Trang Đầu » Chủ đề

Giáo dục


Đường trải thảm đến cửa địa ngục

 Tuấn Khanh - [21/01/2016]

Điều thất nhân tâm mới nhất, là chuyện công an thôn ở huyện Tịnh Sơn, Quảng Ngãi đã tự ý đi vào trường THCS Tịnh Bắc, xã Tịnh Bắc để bắt em Nguyễn Tấn Tâm giữa giờ học, đem về đồn tra tấn để buộc em phải nhận tội ăn trộm. Sau đó, công an thôn – như một cách che chở lộ liễu qua việc cung cấp thông tin hạn chế từ địa phương, chỉ được cho biết tên là Danh – đã buộc mẹ em Tâm đến ký giấy xác nhận tội của em.
Như mọi gia đình thôn quê ở miền Trung, sợ hãi đồn công an và công quyền, bà Trương Thị Thái, mẹ của em vội vã ký vào giấy vì nghe lệnh của công an là “ký vào, mới được cho về”, hơn nữa bà quá lo lắng khi thấy con mình bị bắt từ sáng, mà đến 7 giờ tối mới được công an thôn cho gọi.


Hội Giáo Chức Chu Văn An: Từ một biểu tượng của giáo dục VN

Cát Linh, phóng viên RFA - [10/01/2016]

Tuy rằng mục tiêu của Hội Giáo chức Chu Văn An, theo các thành viên trong ban điều hành cho biết, là những mục tiêu vô cùng chính đáng và cần thiết cho nền giáo dục nước nhà, nhưng nhà nước Việt Nam vẫn tìm mọi cách để ngăn cản sự ra đời của Hội. Vì có nhiều người bị bao vây, quản thúc, đe doạ và ngăn cản việc đi tham dự ngày ra mắt của tổ chức, nên Hội giáo chức Chu Văn An quyết định thực hiện việc ngày ra đời của tổ chức bằng hình thức online, nghĩa là các thành viên gặp nhau và trao đổi qua internet.
Các thành viên của Hội Giáo Chức Chu Văn An đã chọn đúng ngày giỗ của nhà giáo lỗi lạc này để thành lập tổ chức xã hội dân sự mang mang mục tiêu giáo dục. Dù chỉ là sự khởi đầu nhỏ, nhưng qua những lời chia sẽ của các thành viên, có thể thấy rất nhiều tâm huyết cho một nền giáo dục nước nhà trong tương lai. Nói như nhà giáo Phạm Toàn, ông mong rằng “nhà nước Việt Nam sẽ công nhận tự do đóng góp của các nhà sư phạm và dân chủ trong cách đối xử bình đẳng giữa các đóng góp”.


Du học sinh VN với câu hỏi muôn thuở “về hay ở”

Đoan Trang - [12/12/2015]

Một số người (trong đó phần lớn là nhân viên an ninh) hay hỏi tôi đã học được gì ở Mỹ. Thường thì tôi chỉ cười đáp: “Em học dốt lắm nên quên hết rồi”. Trả lời như vậy để khỏi phải nói ra điều mà tôi học được, bởi vì nói ra thì lại phải giải thích dài dòng, rất mệt.
Sự thực thì tôi học được gì? Kiến thức hàn lâm, kiến thức đời sống, các mối quan hệ, kỹ năng… tất cả đều tốt, nhưng điều mà tôi thích nhất và có ảnh hưởng đến tôi nhất, đó chính là thái độ sống của người Mỹ.
Có thể nhận xét của tôi về thái độ sống của người Mỹ là chủ quan, là khái quát hóa vội vã, là ngây ngô và tóm lại là sai. Suy cho cùng, thời gian ở Mỹ của tôi quá ngắn để có thể hiểu được đất nước đó và những người dân ở đó. Nhưng 10 tháng, với tôi, là đủ để thấy Mỹ là một quốc gia may mắn; may mắn bởi vì nó có những người dân tuyệt vời.


