báo chí
Một Phó chủ tịch Hội nhà báo Việt Nam vừa nói với BBC rằng Hội sẽ tìm hiểu về vụ việc được cho là hai cán bộ, phóng viên của Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) bị hành hung ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên trong cuộc cưỡng chế của chính quyền địa phương hôm 24/4/2012.
Trả lời BBC Tiếng Việt hôm 5 tháng Năm, ông Hà Minh Huệ, Phó Chủ tịch Thường trực Hội nói cơ quan này chưa nhận được thông tin về vụ việc được cho là một lãnh đạo Phòng Kinh tế của VOV và một phóng viên đã bị lực lượng cưỡng chế ở huyện Văn Giang hành hung bị thương khi họ có mặt ở hiện trường vụ cưỡng chế đất để xây dựng khu đô thị thương mại – du lịch Ecopark.
Việt Nam xếp gần cuối bảng trong tổng số 197 nước được khảo sát về tự do báo chí trên toàn thế giới, theo phúc trình thường niên của tổ chức Freedom House (Ngôi nhà tự do) được công bố thứ Ba ngày 1/5.
Theo đó, nước này đồng hạng với các nước Bahrain, Lào, Ả Rập Saudi và Somalia ở vị trí 182.
Tính trong tổng số 197 nước thì nền tự do báo chí của Việt Nam chỉ xếp trên Miến Điện, Trung Quốc, Syria, Cuba, Guinea xích đạo, Iran, Belarus, Eritrea,
Người bán báo -
Người thứ nhất là “Sách giáo khoa”. Sách giáo khoa đã dạy họ ngay từ bậc tiểu học. Những năm đất nước còn chia cắt làm hai miền, thì tất cả các sách giáo khoa bậc tiểu học đều nhan nhản những bài học như thế. Ví dụ, trong bài tập toán, chúng ta đọc được những dòng sau đây: “Trong một trận càn, bọn lính ngụy đã gặp sức đánh trả dũng cảm của các đội nữ du kích, chị A giết được 5 thằng, chị B giết được 3 thằng, chị C giết được con thư ký mang điện đài. Hỏi đội nữ du kích đã tiêu diệt được bao nhiêu tên địch?”. Những em bé được tiếp nhận cái “văn hoá” thằng – con hồi đó bây giờ đã là thầy cô giáo, là hiệu trưởng, thứ trưởng, bộ trưởng và đủ các thứ ủy viên ngày nay. Họ chính là người dạy dỗ cho các lớp thanh thiếu niên ngày nay cái “văn hoá” ứng xử vô luân ấy.
Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA -
Đó là nếu đảng và tay chân trong bộ máy nhà nước và hệ thống kinh tế mà không sửa đổi thì sẽ sụp đổ. Về ý thức hệ thì mọi người đều thấy ra từ 20 năm trước khi hệ thống Xô viết tự tan rã trên sự ruỗng nát nội tại của nó. Về thực tế thì giải pháp cứu vãn kiểu Bắc Kinh với vai trò tư bản nhà nước cũng đi hết sự vận hành với vụ phá sản của tư doanh Ôn Châu, vụ khủng hoảng chính trị dưới cơ sở tại Ô Khảm và sự sụp đổ của mẫu mực Trùng Khánh vừa qua. Không ai muốn Việt Nam bị loạn bây giờ, nhưng lãnh đạo Hà Nội đang tích lũy mầm loạn mà vẫn cố bám lấy con thuyền sắp chìm và còn đòi giành chỗ tốt trong sự mục nát chung. Bi hay lạc quan vì vậy còn tùy vào tầm nhìn gần hay xa….
Nguyễn Trọng Vĩnh -
Những người ký tên trong kiến nghị có nhiều giáo sư, tiến sĩ, những trí thức, nhà văn có tên tuổi, có những lão thành Cách mạng mà tôi là một. Nếu không có các lão thành cách mạng vào sinh ra tử, không quản tra tấn tù đầy, máy chém góp phần làm nên Cách mạng Tháng Tám và thắng lợi của 2 cuộc kháng chiến thì liệu có “nhóm phóng viên” được an toàn, ăn lương nói hàm hồ như hiện nay không? Nếu không có những nhà trí thức có tên tuổi, có tâm huyết từng tham gia kháng chiến và góp phần xây dựng đất nước thì chắc gì đã có “nhóm phóng viên” an nhiên tự tại ăn theo, nói theo này?
