Trang Đầu » Chủ đề

báo chí


Trưng cầu ý dân: sợ dân khác ý

Nam Nguyên - [1/03/2015]

Báo chí do Nhà nước quản lý đưa tin, hôm 25/2/2015 dự thảo Luật Trưng cầu ý dân do Hội Luật gia Việt Nam soạn thảo đã được đưa ra Ủy ban Thường vụ Quốc hội lấy ý kiến lần đầu tiên. Buổi thảo luận bên cạnh một số ý kiến xây dựng dân chủ còn kèm theo rất nhiều băn khoăn, trăn trở về hậu quả có thể có đối với chế độ xã hội chủ nghĩa, một khi người dân có quyền dân chủ trực tiếp.
Thông tin trên báo chí chính thức, cho thấy các thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã đặt ra nhiều câu hỏi đáng ngạc nhiên và có vẻ như các nhà lập pháp của Việt Nam còn khá lạ lẫm với việc người dân có quyền được trưng cầu ý kiến.


Báo lá cải tại Việt Nam

Nguyễn Hưng Quốc (blog) - [26/02/2015]

Ở Mỹ, bà Hillary Clinton có lần nói đùa: Chỉ cần bà thay đổi kiểu tóc là có thể nhảy lên trang đầu của các tờ nhật báo. Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng chỉ đúng với những tờ báo lá cải. Ở Việt Nam, ngược lại, những kiểu tin tức như vậy thường chiếm trang đầu của bất cứ tờ báo nào, có lẽ, trừ tờ Nhân Dân, một tờ báo hầu như không ai đọc.
Bởi vậy, tuy viết về các đề tài có vẻ nghiêm túc, nhưng cách khai thác các đề tài ấy, trên báo chí Việt Nam, thường thiên về các khía cạnh nhí nhách, lặt vặt, có khi nhảm nhí. Đọc, người ta thấy vui vui; nhưng đọc xong, người ta chẳng học hỏi thêm bất cứ điều gì cả.
Loại báo như thế nếu không gọi là báo lá cải thì gọi nó bằng gì?


Việc khởi tố TBT Kim Quốc Hoa đã gửi một thông điệp rất xấu đến công chúng

Huy Đức - [13/02/2015]

Nếu những thông tin báo Người Cao Tuổi đưa có dấu hiệu vi phạm tội “tiết lộ bí mật quốc gia” (có thể ở đây là bản kê khai tài sản của ông Phó Tổng Thanh tra) thì Báo là bên liên quan chứ không phải đối tượng bị khởi tố. Báo không phải là cơ quan nắm giữ bí mật nên không có trách nhiệm giữ bí mật để trở thành… bên tiết lộ (Bất cứ bí mật nào khi đã rơi vào tay nhà báo chuyên nghiệp thì đều phải trở thành tin). Đây không phải lần đầu tiên báo chí bị khởi tố tội danh này nhưng thay vì nó phải bị tòa án tuyên là sai thì lại đang trở thành án lệ nguy hiểm cho nghề báo.


Bi thương và Quật khởi

Nguyễn Quang - [22/01/2015]

Vậy ta hãy quay trở lại nước Pháp, với lá thư gửi báo Le Monde (13/01) của một độc giả Liban, bức xúc vì thấy vấn đề khủng bố islamisme bị quy giản thành vấn đề hồi giáo, quên khuấy rằng đó cũng là một vấn đề của chính nước Pháp : « Trách nhiệm là ở nước Pháp, đối với tất cả mọi người sinh sống trên lãnh thổ Pháp, chứ không ở nguồn gốc quê quán, có thể xa lắc xa lơ, của những phần tử khủng bố. Bọn người ấy không phải là Hồi giáo, Ki tô giáo hay Do Thái gì hết. Đó là những kẻ đã bị loại trừ ra khỏi một hệ thống đã chủ trương loại trừ, chúng đã hành động theo cách của chúng để chống lại sự loại trừ ấy. Vấn đề là chính nước Pháp phải chứng tỏ rằng mình không phái là cái lò sản sinh ra khủng bố, chứ không phải người Hồi giáo, Ki tô giáo, Do Thái, hay người phương Đông có bổn phận chứng minh là họ không phải như vậy.


