4/07/2018
Trang Đầu » Biểu Tình, đặc khu

Sinh viên Trương Thị Hà và TS. Phạm Tấn Hạ

Lê Tuấn Huy

Tôi không đồng ý với stt này.

1. Hà viết stt muộn, vì đây là một sự việc mà cô ấy ý thức là nghiêm trọng, nên cô ấy cần thời gian định tâm và viết sao cho tốt nhất. Nên không qui kết được cô ấy về chuyện này.

2. Kể cả cô ấy cần tư vấn, nếu có, cũng là lẽ thường.

3. Bài viết này, đánh giá về hành xử của PTH, là quá nương nhẹ, nếu không nói là bênh, hay đánh lạc hướng dư luận. Ở đây, không nên đặt ra là ông ta có nên đến hay không nên đến gặp sv Hà theo yêu cầu công an, chỉ nên xét khi ông ta đã đến ở đó và hành xử đê hèn thế nào?!

4. Tôi không đồng ý tác giả việc đặt sv Hà và những người ủng hộ cô ấy vào “lề trái”. Việc này có mục đích đánh lận con đen rất đáng ngờ. Câu chuyện của Sv Hà là câu chuyện đấu tranh của những người yêu nước.

5. Những người comment nếu không phải B 47 thì nên suy nghĩ cẩn thận khi viết ra điều gì!

Nguyễn Giáng Vân

Từ tối ngày 29/06/18, “thư ngỏ” của sv TTHà gửi Hiệu phó Trường ĐHKHXH&VN HCM PTHạ được công bố. NẾU tường trình của TTHà là hoàn toàn đúng, thì:

1. Ba sai lầm của TS. PTHạ.

1.1. Đến Tao Đàn theo yêu cầu của CA.

Trừ trường hợp đã có thông tư liên tịch giữa Bộ GD và Bộ CA, quy định người của BGH phải lập tức đến khi có yêu cầu miệng của CA, bất kể giờ giấc, bất kể địa điểm, bất kể sự vụ – tức kiểu quy định buộc các trường đại học phải đương nhiên phủ phục tuyệt đối CA – thì PTHạ (& BGH nói chung) đương nhiên có quyền không đi đâu cả khi có cuộc gọi. Mà cho dù đã có bất kỳ văn bản văn bản nào như thế, hay tương tự như thế, thì lựa chọn giữa quyết định đến hay không cũng là một khả năng.

1.2. Để cho CA hết lần này đến lần khác gọi sv là “con đĩ” này, “con điếm” kia mà không một lần chỉnh đốn họ (chẳng hạn, chỉ nhẹ nhàng: “Giới giáo dục của chúng tôi không dùng ngôn từ thiếu văn hóa như vậy”, hoặc: “Các anh là CA, không nên thoá mạ, quy chụp như vậy”). Im lặng mà nghe những ngôn từ đó tuôn ra trước mặt mình chẳng những mang nhục cho bản thân, mà còn cho cả giới giáo dục đại học.

1.3. Ký vào biên bản của CA.

Nếu không phải là buổi làm việc chính thức mà nhà trường là một bên trực tiếp liên quan, việc ký như một bên cùng lập biên bản, là sai.

Nếu ký như bên nhân chứng và xác nhận Hà là sv của trường, thì nếu có chí khí, ở cương vị của mình, TS. Hạ cần thể hiện nhận thức chính trị sơ đẳng nhất, dù là không bày tỏ thái độ về bắt bớ. Chẳng hạn: “Tôi không có ý kiến về công việc, nhiệm vụ của các anh, còn biểu tình là quyền được hiến định”.

