Trang Đầu » Chủ đề

báo chí


TTXVN có đưa tin sai ý kiến của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mã Chiêu Húc?

Phạm Viết Đào - [6/09/2011]

Cần phải cảnh giác với âm mưu của phía Trung Quốc: Đẩy lãnh đạo Việt Nam vào tình thế xung khắc với nhân dân!

Vừa qua Thông tấn xã Việt Nam đã đưa tin về ý kiến phát biểu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mã Triều Húc, bản tin đã viết như sau: “Phóng viên TTXVN tại Bắc Kinh dẫn lời Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Mã Triều Húc cho biết Trung Quốc sẵn sàng gạt bỏ trở ngại, nỗ lực cùng với Việt …


Lòng tự trọng và cái phong bì

Nguyễn Thị Từ Huy - [5/09/2011]

Khi nào ta có thể tự cho phép mình làm những chuyện đồi bại, bất chấp dư luận, bất chấp đạo lý, bất chấp truyền thống, bất chấp luật pháp? Khi nào thì những quyết định có ảnh hưởng trầm trọng đến tương lai của dân tộc được đưa ra một cách dễ dàng và được chấp nhận một cách dễ dàng? Khi nào ta có thể nhìn từng mảnh của giang sơn bị lấy đi mà không tiến hành các giải pháp hữu hiệu để bảo vệ? Tất cả những điều đó có thể xảy ra khi cảm giác xấu hổ, cảm giác nhục nhã không còn nữa; khi những cái phong bì làm tê liệt các dây thần kinh xấu hổ, giết chết ý thức về sự nhục nhã, tức là tiêu diệt lòng tự trọng.


Thiếu văn hóa

PV Quốc Doanh - [5/09/2011]

Điều xảy ra lặp đi lặp lại thì không còn là hiện tượng cá biệt, đã thành hệ thống, bản chất. Đến mức “cực kỳ vô văn hóa” thì thật nghiêm trọng. Truyền thông nhà nước trong quá trình đánh mất văn hóa đích thực, đã hình thành một thứ văn hóa võ biền, đánh thuê, sinh ra từ sự sợ hãi. Nên đôi lúc, truyền thông nhà nước được huy động để nhục mạ người này, nhiếc móc tầng lớp nọ đã đưa đến hiệu quả xã hội ngược lại. Bởi sức mạnh không có ở hành vi thiếu văn hóa, ở người thiếu văn hóa.
Hệ thống truyền thông nhà nước hoạt động trong nỗi sợ hãi đã rơi vào sự thiếu văn hóa lớn nhất: Thiếu hiểu biết. Loại trừ quan điểm, bác bỏ tin đồn không phải việc của nhà nước. Nhiệm vụ của nhà nước là đảm bảo quyền tự do phát biểu của công dân.


Đến thượng đế cũng phải cười

Nguyễn Thông - [5/09/2011]

Suốt mấy tháng trời vừa qua, thủ đô lên cơn chộn rộn khiến con người bao nỗi truân chuyên. Báo chí nhận được lệnh án binh bất động nên cứ nín khe, im hơi lặng tiếng. Ấy thế mà lại hay, đỡ phải nghe chửi. Vậy mà đánh đùng một cái, nhận lệnh chỉ đạo của cấp trên, nghe nói từ cục Báo chí-xuất bản, Bộ 4T, mấy báo thủ đô lĩnh ấn tiên phong, đánh cho bọn biểu tình yêu nước nhiều trận tơi bời hoa lá. Ngoài mấy anh chị nhà báo có tên tuổi nhưng chắc sợ người ta chửi nên giấu tên, chỉ dám ký cóc ổi xoài, còn có cả phó giáo sư, tiến sĩ, nhà văn múa bút rất hung hăng. Một bên nắm cơ quan truyền thông trong tay, tha hồ nói, ngang dọc phải trái kiểu nào cũng được, còn một bên cứ đớ lưỡi vì tay không, chỉ dựa vào ba cái anh bờ lốc bờ leo, mạng này mạng nọ, nhằm nhò gì. Dân tình ớ ra chả biết tin ai.


Thư độc giả

Triệu Văn Dũng - [1/09/2011]

Cá nhân cháu nhận thấy họ có thể không thấy được mục đích, động cơ xuống đường biểu tình của chúng ta hoặc họ nắm được ít thông tin (vì báo chí Nhà nước không đăng tin). Do vậy cháu nghĩ các bác, các cô các chú và các anh chị cần gửi thông điệp rõ ràng: Chính quyền Trung Quốc hãy tôn trọng Luật pháp Quốc tế, tôn trọng Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS), không được gây khó dễ đối với ngư dân Việt Nam trong vùng biển thuộc lãnh hải thuộc quyền tài phán của Việt Nam. Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về chủ quyền của Tổ Quốc ViệtNam. Chúng ta không chống đối Nhà nước, không có khẩu hiệu hay biểu ngữ nào hô hào chống đối Nhà nước.