Việt Hà, Phóng viên RFA, Bangkok -
Tại hội nghị báo chí toàn quốc diễn ra vào ngày 30 tháng 3 vừa qua tại Quảng Ninh, ông Đỗ Quý Doãn, Thứ trưởng Bộ Thông tin truyền thông đã trình bày một bản báo cáo về tình hình báo chí năm 2011.
Bên cạnh việc ca ngợi báo chí đã làm tốt vai trò trách nhiệm là cơ quan ngôn luận của đảng, nhà nước và diễn đàn của nhân dân, ông cũng nêu ra một số sai phạm, trong đó đáng chú ý là việc báo chí đã đăng tải quá nhiều về vụ việc Tiên Lãng, gây mất cân đối với những vấn đề quan trọng khác của đất nước. Báo cáo còn cho biết Ban tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin và truyền thông đã 4 lần nhắc nhở nhưng có một số tờ báo vẫn tiếp tục đưa tin dồn dập.
Trong một đánh giá chính thức của Đảng được công bố rộng rãi, ông Doãn nói một số tờ báo “vẫn thông tin dồn dập, quá liều lượng cần thiết”.
Tường thuật của báo chí nhà nước về vụ Tiên Lãng bị đưa ra làm ví dụ cho việc một số cơ quan “thông tin sai sự thật, thiếu kiểm chứng, không khách quan, mang tính một chiều”.
Ông Doãn tiết lộ Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin và Truyền thông đã “bốn lần nhắc nhở, định hướng nhưng có một số tờ báo vẫn thông tin dồn dập, quá liều lượng cần thiết, mất cân đối với những vấn đề quan trọng khác của đất nước”.
NHÓM PHÓNG VIÊN -
Đọc cả bài báo này, rồi xem thêm các ý kiến bạn đọc nữa, và ta sẽ có một ý niệm về xã hội đen ở Việt Nam. Cái xã hội đen bắt bỏ tù và hết hạn tù không tha đối với Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu cày) vì cái tội trốn thuế vài triệu rất đáng ngờ; cái xã hội đen cũng định vu cáo anh Đoàn Văn Vươn trốn thuế; nhưng cũng cái xã hội đen ấy dung túng cho kẻ chặt hết cây trên toàn cõi Đông Dương chây ì cả trăm tỷ tiền thuế! Chỉ còn những người ngu lắm bây giờ mới không thức tỉnh.
Nguyễn Thông -
Coi tấm ảnh chụp cái cậu Sân phó chánh văn phòng ủy ban “nhân dân” huyện Tiên Lãng trừng mắt, há mồm, vung tay chỉ mặt đe dọa anh nhà báo, tôi nghĩ ngay đến thế hệ cường hào ác bá mới.
Hồi xa xưa, bọn trẻ con nông thôn như tôi đã được bộ máy tuyên truyền của nhà nước (trong đó có văn chương) trang bị cho nhiều từ ngữ “đầy tính giai cấp” để xác định đúng, để căm ghét, xa lánh… kẻ thù. Cụm từ hay được dùng nhất là “cường hào ác bá”.
Tham mưu như vậy rồi nhưng về anh Ngọ vẫn băn khoăn. Suốt đêm, anh Ngọ xem lại toàn bộ hồ sơ, các quyết định, đối chiếu với luật luất đất đai từ năm 1987, đến năm 1993. Để rồi hôm sau, lại chính anh Ngọ báo cáo lại với Thủ tướng, chính quyền Hải Phòng và Tiên Lãng làm trái luật. Để có hai chữ trái luật, là phải trằn trọc cả đêm, luôn luôn ám ảnh trong anh một câu hỏi, cái nguyên cớ gì Đoàn Văn Vươn và những người nhà lại hành động như thế. Ám ảnh như thế để lại ngồi xem lại tất cả các bộ luật, xem kỹ, hỏi thêm ý kiến các chuyên gia, để dần dần sáng rõ ra mọi việc, cùng với các bộ ngành chuyên môn, đặt trong kết luận của Thủ tướng một câu quan trọng: quá trình cấp đất, thu hồi, cưỡng chế đất tại Tiên Lãng là trái pháp luật và trái đạo lý.
