc đề, sai với yêu cầu”.

Ông Chánh nói họ không phạm sai lầm là dựa vào chứng cứ hiển nhiên rằng họ luôn làm đúng với học thuyết họ tin, theo đúng chủ trương đường lối họ vạch ra.

Ông Chánh viết: “Bởi một lẽ đơn giản, sai lầm là do bệnh ấu trĩ hoặc thiếu hiểu biết, thiếu kinh nghiệm và một khi được người khác chỉ ra nhắc nhở thì phải có phương cách sửa chữa, sớm hoặc muộn. Ở đây, trái lại, người ta không thiếu kinh nghiệm, mà lại có rất nhiều kinh nghiệm, chủ yếu là kinh nghiệm “làm lơ” hoặc trấn áp khi cần. Theo cách nhìn này thì các nhà đương cuộc CSVN không phạm một sai lầm nào cả, mà chủ trương chính sách của họ là nhất quán xuyên suốt như thế như thế.

Có một quy luật vô cùng đơn giản và phổ biến, rằng SAI của cái Đúng là SAI và ĐÚNG của cái Sai cũng là SAI. Với nhà đương cuộc cộng sản thì họ đã rất đúng với chủ thuyết Mác Lê, với đấu tranh giai cấp, với chuyên chính vô sản, với độc quyền đảng trị, với quốc hữu hóa đất đai. Khi mà những thứ vừa kể là đúng hoàn toàn thì họ không phạm sai lầm. Nhưng khi những thứ đó là sai so với quy luật tiến hóa của xã hội thì phải khẳng định họ đã phạm sai lầm nghiêm trọng. Mà rất nhiều nghiên cứu cũng như thực tế lịch sử chứng tỏ những điều vừa kể là phản nhân loại, phản tiến bộ, chỉ nhằm đem lại quyền lợi vật chất cho một số ít trong ĐCS và bọn thân hữu. Nói như ông Chánh chỉ là cách nói kháy.

Theo tôi, đối với nhà đương cuộc cộng sản không cần, không nên dùng kiểu nói kháy. Vì sao? Vì bản chất của họ là thiếu trí tuệ, đầy kiêu ngạo, nhiều thủ đoạn tàn ác và dối trá. Việc nói kháy như vậy chẳng làm cho họ động lòng và một số bồi bút hoặc dư luận viên có thể lợi dụng để chơi khăm. Xin đọc đoạn sau đây do tôi bịa ra với vai trò một dư luận viên. “Bọn thù địch luôn rêu rao rằng Đảng ta phạm nhiều sai lầm. Thế mà gần đây nhà lý luận, một cây bút có tiếng đầu tranh cho dân chủ là Trần Văn Chánh đã phải công khai thừa nhận rằng Nhà đương cuộc cộng sản Việt Nam không phạm sai lầm. Tuy rằng ông Chánh gọi xếch mé là Nhà đương cuộc mà không gọi chính danh là Đảng Cộng sản lãnh đạo của dân tộc, nhưng về bản chất vẫn phải công nhận Đảng ta không phạm sai lầm”.

Đối với đa số lãnh đạo CS việc góp ý, phản biện là vô tác dụng vì họ chỉ có cái tai để nghe những lời ca ngợi. Đối với CS nên thẳng thừng vạch ra những sai lầm, những tội ác. Vạch ra như thế chủ yếu không phải để họ thấy để sửa chữa mà cốt để nhân dân thấy mà tích cực đấu tranh.

Cuối bài ông Chánh nói đến vai trò của nhân dân, dẫn ra rằng người CS vừa là tội đồ, vừa là nạn nhân của chính họ, chính là vì thế: họ mất hết mọi quyền tự do!…; rằng các nhà chính trị CSVN bây giờ đã trở thành nạn nhân thì chính họ không thể tự cứu lấy mình được… rằng nhân dân cần tế độ cho họ, cũng là chuyện bình thường, rất hợp với truyền thống nhân đạo tình nghĩa của người dân Việt… Người dân Việt Nam vì thế chỉ cần đấu tranh quyết liệt để đòi thực thi dân chủ theo đúng những gì đã được ghi trong Hiến pháp hiện hành năm 2013. Nếu làm theo cách này, người dân Việt Nam sẽ được một số điều lợi.

Nhân dân đạt được tự do dân chủ thì mới tế độ được cho những người cộng sản. Ông Chánh viết: “Muốn có được nền dân chủ thực chất thì dân chúng cần phải tranh đấu chứ không đợi các cấp chính quyền từ tâm ban phát. Nhân dân phải “đối lập”, giám sát chính quyền thì mới có một chính phủ tốt, vì dân chủ không phải từ trên trời rơi xuống, nhất định phải trải qua những đấu tranh lý tính; không hiểu được đấu tranh giành quyền lợi, thì tất yếu phải chịu sự thống trị của nền độc tài”.

Từ lập luận vừa rồi cần suy ra rằng những nhà hoạt động dân chủ phải làm cho dân thấy được những sai lầm của CS chứ không phải nói kháy với họ. Vì thế sẽ hay hơn khi thay đổi đầu đề bài báo để vạch trần sự dối trá của họ.

Để kết thúc, ông Chánh viết: “Cuối cùng, những người CSVN có muốn được nhân dân mình cứu thoát ra khỏi trạng thái bối rối lúng túng trong tấn đại bi kịch như trên đã mô tả hay không, thì đây là một thách thức rất lớn mang tầm vóc lịch sử mà ban lãnh đạo tối cao của họ cần phải bình tâm cân nhắc suy nghĩ, trong quá trình chuẩn bị cho kỳ Đại hội XIII sắp diễn ra vào năm sau”.

Xin nói rằng đó là một mơ ước hão huyền. Đa số lãnh đạo tối cao CS xem người dân như đàn vịt để vặt lông hoặc là thế lực thù địch cần loại bỏ. Đại hội 13 rồi sẽ vẫn thành công tốt đẹp trong tình cảnh không thoát ra được trạng thái bối rối, lúng túng của đại bi kịch như được chỉ ra.

Thưa ông Trần Văn Chánh. Vài lời mạo muội trao đổi với tấm lòng mến phục và kính trọng.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN

This entry was posted in Người cộng sản, Phẩm chất người cầm quyền. Bookmark the permalink.

Comments are closed.