Trang Đầu » Chủ đề

báo chí


Tự do báo chí: mơ giữa ban ngày

Canhco's blog - [26/11/2014]

Thông tin về nhà báo Nguyễn Công Khế đăng một bài viết về Tự do báo chí cho Việt Nam trên trang của báo International New York Times khiến nhiều người tò mò và tìm đọc. Những điều mà ông Khế, nguyên Tổng biên tập báo Thanh niên viết thực ra không có gì mới và thậm chí còn chưa lột tả được ý chính của một nền tự do báo chí và trong bài viết của ông người ta không tìm thấy nội dung tại sao Việt Nam không có tự do báo chí.


Báo Sài Gòn Giải Phóng từ chối đối thoại vì “không đủ ghế ngồi” hay sợ sự thật?

[17/11/2014]

Ngày 4/11/2014 báo SGGP đăng bài: “Sự thật về lòng “trung thành” của nhóm thư ngỏ 61” của tác giả Tân Vinh quy kết: “nhóm thư ngỏ 61 đã mượn danh đảng viên, mượn danh yêu nước; khoác lên mình tấm áo chống Trung Quốc, nhưng thực chất là chống lại đường lối đối ngoại sáng tạo, độc lập tự chủ của Đảng và nhà nước; tiếp tay cho Việt Tân và các tổ chức phản động lưu vong chống lại sự lãnh đạo của Đảng, gây chia rẽ, phá hoại sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, cũng như làm tổn hại niềm tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng…”.
Bất bình vì bị vu khống “tội phản động đáng chém đầu”, các đảng viên cùng ký “Thư ngỏ 61” ở TP HCM đã cử ông Lê Công Giàu và Kha Lương Ngãi đến gặp Tổng biên tập báo SGGP (ông Tấn Phong) vào lúc 15 giờ ngày 10/11/2014 để đề nghị tổ chức đối thoại, làm sáng tỏ nội dung quy chụp đao to búa lớn, không có lý lẽ thuyết phục và hoàn toàn không có luận cứ luận chứng của tác giả Tân Vinh.


Những cái nhìn về “Đèn Cù”

Hạ Đình Nguyên - [16/11/2014]

Tác phẩm Đèn Cù là một góc nhìn, một tư thế nhìn vào lịch sử, và mỗi người đọc Đèn Cù, vẫn phải dùng con mắt có sẵn của mình. Mỗi con mắt ấy có một chỗ đứng riêng và một tâm tư riêng, nên không nhất thiết phải có cái nhìn thống nhất nhau. Việc đòi hỏi một tác phẩm – dù là một tác phẩm về sử học – phải gắn liền với đời sống thực tế của tác giả, là một đòi hỏi quá đáng, không thể có được.
Tác phẩm Đèn Cù của tác giả Trần Đĩnh đã gây gió trên diễn đàn, lừng lững lan vào các ngõ ngách tâm tư của nhiều giới, tạo nên một cơn xoáy tuy nhẹ nhàng mà gay gắt, có thể đem lại nhiều lý thú, hữu ích cho những ai muốn góp nhặt, tìm hiểu để rõ thêm về lịch sử. Đó là một giai đoạn lịch sử trải dài từ khởi đầu cuộc chiến tranh giành độc lập, cho đến hiện thực hôm nay; tuy đã tàn cuộc chiến mà cuộc chiến nội tâm dân tộc chưa thể gọi là đã kết thúc.


Luật Báo chí không thực thi tự do báo chí

Nam Nguyên, phóng viên RFA - [16/11/2014]

Luật Báo chí 1989 được Quốc hội sửa đổi năm 1999 có đoạn mở đầu rất đặc biệt: “Để bảo đảm quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân, phù hợp với lợi ích của Nhà nước và của nhân dân…Luật này qui định chế độ báo chí”. Từ đó đến nay công dân Việt Nam chưa bao giờ có quyền tự do báo chí, cũng không có báo chí tư nhân.
Dự luật Báo chí sửa đổi để thực thi Hiến pháp 2013 đang được góp ý để Quốc hội xem xét thông qua vào nghị trình 2015. Nếu như Bộ trưởng Thông tin Truyền thông Nguyễn Bắc Son cương quyết với thể chế hóa sự lãnh đạo toàn diện của Đảng trong hoạt động báo chí do Nhà nước quản lý và đề phòng chặt mọi manh nha tư nhân hóa báo chí, thì giấc mơ tự do báo chí ở Việt Nam vẫn còn xa vời vợi.


