Trang Đầu » Chủ đề

Đảng CSVN


Đại hội XII – một thất bại chung của Việt Nam!

Nguyễn Trung - [6/02/2016]

Cần mở rộng dân chủ trong Đảng, trong hệ thống chính trị của đất nước, trong bộ máy chính quyền, trong xã hội dân sự, trong các trường – viện làm công tác nghiên cứu và giảng dậy, trong hệ thống tuyên truyền – báo chí, trong các đơn vị kinh tế… để bàn bạc với nhau thực lòng và hết lòng, trước hết nhằm xác định đúng các vấn đề phải xử lý và các giải pháp.
Dứt khoát nên vứt bỏ và phê phán nghiêm khắc nếp nghĩ, nói và làm theo cái gọi là “quán triệt nghị quyết, đưa nghị quyết vào cuộc sống”, mà nên nhìn thẳng vào đòi hỏi: Sự thật trong cuộc sống đang đặt ra những vấn đề gì? Phải giải quyết thế nào?.. Dứt khóat cần vứt bỏ việc dùng bạo lực và dối trá để khỏa lấp các sai trái, trấn áp những ý kiến trái chiều, những bất đồng, những phản đối bất công… Dân chủ, công khai minh bạch, trách nhiệm giải trình phải trở thành những tiêu chí bắt buộc của mọi hoạt động của các tổ chức, cơ quan trong mọi lĩnh vực của đất nước… Đấy là những việc rất cụ thể, đầu tiên, khả thi, có thể làm ngay được cho việc mở ra một chương mới của lịch sử đất nước.


ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM CÓ CHỐNG ĐƯỢC THAM NHŨNG?

Nguyễn Đăng Quang - [5/02/2016]

Tham nhũng là căn bệnh trầm kha, hiện nó đang hoành hành và làm xói mòn xã hội Việt Nam cũng như chính Đảng Cộng sản cầm quyền! Cái CƠ CHẾ chính trị ở Việt Nam vừa là gốc rễ vừa là căn nguyên sinh ra mọi tật bệnh tham nhũng! Và oái oăm thay – song cũng là lẽ thường tình – tất cả bọn tham nhũng, từ những con sâu đơn lẻ cho đến cả bầy sâu tập thể, cho dù đã lộ hay chưa bị lộ, lại là những kẻ hăng hái và tích cực nhất trong việc bảo vệ và giữ cho bằng được cái BÌNH – tức cái CƠ CHẾ đã sản sinh ra chúng – không bị ai ném vỡ!


Thông báo từ bỏ Đảng

[3/02/2016]

Tôi là Nguyễn Đình Cống, sinh năm 1937. Tôi vào Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1985, tại đảng bộ Đại học Xây dựng, lúc 48 tuổi và đã được phong chức danh Phó giáo sư, tiến sĩ, hiện nay là Giáo sư. Tôi vào Đảng với nguyện vọng đóng góp trí tuệ và công sức làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh. Thế nhưng càng ngày tôi càng nhận ra rằng Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML) có nhiều độc hại, rằng Chủ nghĩa cộng sản chỉ là ảo tưởng, rằng thể chế hiện tại của Việt Nam là sự độc tài toàn trị của Đảng. Tôi đã viết nhiều bài phân tích sai lầm của Mác, viết nhiều thư gửi tổ chức Đảng góp ý kiến về việc từ bỏ CNML và thay đổi thể chế, viết ý kiến đóng góp cho Đại hội 12 với hy vọng đại hội sẽ có chuyển biến tốt về phía dân chủ. Thế nhưng ĐH 12 vẫn kiên trì CNML và đường lối chính trị cũ. Tôi thấy không còn lý do để tiếp tục ở trong Đảng, cũng là để tỏ thái độ dứt khoát với CNML và sự độc tài toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Vậy tôi thông báo từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày 03 tháng 02 năm 2016. Yêu cầu tổ chức Đảng xóa tên tôi khỏi danh sách.


Điểm lại mấy vấn đề then chốt sau Đại hội Đảng

 Nguyễn Quang Dy - [3/02/2016]

Một tuần rét đậm (thậm chí có tuyết rơi tại một số nơi) cũng không làm cho không khí chính trị tại Hà Nội kém nóng bỏng vì họp Đại hội Đảng (20-28/1/2016). Cụ rùa hồ Hoàn kiếm chết chắc không phải vì thời tiết Hà Nội quá lạnh, hay vì không khí chính trị quá nóng, mà có lẽ vì cụ quá già, hoặc nguồn nước quá ô nhiễm. Nhưng dù sao người ta vẫn tin rằng đó là một “điềm xấu”.
Đại hội Đảng đã kết thúc như một vở bi hài kịch hạ màn, làm nhiều người hẫng hụt, không hẳn vì phe họ ủng hộ bị thua, mà vì vở kịch kết thúc hơi đột ngột, làm người xem vẫn còn thòm thèm. Những bình luận viên và cổ động viên đã góp phần làm không khí chính trị ồn ào và nóng lên (như trong một trận chung kết bóng đá), nay dường như hết hứng thú khi trận đấu kết thúc.


