Trang Đầu » Chủ đề

Đảng CSVN


Bốn phe phái trong nền chính trị Việt Nam

Alexander L. Vuving * - [5/07/2015]

Nền chính trị của nước Việt Nam thời hậu Chiến tranh Lạnh là một trò chơi giữa bốn đối thủ. Phe hiện đại nổi lên từ sau cuộc khủng hoảng của chủ nghĩa xã hội và sự phát triển của toàn cầu hóa, thập niên 1980. Nhưng tầm ảnh hưởng lớn của Trung Quốc và sự gần gũi tương cận với Trung Quốc đã là một yếu tố chủ chốt hỗ trợ cho các nhân vật bảo thủ ở Việt Nam. Sự đồng tồn tại cả chủ nghĩa cộng sản lẫn chủ nghĩa tư bản đã tạo ra môi trường thuận lợi cho phe trục lợi. Hai thập niên qua, những kẻ trục lợi đã nắm giữ phần lớn các đỉnh cao chỉ huy của nền kinh tế Việt Nam. Trong chính trị đối nội, một liên minh ngấm ngầm giữa phe bảo thủ và phe trục lợi đã kìm giữ cải cách ở rất xa, chỉ vừa đủ để gặp phải sự chống đối mãnh liệt từ phe hiện đại. Trong đối ngoại, sự tự thể hiện quá mạnh của Trung Quốc đã làm giảm hiệu quả của thái độ tôn kính của một Việt Nam chiều theo Trung Quốc – đường lối ngoại giao mà các nhân vật bảo thủ ưa chọn. Việt Nam đã phản ứng bằng cách đẩy mạnh thế cân bằng đối nội và đối ngoại, đây là một đường lối được phe hiện đại cổ súy.


Trần Quang Cơ và Nguyễn Văn Linh

Trần Phan - [5/07/2015]

Ông Trần Quang Cơ, qua Hồi Ức và Suy Nghĩ, đã khẳng định cho dân chúng thấy ông Nguyễn Văn Linh rất kiên định bảo vệ chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Phải kiên định rất mạnh mẽ thì ông mới tự bịt mắt, bưng tai trước các tiếng nói và phong trào minh triết của các dân tộc trên thế giới, sau khi thử nghiệm chủ nghĩa xã hội 35 năm, dứt khoát từ bỏ nó. Phải kiên định rất mạnh mẽ thì mới tự bịt mắt, bưng tai trước các cuộc xâm lăng của Trung Quốc mà xác hàng trăm nghìn con dân Việt vẫn còn vương đầy biên giới và biển đảo. Họ xâm lăng, rồi họ chiếm biển đảo luôn. Những cuộc xâm lăng hiện nay nhắc nhở bài học ngàn năm của dân Việt: “Việt Nam ta có mối liên hệ rất đặc biệt với Trung Hoa, và ý đồ bất biến và liên tục của họ là xâm lặng Việt Nam” (Ngô Đình Nhu trong Chính Đề Việt Nam). Phải rất kiên định bảo vệ chủ nghĩa Xã hội thì mới không đau lòng trước thảm cảnh Trung Quốc gây ra và quên được những bài học xương máu của cha ông.
Đảng Cộng sản Việt Nam, những ngày này, nhân kỉ niệm 100 năm ngày sinh của ông Nguyễn Văn Linh, đang ca tụng tính kiên định đó.


Viết thêm để khỏi nhầm về Nguyễn Văn Linh

Nguyễn Đình Cống - [3/07/2015]