Tuyên bố báo chí của dân biểu liên bang Sabine Bätzing-Lichtenthäler -

[5/11/2014]

Ông Vinh bị bắt vào tháng Năm năm nay vì đã viết blog từ năm 2007 nhằm cung cấp cho đồng bào của ông những tin tức chính trị và thông tin độc lập. Qua đó ông muốn góp phần vào việc xây dựng quan điểm tự do ở Việt Nam bên ngoài hệ thống thông tin do Nhà nước điều khiển. Ngay từ 2010 đến 2013, trang mạng của ông Nguyễn Hữu Vinh nhiều lần bị tấn công, làm tê liệt và ông Vinh trở thành nạn nhân của đàn áp.


Kiểm duyệt ở Việt Nam

Nguyễn Tuấn - [3/11/2014]

Mới đọc một bài dài và thú vị của Thomas Bass viết về kiểm duyệt ở VN qua bản dịch của Phạm Nguyên Trường (Không rõ bản gốc là gì, chỉ biết đăng trên tạp chí The New Yorker). Đây là một trong những dịch giả có uy tín và đáng kính, từng được trao giải thưởng Phan Châu Trinh. Thomas Bass là tác giả cuốn sách nổi tiếng viết về điệp viên Phạm Xuân Ẩn (The Spy Who Loved Us). Cuốn này được Nhà xuất bản Nhã Nam kí hợp đồng để dịch sang tiếng Việt. Nhưng trong bài này, ông (Thomas Bass) cung cấp cho chúng ta những thông tin hết sức thú vị và có phần hồi hộp về những chuyện kiểm duyệt hết sức trắng trợn và cực kì thô bạo đã xảy ra đằng sau bản dịch. Chẳng hạn như việc tác giả không được dùng địa danh “Rừng Sát”, mà phải là “Rừng Sác”! Có lẽ cách hay nhất là tôi trích nguyên văn bản dịch về những chỗ bị cắt xén, xoá bỏ, kiểm duyệt dưới đây để các bạn rõ hơn.


Thân phận ông nghị ngồi trên ghế

Trần Quí Cao - [31/10/2014]

Hổm rày, đọc bài viết của anh Lê Phú Khải, tôi liên tưởng tới hình ảnh khác. Đi ra đường, gặp một kẻ mạnh hiếp đáp người yếu. Kẻ mạnh chửi mắng, đấm đá người yếu ngã lăn xuống đường, rồi tót lên ghế ngồi một cách đắc thắng. Tôi xót xa cho người bị đánh ngã lăn ra đường, và tôi thương hại cho kẻ hớn hở hiếp đáp người yếu. Người bị đánh ngã chỉ bị chảy máu ngoài da, còn kẻ hiếp đáp người đã có khuyết tật sâu trong tâm hồn.


Thân phận nhà báo ngồi dưới đất – vì đâu?

Trần Quí Cao - [31/10/2014]

Trong thế giới văn minh ngày nay, tôn trọng con người và tôn trọng quyền con người là một giá trị sống cốt lõi. Sự Bình Đẳng giữa mỗi thành viên trong cộng đồng là đương nhiên. Bất hạnh thay cho Việt Nam, dân tộc nằm dưới một chính thể mà trong đó dân chúng không có bất kì một quyền tự do căn bản nào. Hai chữ “tôi đòi” dùng ở đây không phải để chỉ bất kì người dân nào, nhà báo nào, mà để vạch rõ ý muốn của chính quyền. Một ý muốn mà nhiều người dân, trong đó có rất nhiều nhà báo thực-là-nhà-báo, phản kháng để giành lại quyền được sống như người dân đường hoàng trong một chính thể thực chất Dân Chủ, Tự Do và Pháp Trị.


BÀN VỀ LƯƠNG HƯU – THƯ NGỎ GỬI QUỐC HỘI

Nguyễn Đình Cống - [24/10/2014]

Nhân dịp Quốc hội thảo luận về sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội, tôi xin có vài ý kiến về việc trả lương hưu. Về việc này nên nhìn từ 3 phía: người nhận, người trả và sự công bằng xã hội.
Đa số người nhận mà có lương thấp, cuộc sống khó khăn thì mong ước được tăng càng nhiều càng hay, kéo dài thời gian được nhận càng lâu càng tốt.


Tại Việt Nam sẽ không có quyền im lặng?

An Nhiên - [19/10/2014]

Gần đây rất nhiều vụ án oan bị báo chí phanh phui, qua đó cho thấy nạn bức cung, ép cung bằng những biện pháp tra tấn dã man buộc người bị bắt phải lên tiếng nhận bừa tội. Cơ quan tố tụng chỉ căn cứ vào lời khai đó để buộc tội.
Trước thực tế đáng ngại đó nguyên tắc suy đoán vô tội và quyền im lặng được những người hiểu biết pháp luật lên tiếng yêu cầu phải được tôn trọng thực sự.