Trang Đầu » Chủ đề

Dân chủ


Đóng cửa đấu tố ứng viên, không cho cả… chồng con vào dự

Đoan Trang  - [10/04/2016]

Ai có chút ít kiến thức về luật pháp, chính trị, triết học chính trị, v.v. đều biết một nguyên tắc nổi tiếng: “Công dân có thể làm bất kỳ cái gì trừ phi cái đó bị luật pháp cấm; quan chức chính quyền không được làm bất kỳ cái gì trừ phi cái đó được luật pháp cho phép”.
Nhưng cán bộ MTTQ – đại diện chính quyền Việt Nam – thì đến nguyên tắc đó cũng không biết. Đối với họ, luật không quy định, nghĩa là cấm.
Vậy luật pháp Việt Nam có quy định các công dân là cán bộ MTTQ được ăn, ngủ, và làm một số việc khác (không tiện nói) không?


Chuyện ứng cử: Chúng ta đã phản ứng quá căng thẳng?

Bùi Phú Châu - [25/03/2016]

Tôi hiểu và tin rằng số đông có những căn cứ của mình để phản ứng với một vài trường hợp tự ra ứng cử lần này. Tuy nhiên, nên nhớ rằng không chỉ người Mỹ mới xây dựng nên đất nước bằng pháp luật, và không phải chỉ người Mỹ mới biết thượng tôn pháp luật.
Cho nên, nếu xem trường hợp của chúng ta cũng giống như nước Mỹ những năm 1960 như đã nêu ở trên, rằng, (giả định) thật sự có một thế lực vô hình nào đó đang đứng sau một vài cá nhân tự ứng cử, thì cuối cùng, hãy xem mục đích của họ chính là đang thử thách đối với nền pháp luật quốc gia.


Ứng cử viên tự do và vòng vây dư luận

Cát Linh, phóng viên RFA - [18/03/2016]

Có thêm ý kiến nói rằng một số đối tượng tự ứng cử đã sử dụng công nghệ để tuyên truyền vận động. Báo này nói thêm là những người này dùng những trang mạng cá nhân để hô hào bỏ phiếu ủng hộ họ.
Theo bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, Chủ tịch Ủy ban bầu cử thành phố Hà Nội thì trong số 47 người tự ứng cử có nhiều nhân sĩ trí thức quan tâm đến các vấn đề xã hội, tuy nhiên phải loại trừ những một số đối tượng đặc biệt.
Cũng tại buổi làm việc như vừa nêu, ông Nguyễn Xuân Phúc nói là trong kỳ bầu cử lần này có việc ứng cử, đề cử, mở rộng dân chủ nhưng phải đảm bảo chất lượng đại biểu.


 Đã có những lần bầu cử dân chủ như thế     

Nguyễn Đình Cống - [8/03/2016]

Cuộc bầu này xẩy ra lúc tôi còn làm chuyên gia tại Châu Phi, khi về nước mới tìm hiểu. Trước Đại học Bách khoa đã có vài trường đại học dân chủ bầu Hiệu trưởng, nhưng tôi không biết rõ. Tại ĐHBK bầu 2 lần. Lần 1 có 5 ứng cử viên. Mỗi người phải tranh cử bằng cách làm và trình bày một bản đề cương ứng cử (hoặc kế hoạch công tác), phải dự buổi chất vấn, trả lời các câu hỏi của cử tri toàn trường. Lần bầu thứ nhất không có ai đạt quá 50% số phiếu nên chọn ra 2 người có số phiếu cao nhất để bầu vòng 2. Lúc này 2 ứng viên tiến hành vận động tranh cử. Đó là một dịp sinh hoạt dân chủ có thực chất. Kết quả Giáo sư Hoàng Trọng Yêm thắng cử và trở thành Hiệu trưởng. Việc bầu cử Hiệu trưởng ở các Trường đại học vào thời kỳ ấy là một mẫu mực cho bầu cử dân chủ.


Ủng hộ cho những ai tự ứng cử là ủng hộ cho tiến trình dân chủ…

Mai Tú Ân - [26/02/2016]

Đó là những nhà trí thức, các văn nghệ sĩ, nhà văn nhà báo… và tuyệt đại đa số họ đều là những người đã có sự đóng góp cho xã hội, được mọi người kính trọng, và là những người có tên, có tuổi trong xã hội này. Ủng hộ những người đang dò dẫm trên con đường đem nền dân chủ non trẻ về với đất nước tức là bạn đã ủng hộ cho một tiến trình dân chủ ấy, và bạn mơ ước nó ở cùng gia đình và đất nước mình.
Ủng hộ họ vì họ là những con người can đảm, gian nan dấn thân trên con đường chưa nhiều người bước. Họ có động cơ, mục đích khác nhau nhưng đều giống nhau ở chỗ họ tự ra ứng cử, họ chấp nhận đối đầu với muôn ngàn khó khăn thấy được lẫn không thấy được trong một cuộc bầu cử Quốc Hội mà chẳng cần phải tài giỏi gì cũng đều biết là không dân chủ, thiếu minh bạch…