“Bói Kiều” nhân Đại hội kết thúc

Hạ Đình Nguyên - [2/02/2016]

Trước tiên, tôi hình dung anh Ba phong cách đĩnh đạc đứng lên tuyên bố: Tôi xin không tái cử. Không ai nghĩ đó là thật, mà tự hỏi, là cái gì đây? Thế rồi trong Đại hội chính thức, anh dứt khoát tuyên bố xin thôi một lần nữa sau khi được giới thiệu tái cử. Anh ngẩng cao đầu với thần thái ung dung mà ra đi, mà từ giã, để lời dị nghị tham vọng quyền lực cho gió mang đi? Thái độ trên đã để lại một băn khoăn trong lòng người đương thời, một nét khá đậm trong tư duy về nhân cách, về cá tính con người, có tiêu biểu là Nam Bộ chăng? Hay là anh ấy bị chiếu bí trước thế cờ vây rất hiểm vượt quá luật chơi của đối thủ? Người ta không tin là sự việc dễ dàng đến thế, ngã ngựa nửa đèo. Trong chiến tranh anh chưa từng buông súng đầu hàng, nay thì trước sự quyết liệt một mất một còn của “các đồng chí”, là có khác nhau chăng? Người ta còn nghĩ đây là nước cờ hòa trong nội bộ nhằm thu xếp tỉ số cho đàn em?


Từ Tư bản thân hữu đến Cộng sản thân hữu

Mai Thái Lĩnh - [1/02/2016]

Từ đầu thế kỷ XXI đến nay, nhiều học giả phương Tây đã quan tâm nghiên cứu hiện tượng “tư bản thân hữu” tại Trung Quốc. Tuy nhiên, khi vận dụng khái niệm “tư bản thân hữu” vào hoàn cảnh của quốc gia cộng sản-hậu toàn trị này, các nhà nghiên cứu đã nhanh chóng nhận ra một số đặc điểm riêng biệt. Vì vậy, trong khi một số học giả sử dụng thuật ngữ “Chủ nghĩa Tư bản Thân hữu với đặc điểm Trung Quốc” (Crony Capitalism with Chinese Characteristics), một số học giả khác (như Bruce Dickson, Minxin Pei, …) đã mạnh dạn sử dụng khái niệm “Chủ nghĩa Cộng sản Thân hữu” (Crony Communism) để nhấn mạnh tính chất đặc thù, riêng biệt đó.


Bất ngờ, nhưng hiểu được

 Tương Lai - [1/02/2016]

Cuộc chiến quyền lực suốt một thời gian dài kết thúc đầy bất ngờ đã gây sốc cho không ít người, nhưng xem ra không có gì khó hiểu cả. Cái gì đến đã đến theo một hướng đã được tiên lượng về khả năng xấu nhất có thể xảy ra. Và rồi cái khả năng đó đã trở thành hiện thực theo một logic nghiệt ngã của thảm hoạ đã được báo trước. Với một tầm nhìn của một chính khách cỡ lớn, lời cảnh báo của Nguyễn Cơ Thạch dạo nào sau sự kiện Thành Đô, đang phơi bày thật trớ trêu và tàn nhẫn. Nhưng đó là một hiện thực. Một hiện thực cũng nghiệt ngã như logic của hệ luỵ từ một đường lối sai lầm, đặt ý thức hệ xã hội chủ nghĩa lên trên tổ quốc, biến kẻ cướp nước thành đồng chí.


Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và « Những việc cần làm ngay »

Thụy My RFI - [1/02/2016]

Đó là chuyện của Tổng bí thư Trọng chứ không phải của nhân dân. Ông Trọng đã phí hoài hết cả nhiệm kỳ trước của ông ấy rồi, giờ này không còn thời gian để ông ấy so đo tính toán nữa. Hoặc thay đổi hoặc «chết». Mà muốn cải cách và đạt được ít nhất vài mục tiêu đề ra, ông ấy phải tự thay đổi bộ máy nếu có đủ bản lĩnh để làm chuyện này. Còn với bộ máy nguyên trạng hiện nay, tôi e rằng ông Trọng sẽ chỉ thất bại mà không thể cải cách được gì. Khi đó, thể chế của ông ấy sẽ càng sụp đổ nhanh


‘TBT Trọng phải cải thiện nhân quyền’

[31/01/2016]

Tổ chức nhân quyền Ân xá Quốc tế (Amnesty International) kêu gọi ban lãnh đạo mới của Việt Nam cải thiện hồ sơ nhân quyền.
Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ XII đã kết thúc, bầu lại ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư.
Nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân xá Quốc tế, John Coughlan, nói nhân quyền ở Việt Nam cứ “một bước tiến thì thường lại nhiều bước lùi”.
“Để đưa đất nước tiến lên, Tổng Bí thư phải đẩy mạnh cải tổ và bảo đảm chấm dứt xu hướng đàn áp của chính phủ trước”.


Những biến chuyển đáng quan tâm trong tâm tư của Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn

[30/01/2016]

Theo dõi trên trang Facebook, chúng tôi nhận thấy từ khoảng cuối năm 2014 đầu năm 2015 lại đây, nhất là trong thời gian các Hội nghị trung ương rồi Đại hội 12 của ĐCSVN diễn ra cho đến khi kết thúc, Đạo diễn điện ảnh quen biết Đỗ Minh Tuấn đã có những thay đổi rõ rệt trong nhận thức cũng như đánh giá vai trò của vị Tổng bí thư và hiện tại là tân Tổng bí thư của Đảng – ông Nguyễn Phú Trọng.
Thú thực, ngoại trừ …