Trang Đầu » Chủ đề

Dân chủ


Giải pháp để tránh sự sụp đổ*

Nguyễn Tiến Trung (facebook) - [24/08/2015]

Nhiều lần đọc BBC thấy GS Vũ Minh Giang, Chủ tịch Hội đồng khoa học và đào tạo đại học quốc gia Hà Nội, bảo vệ cho sự độc quyền chính trị của đảng cộng sản Việt Nam đến cùng, ví dụ như ông nói “Hiện chưa thấy có cơ sở pháp lý nào để cho phép việc thành lập các chính đảng mới ở Việt Nam, bên cạnh Đảng Cộng sản”.
Quan điểm này của ông Giang rõ ràng là sai vì chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã công nhận: “Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình. Cơ quan nhà nước và cán bộ, công chức chỉ được làm những gì mà pháp luật cho phép”.


Dân chủ hóa: vài bài học quốc tế và kịch bản khả dĩ cho Việt Nam

Nguyễn Quang A - [11/08/2015]

Để có thể hòa giải chính trị và đạo đức tất cả cái người ta cần, theo Vaclav Havel, là “tài xử trí, các năng khiếu thích hợp, và thị hiếu tốt… ở đây thị hiếu tốt là có ích hơn một bằng cấp về khoa học chính trị.”* Có thể nói tương tự về dân chủ hóa. Tuy nhiên tri thức là cần và hữu ích vì nó có thể giúp cho “tài xử trí, các năng khiếu thích hợp và thị hiếu tốt” của con người. Con người là sinh vật có tư duy, mọi tiến triển xã hội đều do con người có tư duy tạo ra và như thế kiến thức, sự hiểu biết là quan trọng. Luôn lưu ý đến sự sáng suốt mà Havel mang lại cho chúng ta để có sự dè dặt cần thiết đối với các lý thuyết hay mô hình, tiểu luận này sơ bộ điểm lại quá trình dân chủ hóa trên thế giới, rút ra vài bài học có thể bổ ích cho Việt Nam để học hay để tránh và nêu ra bốn khả năng cho Việt Nam (giữ nguyên trạng; và ba kịch bản (scenario) chuyển đổi là: chuyển đổi do ĐCSVN dẫn dắt, do sự sụp đổ và do những người đương chức thương lượng với đối lập) như một gợi ý cho các cuộc thảo luận, tranh luận trong thời gian tới mà tác giả cho là quan trọng với quá trình dân chủ hóa ở Việt Nam.


Hội thảo với Tiến sĩ Nguyễn Quang A: Dân chủ hóa và các kịch bản khả dĩ cho Việt Nam

Hoa Hướng Nam - [8/08/2015]

Một cuộc hội thảo về quá trình dân chủ hóa tại Việt Nam đã diễn ra tại hội trường Neckartenzlingen – ngoại ô thành phố Stuttgart – Đức vào ngày thứ Bảy 01.08.2015 với một cử tọa đông đảo nhiệt thành có nhiều quan tâm đến tình hình đất nước. Diễn giả là Tiến sĩ Nguyễn Quang A đến từ Hà Nội. Trong phần khai mạc, Ts. Dương Hồng Ân, Điều hợp viên của Diễn đàn Việt Nam 21 (DĐVN21) giới thiệuTs. Nguyễn Quang A là một trong những người tiên phong trong việc xây dựng xã hội dân sự cũng như có nhiều đóng góp lớn cho phong trào dân chủ hóa Việt Nam. Đồng bào trong và ngoài nước biết ông qua nhiều bài báo bình luận và nghiên cứu về những vấn đề xây dựng và phát triển đất nước. Ông đến Stuttgart diễn thuyết theo lời mời của DĐVN21.


Dân chủ? Vẫn là mơ thôi?