Tổng thống Obama cần lên tiếng về tự do bầu cử ở Việt Nam

Brad Adams - [18/02/2016]

Quyết định về việc những ai sẽ giữ các vị trí lãnh đạo đất nước thường được đưa ra trong các cuộc họp kín diễn ra từ trước Đại hội Đảng. Nhưng năm nay, cuộc đua giữa Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng và Tổng Bí thư Đảng Cộng sản đương chức Nguyễn Phú Trọng đã lọt ra ngoài và thu hút sự chú ý của công chúng. Đó là một cuộc đấu quyết liệt: kẻ thắng sẽ được giữ vị trí quan trọng nhất nước, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản, và sẽ có quyền chỉ đạo Chính phủ, vốn phải phục tùng Đảng theo hệ thống chính quyền ở Việt Nam. Người thua sẽ bị buộc về hưu.


Cương lĩnh tranh cử của Nguyễn Quang A

[16/02/2016]

xây dựng thể chế tạo điều kiện thuận lợi cho mọi người dân thực thi các quyền con người và các quyền hiến định của mình, cụ thể là hủy bỏ mọi điều khoản trong Hiến Pháp và luật hiện hành vi phạm các quyền con người, vi phạm các luật quốc tế mà Việt Nam đã ký kết và có nghĩa vụ thi hành; xây dựng luật về đảng, luật biểu tình, luật về quyền tự do lập hội, luật về quyền tiếp cận thông tin, luật về quyền tự do báo chí, xuất bản, tín ngưỡng, … (chứ không phải luật để quản lý, cản trở các quyền tự do đó); đảm bảo sự độc lập và kiểm soát lẫn nhau của ba nhánh quyền lực (lập pháp, hành pháp, tư pháp);


Tập dân chủ

Lê Phú Khải - [16/02/2016]

Tiến sĩ Nguyễn Quang A vừa phát động, kêu gọi mọi người Việt Nam ra ứng cử Quốc hội đúng pháp luật hiện hành nếu thấy mình đủ tài đủ đức gánh vác việc nước việc dân. Nhiều vị trí thức trẻ đã hưởng ứng và tuyên bố ra ứng cử Quốc hội.
Trước sự kiện này, tôi bỗng nhớ đến nhà văn hoá Nguyễn Khắc Viện. Bình sinh có lần ông đã viết, đại ý: Nước ta, dân tộc ta có truyền thống yêu nước, chống ngoại xâm, có truyền thống đoàn kết, có truyền thống cần cù lao động… nhưng không có truyền thống dân chủ… Đó là lần đầu tiên có một người dám viết như thế: Nước ta không có truyền thống dân chủ. Thế là gây tranh cãi. Có người còn dẫn câu ngạn ngữ “Phép vua thua lệ làng” và cho đó là dân chủ để bác bỏ ý kiến của Nguyễn Khắc Viện.


Xuân Bính Thân – Chúc chúng ta tìm được “Thein Sein”

Nguyệt Quỳnh - [5/02/2016]

Sự phát triển của Myanmar có thể thấp hơn VN rất nhiều, nhưng lòng ái quốc của họ thì không. Ông Ko Ko Gyi, người đứng đầu Thế Hệ 88. Chàng sinh viên ngồi tù 17 năm, người lãnh đạo phong trào đấu tranh chống độc tài quân phiệt từ những năm 1988 đã hãnh diện chia sẻ: “chúng tôi đã thay đổi quốc gia này mà không cần bạo động”. Những Ko Ko Gyi là những Ansan Suki thầm lặng; hàng ngàn những con người thầm lặng đó đã làm nên sự thay đổi tuyệt vời cho Miến Điện. Chính sự khao khát một xã hội dân chủ và sự cương quyết của người dân đã buộc chính quyền Thein Sein phải thay đổi. Chính họ đã tạo nên Thein Sein.
Không một chính quyền nào có thể chống lại cái khát vọng của những con người muốn sống cuộc sống có nhân phẩm và sự tôn trọng. Bước sang những ngày đầu năm, hãy cùng chúc nhau một năm mới tràn đầy tình yêu thương. Hãy là những Ko Ko Gyi, mỗi chúng ta sẽ thay đổi cái xã hội vô cảm này bằng tình yêu thương.


Nhóm áp lực và chế độ dân chủ

Mai Thái Lĩnh - [23/01/2016]

Sự hình thành và phát triển của các nhóm áp lực (bao gồm các nhóm lợi ích và các nhóm mục đích)[1] không phải là kết quả tự nhiên của một bản hiến pháp – cho dù là một bản hiến pháp thật sự dân chủ. Trong thực tế, chúng là kết quả của việc người dân thực thi các quyền tự do căn bản của con người – đặc biệt là quyền tự do lập hội (freedom of association).
Một trường hợp điển hình là Hoa Kỳ. Tại quốc gia này, các quyền tự do căn bản nói trên được quy định tại Tu chính án số 1, được thông qua vào cuối năm 1791 – hai năm sau ngày Hiến pháp 1787 bắt đầu có hiệu lực. Nội dung của tu chính án (amendment) này được ghi như sau: