Trang Đầu » Chủ đề

báo chí


Báo Việt Nam rút bài từ bỏ hội nhà văn?

VOA Tiếng Việt - [23/05/2015]

Bài báo về việc hơn 20 nhà văn, nhà thơ tuyên bố từ bỏ Hội Nhà văn Việt Nam đã “biến mất” khỏi trang web của các tờ báo ở trong nước.
Tối 21/5, phóng viên VOA Việt Ngữ thử bấm vào các đường dẫn tới bài trên báo điện tử VnExpress và Tiền Phong, đề cập tới quyết định hôm 11/5 của các ngòi bút như nhà văn Nguyên Ngọc, nhà văn Nguyễn Quang Lập hay nhà thơ Đỗ Trung Quân, thì chỉ nhận được thông báo “không tìm thấy nội dung”.


Việt Nam có tự do báo chí hay không?

Anh Vũ, thông tín viên RFA - [6/05/2015]

Cần phải nhắc lại, mới đây Ủy ban Bảo vệ Ký giả (CPJ) công bố phúc trình thường niên đã tiếp tục liệt kê VN trong danh sách 10 nước kiểm duyệt báo chí gắt gao nhất trên thế giới. Theo đó, CPJ nói VN là một trong những nhà tù lớn nhất cho giới ký giả, với ít nhất 16 phóng viên đang bị cầm tù.


Chuyện xưa, chuyện nay

Thiện Tùng - [10/03/2015]

Tôi là đọc giả báo Người cao tuổi, nếu so sánh trong hơn 800 tờ báo do Nhà nước quản lý, báo Người cao tuổi vượt trội chỉ trên lĩnh vực chống tham nhũng, nhưng nếu đem so với những tờ báo điện tử không do Nhà nước quản lý thì nó chẳng những thua xa về chống tham nhũng mà còn thua cả về nhiều mặt khác.
So với số đảng viên dấn thân vì nghĩa lớn từ trước tới nay, ông Hoa còn may mắn hơn nhiều. Đã dấn thân thì đừng sợ hy sinh mất mát – kể cả mạng sống. Nếu cấm đá trong đội hình chính thức thì tìm đá đội hình không chính thức. Nếu tờ Người cao tuổi bị bức tử thì đã và sẽ có những tờ khác thay – “Có cô thì chợ cũng đông/ vắng cô chợ cũng chẳng không buổi nào”.


Tự do ngôn luận

Phan Thành Đạt - [4/03/2015]

Tự do ngôn luận là quyền con người quan trọng bậc nhất. Các nhà luật học xếp tự do ngôn luận, quyền được sống, quyền tự do đi lại, quyền được tôn trọng phẩm giá thuộc các quyền tự nhiên thuộc thế hệ thứ nhất trong số các quyền cơ bản cần được bảo vệ. Tự do ngôn luận là quyền được nói và viết ra những suy nghĩ của mình mà không sợ bị ngăn cấm hay trừng phạt. Tự do ngôn luận chính là nhịp thở của nền dân chủ.


Khởi tố báo Người Cao tuổi: Nhằm triệt hạ báo chí chống tham nhũng?

Nhà văn Võ Thị Hảo - [4/03/2015]

Lẽ ra NCT phải được tôn vinh, khen thưởng vì họ đã làm đúng theo lời kêu gọi của lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Vậy mà ngược lại, tờ báo nghèo này không những bị nhà cầm quyền phạt tới khoảng 700 triệu đồng (có lẽ đó là tất cả số tiền mà họ đang có) mà Tổng Biên tập còn bị Bộ Thông tin và Truyền thông (TTTT) đột ngột thu thẻ nhà báo, yêu cầu cách chức, thu hồi tên miền báo điện tử. Đồng thời, Bộ Công an cũng mau mắn khởi tố NCT vì chính những bài báo trên với quy kết “đăng một số bài viết có dấu hiệu lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền lợi ích hợp pháp của các tổ chức, công dân”.


Việt Nam thừa nhận xã hội dân sự trước năm 2020?