Nah Sơn, một du học sinh, rapper bất đồng chính kiến

Mặc Lâm - [19/01/2015]

Mặc dù em thích nhạc ráp em chơi với bạn bè đường phố nhưng em cũng rất thích học. Em đã có một bằng cử nhân bên Singapore học trường RMIT cũng do muốn đi nhiều nước học hỏi thêm nên ba mẹ cho đi Mỹ học. Em học cũng rất tốt em lấy điểm A không, từ khi qua Mỹ tới giờ không có lúc nào bị B hết em chỉ lấy A thôi vì em rất thích học. Cũng vì tính thích học nó làm cho em muốn tìm tòi cái này cái kia, càng tìm càng thấy bất mãn.
Em rất trăn trở, bây giờ mình học tiếp mình có tấm bằng, đi ra đi làm rồi mọi thứ cũng như cũ nó chẳng thay đổi được gì, nó cứ bế tắc. Còn nếu bây giờ mình làm chuyện này mình phải đánh đổi nhiều thứ.


Tự do ngôn luận và bài viết “ăn thịt chó”

Võ Mỹ Linh - [19/01/2015]

Hôm trước tôi viết bài “Cho tôi một lý do để không ăn thịt chó”. Tôi đã bảo với mọi người rất rõ rằng, đây là một bài luận, tôi đưa ra quan điểm, mọi người có quyền tranh luận song không được chửi bậy vì chửi bậy không phải tranh luận. Hầu hết mọi người chửi tôi như một kẻ man di mọi rợ vì tôi bảo vệ quan điểm ăn thịt chó.
Tôi đã từng ăn thịt chó một lần vì tò mò và không bao giờ ăn nữa vì tôi nuôi chó. Nhưng tôi đang đứng trên quan điểm của người ăn thịt chó để nói lên góc nhìn của họ.


​Không úp mở để dẹp nhiễu loạn thông tin

[16/01/2015]

Cuối cùng là giải pháp kỹ thuậtnhưng không nên lạm dụng. Trên bình diện rộng, đâu thể chặn hết mà thật ra cũng không chặn được. Khi xuất hiện trang WikiLeaks, nhiều quốc gia mạnh về công nghệ đã muốn chặn nó nhưng không thể, vì về mặt kỹ thuật thì sẽ có ngay rất nhiều trang web “nhân bản” WikiLeaks. Điều chúng ta có thể, tôi muốn nói lại một lần nữa, chỉ có thông tin mới giải tỏa được thông tin.


Charlie Hebdo: Bắc Kinh tố cáo tự do báo chí quá trớn

Thụy My - [15/01/2015]

Le Figaro phiên bản trên mạng có bài viết mang tựa đề «Charlie Hebdo: Bắc Kinh tố cáo tự do báo chí quá trớn» với tấm ảnh Tập Cận Bình và chú thích: «Chính quyền cộng sản Trung Quốc kiểm tra nghiêm ngặt báo chí và mới đây đã bỏ tù mấy chục nhà báo».
Tác giả nhận xét, Trung Quốc rõ ràng là không «Charlie» lắm. Sau loạt khủng bố tại Pháp làm cho 17 người chết đặc biệt nhắm vào tòa soạn Charlie Hebdo, báo chí chính thức nước này lại tố cáo những sự «chệch hướng», «quá trớn» về tự do báo chí. Một số tờ còn đi xa hơn, nhấn mạnh sự nguy hiểm mà theo họ là do được tự do quá lố.


Trao tự do cho người giữ cửa tự do

Khải Đơn (blog) - [14/01/2015]

Tối qua, tôi có 1 trò chuyện với bạn tôi, và dẫn đến ý: Tờ Charlie Hebdo lẽ ra không nên đăng các hình biếm họa đó làm gì. Chỉ là một hình vẽ vớ vẩn mà khiến chừng đó người chết.


Cuộc chiến giành tự do internet: Internet đang thua cuộc

[3/01/2015]

Freedom House báo cáo Việt Nam đã thông qua các nghị định đàn áp bất cứ ai dùng internet và các trang mạng xã hội để chỉ trích nhà nước.
Tính đến năm 2014, Trung Quốc và Việt Nam lần lượt là hai quốc gia bắt giữ nhiều blogger nhất trên thế giới, theo thống kê của Freedom House.
Phúc trình của Freedom House cũng chỉ ra rằng trong năm 2014 tình hình tự do internet xuống dốc tại 36 trên tổng số 64 nước được khảo sát trên toàn cầu.