2. Hai sai lầm của TTHà.

2.1. Lá “thư ngỏ” không cần thiết

a. Cảm xúc giả tạo:

- Xuyên suốt lá thư, là phần tường thuật xen kẽ với cảm xúc, nhưng rất giả tạo. Hà không phải là cô bé 18 tuổi, chập chững bước vào giảng đường ĐH, càng không phải là con bé 10, 12 tuổi, để mà cứ luôn “thầy ơi”, “thầy ơi”, “thầy ơi”, rồi cả: “em đau vì thầy không ôm em…”, và lại cả: “thầy có thương em không?”. Nên nhớ, Hà đã là cô gái ít nhất 24, 25 tuổi, đã tốt nghiệp ĐH Luật, và đã ở vào năm thứ 2 của văn bằng thứ hai.

- Sự việc xảy ra ngày 17/06/18. Cho dù trễ nhất là đến ba ngày sau Hà mới được thả, thì sao đến tận tối 29/06/18, Hà mới nảy sinh cảm xúc đau khổ vì không được thầy cô che chở, bảo vệ, đi kèm với tấm ảnh rũ rượi trong nước mắt, trong khi trước đó đã có những stt khác về biểu tình?

- Một cô gái cứng rắn, mạnh mẽ, đi xăm ngay lên vai dòng chữ “Tao Đàn 17.06.2018” để ghi sâu sự căm phẫn, kèm theo tấm ảnh bờ vai ấy được phán tán rộng rãi, mà bỗng dưng trên dưới chục ngày sau lại suy sụp, với một “tâm hồn yếu đuối” mà “chỉ có thầy [Hạ] mới cứu vớt được”, và tấm ảnh đẫm lệ, là sao?

b. Ngây thơ giả tạo.

- Những gì có trên fb của Hà (https://www.facebook.com/htruongtoiyeuluat) cho thấy sv này không phải bột phát vì con số 99 năm mà tham gia biểu tình, mà là người có nhận thức chính trị rõ ràng, đã tham gia phản biện xã hội và phản ứng dân sự từ trước, đã chuẩn bị tinh thần & tâm lý cho những va chạm với công quyền, nên hẳn đã thừa biết rằng cả nguyên Ban GH hay cả nguyên Ban GĐ ĐHQG mà đến thì cũng không thể giải thoát được cho mình, chứ đừng nói chỉ TS. Hạ mà cứu được ra.

- Theo chính TTHà viết, mình đã “hành nghề luật”, mà lại không biết LS. LCĐịnh đã không thể tham gia vào các hoạt động tư pháp chính thức, mà lại không biết những người trong hệ thống như PTHạ khó lòng chấp nhận đứng ra liên hệ với các nhân vật lề trái “cộm cán”, hay sao?

- Trên mạng Minds (https://www.minds.com/canhmaihong102), Hà cập nhật các stt ủng hộ mình, trong đó có cả những lời lẽ chửi bới nặng nề PTHạ. Nhưng với tư cách một sv ngây thơ, giàu cảm xúc, lễ phép, tôn trọng thầy cô, Hà lại không hề có lời can gián thái độ ấy.

2.2. Cắt đứt khả năng tiếp tục hoạt động dân sự của mình, trong môi trường sv tại chỗ.

“Thư ngỏ” của TTHà chắc chắn sẽ tạo khoảng cách lớn giữa Hà với phần đông sv trong lớp và trong trường, từ nay về sau.

Tôi đã nghe về trường hợp của sv TP, nên những người ít nhiều có liên hệ với các sv hoạt động dân sự hẳn đã biết trường hợp này, trước đây, tại cùng ngôi trường ĐHKHXHNV của Hà. Giống như Hà, TP đã tốt nghiệp một ĐH ở phía Bắc, vào Nam để lấy văn bằng 2. TP không hề có sự kiện để nổi lên như Hà hiện nay, nhưng chỉ với khoảng cách tuổi tác và cách thức thể hiện quan điểm, mà đã tự cô lập và bị cô lập, đi đến chỗ vô hiệu hóa, và cuối cùng là… từ bỏ hoạt động dân sự.