Thư của Nhà văn Nguyên Ngọc gửi Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị

[1/09/2011]

Đài này còn sử dụng một thủ đoạn ti tiện mà tôi nghĩ ở tuổi ông hẳn có thể ông cũng từng được biết, vào thời Cải cách ruộng đất và Nhân văn Giai phẩm, dùng những người không được bất cứ ai cử ra nhưng lại được coi là đại biểu của “quần chúng nhân dân” lớn tiếng vu khống và chửi bới chúng tôi trên một phương tiện truyền thông chính thức của Đảng bộ và Chính quyền Hà Nội.


Chiều nay, nhân sĩ trí thức đến gặp Tổng giám đốc Đài phát thanh – truyền hình Hà Nội

Anh Ba Sàm & Nguyễn Xuân Diện - [31/08/2011]

Những người ký tên có mặt tại Đài PTTH Hà Nội cho biết những người ký tạo cơ hội cuộc họp này cho ông TGĐ Đài để ông có thể tìm hiểu rõ thêm những ý kiến trong thư để tránh sự hiểu lầm có thể xảy ra. Cơ hội gặp gỡ này là tỏ rõ thiện chí đối thoại của những người ký văn thư yêu cầu. Việc tận dụng cơ hội đối thoại này là tùy thuộc vào ông TGĐ Đài PTTH Hà Nội. Những người ký tên vào văn thư yêu cầu nói rõ là Đài PTTH Hà Nội không phải trả lời cho họ mà phải trả lời cho khán giả truyền hình bằng cách xin lỗi, cải chính và đọc toàn bộ Thư yêu cầu đó trên sóng truyền hình ở tại chương trình Thời sự, đúng thời điểm và không quá thời lượng (6 phút) đã phát chương trình ngày 22 tháng 8 năm 2011, theo quy định tại Luật Báo chí. Việc cải chính và xin lỗi này phải được diễn ra trong vòng 5 ngày tới, kể từ khi Đài PTTH Hà Nội nhận được văn thư nói trên.


Hà Nội trong mắt ai

Blogger Người Buôn Gió - [30/08/2011]

Đạo diễn Trần Văn Thủy đón tôi từ ngoài ngõ, thật là một đặc ân, ông ôm lấy tôi quàng vai như đứa cháu thân thiết đưa vào nhà, phu nhân của đạo diễn thì được ông báo có khách, bà đang đi chợ, mua bia.
Tiếc là tôi không biết uống bia, vả lại lúc đó tôi cũng có việc gấp phải đi, chỉ chuyện trò với ông được vài phút.Ông đưa tôi ra tận đầu ngõ, lại cái ôm xiết.


Hà Nội: Biểu tình và những giọt nước mắt

[25/08/2011]

Vậy không hiểu nếu người biểu tình, trong đó có cả những cây violin và guitar, tới hát những bài chống Trung Quốc mà Đảng dạy họ từ khi mới lọt lòng để phục vụ người dân thì liệu Đảng sẽ nghĩ gì.
Hay yêu nước và cả hát những bài yêu nước cũng lại là độc quyền trong một nhà nước độc đảng và người dân được khuyên bảo theo tinh thần của một người dùng Facebook:
“Thành đổ đã có Vua xây
Việc gì gái góa lo ngày lo đêm”?


Hai xu hướng thay đổi chính của báo chí Việt Nam: tư nhân hóa và công dân hóa

Nguyễn Thanh Sơn - [24/08/2011]

Cái kẹt lại ở giữa là các cơ quan báo chí truyền thống ViệtNam. Một mặt, nó chịu áp lực sức ép “thương mại hóa” của báo chí tư nhân – cạnh tranh về nguồn thu quảng cáo, “chảy máu chất xám”, “bình dân hóa” nội dung, cạnh tranh về bạn đọc; mặt khác, nó chịu áp lực của “báo chí công dân” – uy tín nghề nghiệp phải dựa vào thái độ rõ ràng dứt khoát, có chính kiến về các vấn đề chính trị, xã hội hay kinh tế nóng hổi. Đây quả thật là một tình trạng “tiến thoái lưỡng nan” không dễ gì giải quyết của báo chí truyền thống ViệtNam.