8/02/2020
Trang Đầu » Đảng Cộng sản Việt Nam, Đồng Tâm

Mấy suy nghĩ về nội tình đất nước hiện nay

Phần 2: Từ vụ Đồng Tâm nghĩ về hai thế hệ Cộng sản cũ và mới

Hà Sĩ Phu

[Tiếp theo phần 1]

a/ Trong hàng ngũ những người CS, ai mới là kẻ “thoái hóa biến chất”?

Về vụ Đồng Tâm nhiều đảng viên hoặc cựu đảng viên (đã thoát Đảng) đã có những sáng kiến, những phản ứng rất có ý nghĩa:

- Đại tá công an Nguyễn Đăng Quang lúc nào cũng đứng bên cụ Kình, nay cả gia đình ăn mừng khi thấy được xóa tên khỏi cái đội ngũ vô sản tiền phong giả vờ.

- Bốn ông CS vẫn trung thành với Đảng ở SG (Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Kim Báu, Lê Công Giàu, Tương Lai) vừa gửi thư cho Tổng Thư ký LHQ yêu cầu đến để điều tra làm rõ vụ thảm sát Đồng Tâm, mà họ xưng danh đầy đủ mọi chức vụ trong ĐCS (thế là công khai chống cái đảng của ông NPT rồi còn gì).

- Đặc biệt ông cựu đảng viên Đại tá quân đội Phạm Đình Trọng viết hẳn một bài “90 năm Đảng búa liềm” chính là một bản cáo trạng, một bản luận tội đầy đủ cái đảng mà trước đây ông đã trót dấn thân theo.

- Lại đến bài “Tôi tố cáo” của nhà văn lão thành Nguyên Ngọc, một cựu đảng viên trước đây đã hết lòng ca ngợi giai đoạn đầu của ĐCS, nhưng nay đã “goodbye” vì thấy Đảng bây giờ phản nước hại dân, nay đã thẳng cánh ra lời tố cáo đanh thép cái đám người tuy mang danh đồng chí với ông nhưng đã “thoái hóa biến chất” đến trời không dung đất không tha được!

Từ thực tiễn, ta thấy ba phạm trù chủ nghĩa CS, đảng CS, và các đảng viên CS tuy cùng trong một hệ thống nhưng là 3 lĩnh vực có những nét khác nhau, và cũng biến động theo thời gian, không thể gộp chung một cách đơn giản.

Tất cả những đảng viên hoặc “nguyên đảng viên” vừa kể trên đều thuộc một thế hệ đặc biệt, có thể tạm gọi là “thế hệ CS HCM” để phân biệt với “thế hệ CS NPT”!

Mặc dù về tổng thể thì chủ nghĩa CS là một ảo tưởng phi khoa học đã bị thế giới loại bỏ, nhưng dưới ngọn cờ “giải phóng con người, giải phóng các dân tộc” rất đẹp đẽ ấy đã tập hợp rất đông những con người có tâm hồn cao cả, sẵn sàng hy sinh vì nghĩa lớn. Con đường CS của HCM đã đưa VN vào bế tắc nhưng “thế hệ CS HCM” là một thế hệ mà trong đó nhiều người đã thức tỉnh, nhìn ra lối thoát của thời đại, loại bỏ dần những nhận thức cũ, tìm cách tiếp tục đóng góp xứng đáng, mà những hành động ứng xử trước hành động sai lầm nghiêm trọng của ĐCS ở Đồng Tâm vừa qua là một minh chứng.

Tôi là người phê phán chủ thuyết CS đến tận gốc mà được những người CS lão thành như Nguyễn Hộ, Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Ngọc, Nguyễn Hữu Đang, Phùng Cung, Phùng Quán… yêu thương không khác gì một đứa em ruột!

Phân biệt chủ nghĩa sai lầm với những con người cụ thể là điều rất cần thiết.

b/ Về bản chất, chủ nghĩa CS là một dạng siêu lừa hoàn chỉnh

CS là sự lừa dối bao quát hết trọn cả không gian và thời gian của quá trình tồn tại, hút mạnh ở cửa vào và khóa chặt cửa ra.

- Lừa được cả tầng lớp dưới đáy, tầng lớp “bần cố”, lẫn tầng lớp đại trí thức có tấm lòng đại nhân bên trên, nhất là trí thức ở những nước văn minh đầy quyền tự do.