3. Sai lầm của một sách lược

Có thể nói, trong một bộ phận hoạt động vì dân chủ, có một sách lược không thành văn, là đánh thức nhận thức và lương tâm bằng việc… đấu tố những người bị cho là thiếu nhận thức dân chủ và lương tâm.

Xã hội hiện nay, kể cả giới trí thức đại học, đại bộ phận vẫn giữ thái độ im lặng. Nhưng điều đó không có nghĩa họ không có chính kiến, không có tinh thần yêu nước, yêu dân chủ, mà là chuyển biến xã hội chưa đến thời điểm để họ có thể công khai ra mặt.

Những ai cho rằng dùng một sách lược nào đó để thúc đẩy cùng một lúc, đại bộ phận lên tiếng phản kháng lại độc tài, nhanh chóng đem lại thay đổi, là hoàn toàn ảo tưởng. Việt Nam cần một tiến trình cải cách, chuyển biến không hề ngắn để thay đổi rất nhiều thứ, kể cả ở lực lượng thiên dân chủ.

Nên, quay trở lại trường hợp TTHà và PTHạ, lấy TS. Hạ ra làm đối tượng đấu tố, để làm truyền thông, nhằm duy trì ý thức và cảm xúc về biểu tình, để đánh thức nhận thức và tình cảm của giới trí thức, sẽ cũng chỉ có tác dụng làm vừa lòng những người vốn đã có ác cảm với những ai không tham gia phản biện hay phản kháng xã hội mà thôi.

Về mặt cá nhân, tôi được biết, dù an phận (theo nghĩa chỉ quan tâm đến trách vụ mà không động đến các vấn đề khác), TS. Hạ vẫn sẵn lòng giúp đỡ sv, một cách vô vụ lợi, khi có vấn đề. Không phải là cụ thể ở trường hợp được đề cập, nhưng tôi được nghe rằng, còn có những người như TS. Hạ thì những sv như TP ở trên mới còn cơ hội tiếp tục học, không thì đã bị đuổi học từ lâu.

Thử giả định, nếu TS. Hạ không im lặng chịu nhục, mà phản ứng lại, ít nhất theo 1.2 và 1.3 như tôi đề cập, có phải là ngoài việc chẳng giúp được gì cho TTHà, nhiều khả năng chính Hà sẽ nhận lãnh hậu quả nhiều hơn, vì CA sẽ giận cá mà chém thớt, bị thầy “nắn gân” thì sẽ quay sang học trò mà “bẻ chân”?

Cho nên, đừng lấy cảm tính ra mà đấu tố, bêu rếu người khác, đừng vì “làm truyền thông” mọi giá mà sẵn sàng lập giàn thiêu, để cuối cùng cháy sang cả mình.

Điều sau cùng, tôi muốn hỏi những người chủ trương rằng PTHạ phải đứng ra, công khai bênh vực sv Hà, cho dù biết không có kết quả cho Hà nhưng có nguy cơ rõ ràng cho Hạ, là trong khi đòi hỏi PTHạ “dũng cảm” như thế, ngoài việc bản thân mình có dám vứt bỏ đồng lương toàn phần hay từng phần từ ngân sách quốc gia, các bạn có dám đòi hỏi cha mẹ mình vứt bỏ sổ hưu, anh em, bà con mình vứt bỏ công việc tại cơ quan nhà nước, để hoàn toàn và công khai đứng hẳn về phía bạn bên lề trái?

Sự đời sẽ đơn giản hơn nếu ta không buộc tất cả phải theo cùng một khuôn, mà để cho mọi người có thể yêu nước hoặc giúp đỡ người khác theo cách riêng của họ, đóng góp vào chuyển biến xã hội ở vị trí của chính họ.

***

Update, 3pm 02/07/18: Nhà báo Trung Bảo có thêm thông tin, ở đây: https://www.minds.com/newsfeed/860348114269585408

Nguồn: FB Lê Tuấn Huy