Việc ông Linh cầm đầu phái đoàn gồm có ông Phạm Văn Đồng và ông Đỗ Mười sang ký kết với lãnh đạo Đảng CS Trung quốc tại Thành đô năm 1990 cần được bạch hóa cho toàn Đảng toàn dân biết, việc này chưa thấy có báo lề phải nào đề cập đến. Riêng việc ông xử lý vụ Trung tướng Trần Độ về đường lối đổi mới văn hóa, văn nghệ và UV BCT Trần Xuân Bách về đổi mới thể chế chính trị thì đã tương đối rõ ràng. Được biết thời gian đầu ông Độ và ông Bách đều được tổng bí thư khuyến khích nhưng sau đó cả 2 ông đều bị quy kết là những tên phản động nguy hiểm, bị trừng trị đích đáng.
Con người ai cũng có ưu điểm, khuyết điểm. Khi làm tang lễ hoặc khi kỷ niệm (100 năm ngày sinh chẳng hạn) người ta chỉ hay nhắc tới ưu điểm và công lao. Đó là lẽ thường tình. Nhưng để đánh giá một con người, hơn nữa con người ấy gắn với vận mệnh dân tộc trong một giai đoạn nào đó thì phải đánh giá toàn diện, tránh chỉ kể một chiều, gây ra nhầm lẫn cho số đông.


TBT Nguyễn Văn Linh: Công hay tội?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA - [3/07/2015]

Việt Nam đang rầm rộ tổ chức nhiều sự kiện kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh như một khuôn mặt đại diện cho đổi mới và một người Cộng sản kiên trung, điển hình cho những thế hệ Cộng sản tiếp nối.
Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh tên thật là Nguyễn Văn Cúc sinh ngày 1 tháng 7 năm 1915. Năm nay kỷ niệm 100 năm ngày sinh của ông và nhân cơ hội này nhiều vấn đề lịch sử được xem xét lại trong khi Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn cầm quyền và Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh là đại diện cho phe bảo thủ một cách toàn vẹn và kiên trung nhất.


Trường hợp Trần Quang Cơ

[30/06/2015]

Tuy từ chối chức Bộ trưởng Ngoại giao, ông Trần Quang Cơ vẫn là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất lên đường lối đối ngoại của Việt Nam – không phải bằng quyền lực, chức vụ mà bằng những gì ông bạch hóa trong cuốn Hồi ức & Suy nghĩ được “leak” ra hồi đầu thập niên 2000s. Cuốn hồi ký có giá trị cảnh báo nguy cơ Việt Nam rơi vào thời kỳ Bắc thuộc mới.
Năm 1991, ông Nguyễn Cơ Thạch chịu nhiều áp lực phải rời khỏi chính trường. Chiếc ghế Bộ trưởng Ngoại giao được chuẩn bị cho ông Trần Quang Cơ nhưng ông từ chối. Khi Quốc hội đã nhóm họp, ông Trần Quang Cơ vẫn “công tác” ở Lào. Ông Đỗ Mười tưởng ông Cơ “đòi” cái ghế ủy viên Bộ chính trị nên hứa là nếu ông Cơ nhận, Trung ương sẽ bổ sung. Ông Cơ kiên quyết từ chối.


Trung Quốc kêu gọi Việt Nam “bình tĩnh xử lý tranh chấp”

VOA Tiếng Việt - [23/06/2015]

Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh hôm qua đã hội kiến với Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường, và khẳng định rằng Hà Nội “luôn coi trọng việc phát triển ổn định quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện” với Bắc Kinh.
Theo truyền thông trong nước, ông Minh cũng bày tỏ “mong muốn hai bên triển khai hiệu quả những thỏa thuận đạt được trong chuyến thăm chính thức Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng”.
Nhà ngoại giao của Việt Nam còn yêu cầu phía Trung Quốc “kiểm soát tốt bất đồng ở Biển Đông, không làm phức tạp tình hình trên biển, giải quyết bất đồng trên cơ sở luật pháp quốc tế, Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982”.


Đa Chiều: Trung Quốc định giả Mỹ dọa Việt Nam

Hồng Thủy - [22/06/2015]

Tác dụng của Hoa Kỳ trong quyết định này chỉ là chia sẻ tình báo và hợp tác ngoại giao nhưng lại làm cho Liên Xô phải do dự, không biết Đặng có thỏa thuận gì với Mỹ làm tổn hại lợi ích của Liên Xô hay không.
Cả hai lần Mao và Đặng đều không yêu cầu đối tác giúp mình tiến hành hoạt động quân sự (xâm lược), nhưng đã rất thành công trong việc “lèo lái” dư luận hiểu rằng Bắc Kinh được một siêu cường hậu thuẫn, dọa “siêu cường kia” không dám can thiệp, dù là đồng minh của mình đang bị Bắc Kinh đe dọa, bắt nạt. Do đó theo Đa Chiều, việc bố trí kỳ họp thứ 8 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác Việt-Trung ngay sau khi Phạm Trường Long đi Mỹ trên thực tế là vì Bắc Kinh muốn dùng Mỹ để hù dọa Việt Nam?!