Cao Huy Thuần - [15/07/2015]

Các anh chị thân mến, vấn đề mà tôi đặt ra hôm nay đã cũ rích, cũ mèm, nghe nói đã mòn tai mà chính chúng ta cũng đã nói mòn lưỡi trong bao nhiêu năm Hội Thảo Hè này. Vậy tại sao lần này vẫn đem cái chuyện “dân chủ” cũ mèmấy ra mà nói nữa? Có lẽvì đề tài của Hội Thảo Hè năm nay: “Nhìn lại 40 năm” chăng? Nhìn lại thì phải nói chuyện cũ. Nhưng nhìn lại cũng phải để nói chuyện mới. Vậy thì cái chuyện gì mới phải nói lần này? Trong 40 năm qua, chúng ta vẫn chưa đi được bước nào trên con đường dân chủ. Vậy chuyện mới phải chăng chính là cái bước đầu phải đi? Nhưng đi thế nào? Thế nào để không xa thực tế?


Dưới sức ép trong nước và quốc tế, lần đầu tiên công an Việt Nam phải vào cuộc điều tra việc “côn đồ” hành hung người hoạt động dân chủ

[18/05/2015]

Từ trước đến nay, hàng loạt vụ “côn đồ” tấn công những người hoạt động xã hội và đấu tranh cho nhân quyền một cách dã man nhưng không hề được các cơ quan chức năng thụ lý điều tra. Có thể kể ra đây những vụ nghiêm trọng: Nhà hoạt động vì cây xanh Trịnh Anh Tuấn bị hành hung tại Hà Nội, Nhà báo Trương Minh Đức bị hành hung ở Hà Nội, sau đó bị tấn công nghiêm trọng ở Bình Dương vào năm 2014, chị Trần Thị Nga bị đánh bằng gậy sắt gãy xương bánh chè khi đang bế con dại trên tay [xin xem ảnh]. Trước đó các anh Nguyễn Bắc Truyển, Trương Văn Dũng, Hoàng Dũng, JB Nguyễn Hữu Vinh, Bùi Hằng, Nguyễn Văn Thạnh, Nguyễn Hoàng Vi, gia đình ông Huỳnh Ngọc Tuấn và nhiều nhà hoạt động khác bị hành hung nhưng đều bị cơ quan chức năng làm ngơ không xử lý.


Quyền của cử tri – pháp luật và thực tế

Chân Như, phóng viên RFA - [17/05/2015]

Theo kinh nghiệm bản thân của em đã trải qua một cuộc bầu cử quốc hội năm 2011 thì em thấy rằng những quyền căn bản của cử tri đã không tồn tại trong cuộc bầu cử đó. Ví dụ những thông tin về các ứng viên hết sức sơ sài. Tiếp theo đó là hoạt động bầu cử cũng không được rõ ràng khi bản thân em quan sát ở nơi bỏ phiếu là ở Việt Nam có hiện tượng hết sức thú vị đó là một người có quyền bỏ phiếu “thay” cho những người khác nữa. Cái này hoàn toàn đi ngược lại so với những cái tôn chỉ của hoạt động phổ thông đầu phiếu. Cuộc bầu cử này không được rõ ràng bởi vì tất cả những ứng viên và năng lực cũng như phẩm hạnh của họ các cử tri đều không biết. Thông tin duy nhất mà cử tri nhận được đó là một tờ giấy A 4 có hình của vị đại biểu đó cùng với một vài dòng thông tin và dựa vào đó cử tri phải đi bầu. Cái này là cái mà tôi cho rằng không minh bạch nhất. Sau đó ai được trúng cử như thế nào, tỉ lệ phiếu bầu ra sao cũng không được thông báo đến cho người dân biết. Điều này có nghĩa là chỉ có hành động đi bầu thôi còn trước và sau đó như thế nào thì người dân không hề được biết.


Tự do sẽ chấm dứt hận thù dân tộc

TS Luật Cù Huy Hà Vũ - [17/05/2015]

Hàng năm cứ đến ngày 30 tháng 4 được chính quyền cộng sản hiện hành ở Việt Nam mệnh danh “Ngày Giải phóng miền Nam”, cộng đồng người Việt ở hải ngoại, đặc biệt ở Hoa Kỳ mà tuyệt đại đa số sống dưới chế độ cũ – chính thể Việt Nam Cộng Hòa, lại dấy lên quan điểm “cộng sản Việt Nam xâm lăng miền Nam” và vì thế coi đó là “Ngày Quốc hận”. Quan điểm này có nghĩa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa theo chủ nghĩa cộng sản và Việt Nam Cộng hòa theo chủ nghĩa chống cộng là hai “quốc gia”, là hai “nước” riêng biệt. Thực vậy, “xâm lược” là việc quốc gia này dùng vũ lực thôn tính lãnh thổ của quốc gia khác. Cũng như vậy, “Quốc hận” thể hiện tình cảm của người dân “mất nước” khi “nước” mình bị quốc gia khác đô hộ hoặc sáp nhập bằng vũ lực vào quốc gia đó. Tuy nhiên quan điểm này không đứng vững khi đối chiếu với chính lịch sử của Việt Nam Cộng hòa.


Hồng Kông bắt 8 người biểu tình đòi dân chủ

Thu Hằng - [28/04/2015]

Thứ Bảy vừa qua, nhiều cuộc xô xát cũng đã xảy ra tại khu dân cư Kennedy Town khi người biểu tình chất vấn các nhà chức trách tại đoàn xe cổ động cho kế hoạch của chính phủ. Lộ trình bầu cử Trưởng đặc khu Hồng Kông, được công bố ngày 22/04 vừa qua, là nguyên nhân dẫn tới các cuộc biểu tình trên.
Trong nhiều tháng cuối năm ngoái, phong trào Occupy Central với nòng cốt là sinh viên đã biểu tình đòi có quyền lựa chọn trưởng đặc khu thông qua một cuộc bầu cử thực sự dân chủ. Trong khi đó, Trung Quốc quy định là các ứng viên phải được sự chấp thuận của Bắc Kinh. Việc chiếm đóng nhiều khu phố ở Hồng Kông chỉ kết thúc vào tháng 12/2014, khi cảnh sát được lệnh dỡ bỏ lều trại của người biểu tình.


Dân chủ và xây dựng nền dân chủ (3)

Phạm Đình Nhiên - [27/04/2015]

Trước hết chúng ta phải học bài học của quá khứ. Trong chế độ quân chủ của đạo Nho, ý thức quốc gia không có hay có thì cũng mờ nhạt trước ý thức trung quân. Đến thời thực dân Pháp, ý thức về quốc gia, dân tộc lại càng bị thực dân tìm cách tiêu diệt triệt để. Sự chia cắt Việt Nam thành ba kỳ Bắc-Trung-Nam để hợp với Lào và Campuchia thành năm nước Đông Dương là nằm trong chính sách ấy. Ngoài ra, trong nội bộ mỗi kỳ người Pháp còn có những chính sách phân hoá khác về sắc tộc, địa phương, tôn giáo.
Hậu quả là ý thức về dân tộc, quốc gia bị suy giảm, không mấy ai còn nghĩ đến quyền lợi chung. Quyền lợi quốc gia bị lu mờ trước quyền lợi của địa phương, đảng, phe, nhóm, quyền lợi cá nhân.


Dân chủ và xây dựng nền dân chủ (2)

Phạm Đình Nhiên - [26/04/2015]

Đó là cái hoạ của dân tộc trong mấy chục năm nay. Không phải chỉ có các đảng phái mà các đoàn thể, các tôn giáo cũng phần lớn mắc phải đầu óc hương đảng, phe phái đó.
Chính cái đầu óc hương đảng, phe phái làm cho dân tộc Việt Nam, dù đã thống nhất đất nước 40 năm, nhưng người dân vẫn chưa biết thế nào là Dân Chủ, Tự Do. Dù nền kinh tế Việt Nam đã đi theo kinh tế tư bản nhưng hầu hết dân chúng vẫn nghèo khổ vì bị bóc lột sức lao động, bị tước đoạt nhà cửa, ruộng đất, bị kỳ thị trong việc làm, việc sinh sống, bị đàn áp, tước đoạt hết các quyền tự do và nhân phẩm. Bao nhiêu quyền lợi, chức tước, cơ hội tốt đều thu về Đảng, đảng viên, những kẻ biết luồn lọt để làm giàu và nắm quyền cai trị.