8/3 tiếc thương “Những bóng mây qua trời”


Bài 1 – Sống mãi Kyal Sin

Sống mãi một Ky-an-Sin

Của My-an-ma Phật giáo thuận thành

Em là Phật nữ hiện hình

Để dâng hiến thân mình

Cho cuộc đấu tranh.

Vì nhân quyền xứ sở

Ngực áo em viết những gì vui thế?

Everything will be OK !

Nhưng, lũ bạo quyền còn quá u mê

Em vui chết để nhân quần thức tỉnh

Rằng Everything still…not OK !

Em là tuổi thanh xuân nhân loại

Là dịu hiền, nữ tính, vị tha

Mười chín tuổi, em cười như hoa nở

Hô “Kết đoàn” như cất tiếng ca [1]

Nhưng em đã rắn hơn súng gươm

Để dạy cho bạo lực, gian tà:

Không thể giết những gì Bất tử!

Không thể giết

những gì

Bất tử!

Hỡi súng gươm

Hãy biết gục đầu!

Hà Sĩ Phu (8-3-2021)

Tác giả gửi BVN

[1] Khi hơi cay và đạn được bắn ra xối xả

từ lực lượng an ninh ở đầu đường bên kia, tất cả

đều tỏ ra lo lắng nhưng em đã hét lên: “Chúng ta

đoàn kết chứ?”, Và họ hô vang “Đoàn kết, Đoàn kết”.

***

Bài 2 – Bài vè cho ngày 8 tháng 3…

Có thể là hình ảnh về 1 ngườiCó thể là hình ảnh về 1 người, đang đứng và ngoài trời

Tôi chả bao giờ hỏi tại sao chỉ thấy chúng mày ăn nhậu khi việc [nước] nhà còn bao việc?

Bởi lẽ rất đơn giản tôi biết rõ có khối đứa không ăn nhậu chụp hình phây phiếc cũng chả bao giờ dám thò chân xuống mặt đường như cái khẩu hiệu ra rả hàng ngày “khi Tổ quốc cần!” nhưng đấy là chuyện của đứa khác… thấy bóng công an đường này nó quẹo đường khác

tuy vậy

Tôi tôn trọng tự do của nó

Tôi chả bao giờ thắc mắc sao lại mặc thời trang áo lam, nói chuyện nhà chùa Phật học, Thiền học, Triết học… cũng chả hơi đâu hỏi chúng mày đọc sách gì…

Bởi lẽ rất đơn giản: tôi tôn trọng tự do của nó.

Nó đọc gì, mặc gì nói chuyện thiên thượng địa hạ gì là tự do của nó

Nhưng tôi bảo này

Đừng bảo những cô gái đẹp mang tuổi trẻ mình ra trước hòn tên mũi đạn là ngu là rách việc bởi họ hiểu chỉ tuổi trẻ, sắc đẹp thôi là chưa đủ

Họ cần thứ cần hơn mọi thứ: tự do.

Họ thích được chiêm ngưỡng không?

Rất thích.

Họ thích thời trang hàng hiệu không?

Rất thích.

Họ thích ngồi quầy bar và nhảy nhót không?

Rất thích.

họ thích shopping không?

Rất thích.

họ có vô vàn thứ thích của tuổi trẻ

Vậy thì họ phải suy tư

Họ biết rõ “ tôi suy tư hay tư duy gì đấy thì tôi tồn tại “nhưng họ cười mũi vào triết gia và sửa lại

“tôi suy tư thì tôi có thể không tồn tại, nhìn vết đạn bắn vào đầu tôi này …”

nhưng để mãi mãi không còn những dấu đạn xé toang đầu tuổi trẻ nào nữa

Họ chọn

Ngã xuống

Bên đường

Chỉ đơn giản vậy.

Và sự thật chính là

như vậy.

Đỗ Trung Quân

This entry was posted in Biểu Tình, Kyal Sin, Miến Điện, Tự do dân chủ. Bookmark the permalink.

Comments are closed.