- Mọi điều Ác đều được bọc bằng cái vỏ cực Thiện, pha trộn giữa khoa học và phản khoa học.

- Bao quát toàn bộ thời gian, lúc đầu là tự lừa (do nhận thức không đủ tầm), chuyển sang lừa dối người khác để đạt đến thắng lợi, nhưng khi CS đã nắm quyền tuyệt đối thì quần chúng có tỉnh ngộ cũng vô ích, vì từ lừa dối đã chuyển sang bạo lực áp đặt, vì đã hình thành xong một đội ngũ hưởng lợi kếch xù, đội ngũ này trở thành pháo đài kiên quyết giữ cái nền chuyên chính của chủ nghĩa.

Vì CS là một “quái kiệt”, là bậc siêu lừa quán quân thế giới như thế thì ban đầu ta có bị lừa cũng chẳng có gì phải xấu hổ hay tự ái. Đấm “boxe” mà có thua Tyson thì cũng vinh dự chán phải không ạ! Ta cứ vui mừng mà nhận là lúc ấy ta ngu nên bị trào lưu ấy đánh lừa, mà cả kẻ đi lừa có thể cũng là nạn nhân.

c/ Trận chiến giữa lý tưởng CS khởi nghiệp với đám tàn quân CS thoái hóa-biến chất

- Trong khi những đảng viên già tiêu biểu cho lý tưởng CS ngày xưa không còn chút niềm tin gì vào ông NPT nên đã có những ứng xử với vụ Đồng Tâm như trên đã kể, thì những đảng viên của thế hệ NPT lại đặt niềm tin tuyệt đối vào ông NPT, đến mức: “Dân tin yêu Tổng Bí thư, Chủ tịch nước – ông là sự dồn tụ kết tinh những phẩm giá của con người Việt Nam ta, cũng là phẩm giá của dân tộc, trực tiếp là phẩm giá của Đảng, của Nhà nước ta, là cốt cách Việt Nam trong công cuộc đổi mới, hội nhập quốc tế hiện nay…”.

Tin vào ông NPT như thế tất nhiên phải coi cụ Lê Đình Kình, người đảng viên lão thành suốt đời vì dân là phản động, là tên trùm khủng bố. Rõ ràng hai thế hệ CS đối lập nhau hoàn toàn. Nhưng đối chiếu với tinh thần vì nước vì dân của lá cờ CS lúc khởi nghiệp thì ai là những người trung thành, ai là những kẻ “thoái hóa, biến chất, tự diễn biến, tự chuyển hóa”? Rõ ràng thế hệ CS của NPT là “biến chất, tự chuyển hóa”, vậy mà đã có sự quy kết ngược lại, biến tất cả những người đảng viên trung thành với lá cờ khởi nghiệp là “biến chất”, còn những kẻ biến chất thật sự lại thành những quan tòa! Khối CS quốc tế chủ yếu ở Liên Xô và Đông Âu đã tan rã, đám CS ở Trung quốc, VN… chỉ là đám CS tàn quân, với những biến thái lộn ngược (mang danh đảng của giai cấp vô sản chuyên chính thì đều thành tư bản đỏ hoang dại, chuyên gửi tiền và con cái nương nhờ các nước “tư bản phản động-thù địch”). Đám CS nào mới “thoái hóa, biến chất” so với tổ tiên gốc rễ của họ?

Hý hửng đấu địa chủ để “người cày có ruộng”, nhưng chưa được bao lâu ruộng đã thành của hợp tác xã, rồi cuối cùng cả ruộng cả đất đã thành của “toàn dân” do Nhà nước của ĐCS giữ sổ đỏ! Thế là mất sạch, thật tài tình, đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác!

Những con người trong Đảng, trong hệ thống quyền lực đương nhiên phải “thoái hóa biến chất” theo cơ chế, vì cương lĩnh, chủ trương đã chuyển hóa từ khẩu hiệu “người cày có ruộng” ngoặt sang “người cày… mất ruộng”! Nhưng là con người, giai đoạn này cũng như giai đoạn trước, chắc chắn trong số họ lại có những con người thức tỉnh, và nhân dân vẫn chờ đón họ.

(còn nữa)

H.S.P.

Tác giả gửi BVN