20/09/2017
Trang Đầu » Đảng CSVN

Có cơ hội đâu mà… tiếc.

FB Lưu Trọng Văn

Hay lắm bạn Lưu Trọng Văn. Nhưng Văn đã rơi vào thế kẹt mà chính mình tự đứng ra làm người thử nghiệm rồi. Thì đau là phải. Song cũng là để cho mọi người thấy điều không khác được nữa. ĐCS vẫn độc quyền lãnh đạo đất nước, đương nhiên “thái tử đảng” là những thế hệ truyền thừa. Mà kể từ thế hệ 3X (hay trước nữa?) đã bộc lộ tất cả sự nhí nhố của họ. Nhí nhố là tư cách thằng trẻ hư và vô tích sự. Thì lớn hơn cái tuổi trẻ con một tí tất nhiên sẽ là thằng đang tay phá hết của nả của đất nước thôi. Còn biết kêu vào đâu.

Nguyễn Huệ Chi

“Tại sao những chọn lựa lại là Xuân Anh, Thanh Nghị, Nông Quốc Tuấn mà không phải là những người trẻ tuổi khác?” – vì đó là các “hoàng tử đỏ”, con của các trùm cộng sản nằm trong cái được cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An gọi là “vua tập thể”, còn “những người trẻ tuổi khác”, chẳng hạn Nguyễn Văn Oai, thì chỉ có thể “luân chuyển” giữa nhà tù lớn và nhà tù nhỏ mà thôi, thưa FB Lưu Trọng Văn!

Bauxite Việt Nam

Gã từng có chút hi vọng về Nguyễn Xuân Anh. Nhiều nhà báo từng là bạn bè với Xuân Anh bảo với gã, cậu ấy vui tính, chơi được. Nhưng có một nàng ở Đà Nẵng, con một nhà báo nổi tiếng khi biết gã ra Đà Nẵng chơi, trong lịch trình có cuộc gặp Xuân Anh đã trách gã: anh gặp làm gì, cậu ta nhí nhố lắm. Gã hơi giật mình vì lời nói thẳng của nàng này. Nhưng gã vẫn muốn gặp, mục đích rõ ràng là gã sẵn sàng đóng góp các ý tưởng mới cho Đà Nẵng, thành phố mà gã có hi vọng đột phá.

Gã chuẩn bị rất kĩ nội dung cuộc gặp này. Cùng gặp còn có con trai và con dâu tương lai của gã muốn kết nối nước Úc nơi chúng đang làm việc với Đà Nẵng.

Đúng giờ Xuân Anh xuất hiện, trẻ trung và… sáng. Gã vào việc ngay nói về Đà Nẵng muốn có làn sóng đầu tư thì phải xây dựng hoàn chỉnh môi trường đầu tư, trong đó yếu tố nguồn nhân lực phải rất mạnh về văn hoá, tinh thần công dân, và thể lực. Và gã cho rằng một thành phố được gọi là đáng sống đáng được đầu tư yếu tố hàng đầu là văn hoá… Gã liếc nhòm thấy mắt chàng Xuân Anh để đi đâu đó. Gã không nói thêm một lời nào nữa. Và lập tức một nỗi buồn kì lạ ập đến gã. Gã nhủ, mẹ kiếp, mình mà có cơ hội như chàng trai này nhỉ…

Khi con trai gã nói về kêu gọi nhà đầu tư, đầu tư cho Đà Nẵng thì chàng Xuân Anh chú ý nghe ngay.

Gã hiểu. Cái tầm… chung nó rứa. Gã chiều đó ra biển tắm, cứ thấy buồn cười vì sự ngây ngô và thói hi vọng hão của mình. Gã cũng phục thằng con trai, chỉ vài cái liếc là biết người đối thoại với mình muốn gì, trong khi gã mất quá nhiều năng lượng thao thao chuyện đẩu đâu…

Hôm nay nghe tin chàng Xuân Anh bị dính này nọ, gã nỏ tiếc cho Xuân Anh. Nhưng gã rất tiếc, tiếc cho Đà Nẵng, và cả cho nước Việt này nữa, có cơ hội cho tuổi trẻ hành động và đột phá thay đổi đất nước theo khát vọng của tuổi trẻ và toàn dân gã, thế mà… để rụng mất.

Nhưng lập tức hàng loạt câu hỏi vang lên: tại sao những chọn lựa lại là Xuân Anh, Thanh Nghị, Nông Quốc Tuấn mà không phải là những người trẻ tuổi khác?

Vậy thì, nói cho cùng tuổi trẻ nước nhà cũng đã có cái gọi là cơ hội đâu, khi rơi rụng, mà… tiếc.

Nguồn: https://www.facebook.com/profile.php?id=100009457401127