Giá như ông cha ta đừng “cứng đầu”

Kỹ sư Đoàn Xuân Tuấn - [21/06/2015]

Rồi khi sự tồn vong của cả một dân tộc được đem ra đánh đổi cho sự tồn vong của một chế độ, của một đảng phái, khi sự “hèn nhát, luồn cúi”’ đã được thể hiện từ ngay những cấp cao nhất, từ những người đứng đầu guồng máy cai trị, thì chúng ta, những hậu sinh của cha ông, tổ tiên Lạc Hồng, không chịu khuất phục ngoại bang xưa kia trong suốt hơn ngàn năm chống đối kẻ xâm lâm phương Bắc, phải đặt câu hỏi “sự hy sinh của các người có ý nghĩa gì”?
Trở lại với bài phát biểu bốn nghìn từ của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, chắc ông muốn người dân đọc xong, nghe xong thì sẽ “quay mặt lại với tiền nhân” để chê trách tổ tiên anh hùng của chúng ta rằng: “Nếu không có các vị, chúng tôi bây giờ hẳn đã hãnh diện làm công dân TQ và sẽ tự hào ra sao về những mẫu hạm Liêu Ninh, về tên lửa Đông Phong, về bác Mao, bác Đặng, bác Tập bất diệt”?


“Chuột” ở VN tại sao ném hoài không được?

Nguyễn Lễ bbcvietnamese.com - [14/06/2015]

Nói tóm lại để triệt tận gốc tham nhũng thì phải tạo cho được “ba không” như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng từng chỉ ra: “cơ chế để không thể tham nhũng, biện pháp trừng trị để không dám tham nhũng và điều kiện đảm bảo để không cần tham nhũng”.
Nhưng trong hoàn cảnh hiện nay, tiền ngân sách không có bao nhiêu thì làm sao trả cho người ta để “không cần tham nhũng”? Trong khi đó doanh nghiệp Nhà nước “đốt tiền” không biết bao nhiêu mà kể. Còn “không dám” hay “không thể” tham nhũng thì nó đã nằm trong cơ chế độc đảng rồi liệu có sửa được không?
Và nếu không làm được “ba không” mà chỉ trông chờ vào “tuyên truyền giáo dục để nâng cao đạo đức, xây dựng liêm chính” thì e rằng có ném hoài cũng không bao giờ bắt được chuột!


“Còn sớm để nói lãnh đạo VN sẽ ngả về đâu”

[9/06/2015]

Thay đổi trong thành phần “bộ tứ” lãnh đạo cao cấp của Đảng và nhà nước Việt Nam trong Đại hội 12 của ĐCSVN tới đây vẫn còn là một dấu hỏi chưa có lời giải.
Hiện vẫn còn có phần quá sớm và có thể là “khá rủi ro”’ để nhận định “bộ tứ lãnh đạo” tương lai của Việt Nam sau Đại hội 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam (sự kiện được dự kiến diễn ra vào đầu năm 2016) sẽ ngả về gần Mỹ hơn là Trung Quốc, hay ngược lại, theo Tiến sỹ Nguyễn Quang A từ Hà Nội.
Gần đây, trong một trao đổi với Tọa đàm Trực tuyến của BBC về quan hệ Việt – Mỹ, một nhà nghiên cứu từ Đại học Quốc gia TP. Hồ Chí Minh, Tiến sỹ Lê Hồng Hiệp nêu quan điểm cho rằng có thể sẽ có sự dịch chuyển trong cán cân của lãnh đạo cao cấp Bộ Chính trị Việt Nam trong quan hệ tay ba Việt – Mỹ – Trung.