Nam Nguyên, phóng viên RFA - [4/03/2015]

Trong những năm gần đây, ở Việt Nam hình thành khoảng vài chục nhóm xã hội dân sự độc lập trong đó có Trang mạng Bauxite, Hội dân oan, Hội Phụ nữ nhân quyền, Hội Cựu tù nhân chính trị, No U, Diễn đàn xã hội dân sự và gần đây nhất là Hội nhà báo độc lập. Những tổ chức tự phát này không được chính quyền nhìn nhận, nhưng có vẻ chính quyền cũng không trấn áp nặng tay, bởi vì trên không gian mạng luôn có thông tin về hoạt động của những nhóm này. Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội từ Saigon nhận định:


Trưng cầu ý dân: sợ dân khác ý

Nam Nguyên - [1/03/2015]

Báo chí do Nhà nước quản lý đưa tin, hôm 25/2/2015 dự thảo Luật Trưng cầu ý dân do Hội Luật gia Việt Nam soạn thảo đã được đưa ra Ủy ban Thường vụ Quốc hội lấy ý kiến lần đầu tiên. Buổi thảo luận bên cạnh một số ý kiến xây dựng dân chủ còn kèm theo rất nhiều băn khoăn, trăn trở về hậu quả có thể có đối với chế độ xã hội chủ nghĩa, một khi người dân có quyền dân chủ trực tiếp.
Thông tin trên báo chí chính thức, cho thấy các thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã đặt ra nhiều câu hỏi đáng ngạc nhiên và có vẻ như các nhà lập pháp của Việt Nam còn khá lạ lẫm với việc người dân có quyền được trưng cầu ý kiến.


Báo lá cải tại Việt Nam

Nguyễn Hưng Quốc (blog) - [26/02/2015]

Ở Mỹ, bà Hillary Clinton có lần nói đùa: Chỉ cần bà thay đổi kiểu tóc là có thể nhảy lên trang đầu của các tờ nhật báo. Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng chỉ đúng với những tờ báo lá cải. Ở Việt Nam, ngược lại, những kiểu tin tức như vậy thường chiếm trang đầu của bất cứ tờ báo nào, có lẽ, trừ tờ Nhân Dân, một tờ báo hầu như không ai đọc.
Bởi vậy, tuy viết về các đề tài có vẻ nghiêm túc, nhưng cách khai thác các đề tài ấy, trên báo chí Việt Nam, thường thiên về các khía cạnh nhí nhách, lặt vặt, có khi nhảm nhí. Đọc, người ta thấy vui vui; nhưng đọc xong, người ta chẳng học hỏi thêm bất cứ điều gì cả.
Loại báo như thế nếu không gọi là báo lá cải thì gọi nó bằng gì?


Việc khởi tố TBT Kim Quốc Hoa đã gửi một thông điệp rất xấu đến công chúng

Huy Đức - [13/02/2015]

Nếu những thông tin báo Người Cao Tuổi đưa có dấu hiệu vi phạm tội “tiết lộ bí mật quốc gia” (có thể ở đây là bản kê khai tài sản của ông Phó Tổng Thanh tra) thì Báo là bên liên quan chứ không phải đối tượng bị khởi tố. Báo không phải là cơ quan nắm giữ bí mật nên không có trách nhiệm giữ bí mật để trở thành… bên tiết lộ (Bất cứ bí mật nào khi đã rơi vào tay nhà báo chuyên nghiệp thì đều phải trở thành tin). Đây không phải lần đầu tiên báo chí bị khởi tố tội danh này nhưng thay vì nó phải bị tòa án tuyên là sai thì lại đang trở thành án lệ nguy hiểm cho nghề báo.


Bi thương và Quật khởi

Nguyễn Quang - [22/01/2015]

Vậy ta hãy quay trở lại nước Pháp, với lá thư gửi báo Le Monde (13/01) của một độc giả Liban, bức xúc vì thấy vấn đề khủng bố islamisme bị quy giản thành vấn đề hồi giáo, quên khuấy rằng đó cũng là một vấn đề của chính nước Pháp : « Trách nhiệm là ở nước Pháp, đối với tất cả mọi người sinh sống trên lãnh thổ Pháp, chứ không ở nguồn gốc quê quán, có thể xa lắc xa lơ, của những phần tử khủng bố. Bọn người ấy không phải là Hồi giáo, Ki tô giáo hay Do Thái gì hết. Đó là những kẻ đã bị loại trừ ra khỏi một hệ thống đã chủ trương loại trừ, chúng đã hành động theo cách của chúng để chống lại sự loại trừ ấy. Vấn đề là chính nước Pháp phải chứng tỏ rằng mình không phái là cái lò sản sinh ra khủng bố, chứ không phải người Hồi giáo, Ki tô giáo, Do Thái, hay người phương Đông có bổn phận chứng minh là họ không phải như vậy.