VIỆT NAM: MÔN HỌC LỊCH SỬ TRONG QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI VÀ TƯƠNG LAI

Nguyễn Văn Nghệ - [11/12/2015]

Chúng ta thường nghe câu: “Dân ta phải biết sử ta / Cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam”, nhưng xin thú thật câu ấy chẳng qua chỉ là câu khẩu hiệu mà thôi. Hiện nay nhiều người Việt Nam rành sử Tàu hơn sử Ta. Cách nay khoảng hai tháng, tôi thay mặt vợ tôi tháp tùng với Trung tâm Y tế Dự phòng tỉnh Khánh Hòa ra thôn Phú Hòa, xã Ninh Quang, thị xã Ninh Hòa dự đám cưới. Chuyến xe có trên 24 người toàn là bác sĩ và cán bộ của Trung tâm, chỉ có tôi không thuộc ngành y mà thôi . Trên đường về nhiều người trên xe đề nghị đến nhà một anh cán bộ trong Trung tâm có mặt trên xe ở đường Hoàng Diệu, Nha Trang để hát karaoke. Anh ta đồng ý và với điều kiện là trả lời một câu hỏi do anh ta đưa ra: Kết cục cuộc đời của Hoàng Diệu là gì? Mọi người trên xe ngơ ngác nhìn nhau và chẳng ai giải đáp được câu hỏi!


Tại sao cần học Lịch sử?

Nguyễn Hưng Quốc (blog) - [10/12/2015]

Mới đây, Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam đề nghị “tích hợp” môn Lịch sử với môn Cuộc sống quanh ta (từ lớp 1 đến lớp 3), môn Tìm hiểu xã hội (lớp 4 và lớp 5), môn Khoa học xã hội (Trung học cơ sở) và môn Công dân với Tổ quốc (Trung học phổ thông). Trước những làn sóng phản đối dữ dội của dư luận, Bộ Giáo dục và Đào tạo phân trần là họ không có ý định “khai tử” môn Lịch sử mà chỉ sáp nhập nó vào những môn học khác thiết thực hơn. Dù vậy, khi sáp nhập hay, nói theo chữ họ thường dùng, “tích hợp” như thế, thứ nhất, cái tên môn Lịch sử sẽ không còn nữa, và khi cái tên không còn, ý nghĩa của nó sẽ giảm hẳn xuống; thứ hai, tất cả các kiến thức liên quan đến lịch sử sẽ được dạy, nếu còn dạy, một cách phân tán và rời rạc, không có tính hệ thống như vốn nó cần có với tư cách một môn học chính thức. Nói cách khác, cho dù bộ Giáo dục và Đào tạo không có ý định xoá trắng môn Lịch sử, qua việc “tích hợp” ấy, họ đã hạ thấp một trong những môn học được xem là quan trọng nhất trong mọi hệ thống giáo dục.
Tại sao họ lại cố tình hạ thấp một môn học như thế?
Những người hay phê phán cộng sản có thể cho qua việc làm ấy, nhà cầm quyền Việt Nam muốn đào tạo nên những thế hệ không còn biết gì đến lịch sử, xa lạ với truyền thống, không có lòng tự hào dân tộc, nhằm phục vụ cho một âm mưu sâu xa và thâm hiểm hơn: để Việt Nam dễ lệ thuộc vào Trung Quốc.


Vụ Doãn Minh Đăng tại Cần Thơ: một sự kiện đang tiếc, một cơ hội tiêu biểu bị bỏ mất chỉ vì tư duy quản lý nhân sự đại học còn quá hạn hẹp, đơn điệu và lạc hậu

GS Nguyễn Đăng Hưng - [9/12/2015]

Bạn Doãn Minh Đăng là một tiến sĩ trẻ tốt nghiệp tại một đại học danh giá ở Hà Lan. Bạn đã đồng ý về Việt Nam công tác nghiên cứu khoa học và giảng dạy tại trường Đại học Kỹ thuật – Công nghệ Cần Thơ.
Nhưng thầy Dương Thái Công hiệu trưởng lại muốn quy hoạch cho cho bạn này theo hướng cơ cấu chính trị để sớm trở thành một Phó Hiệu Trưởng.
Cách xử lý thông thường ở Việt Nam hiện nay là đón nhận nồng nhiệt, hồ hởi lăn xả vào con đường làm quan khoa học giáo dục, tận dụng cơ hội thăng tiến mà nhiều người rất thèm muốn.


Bàn về thi đua và khen thưởng

Nguyễn Đình Cống - [5/12/2015]

Trong hai ngày (6 và 7 tháng 12- 2015 ) tại Hà Nội diễn ra Đại hội thi đua toàn quốc lần thứ 9 với trên 2000 người dự. Có vẻ như là ngày hội lớn của dân tộc. Số tiền ngân sách bỏ ra để tuyên truyền, chuẩn bị và tổ chức Đại hội ở các cấp, để chi cho các đại biểu và quan chức có liên quan chưa biết là bao nhiêu, chỉ có thể đoán phải đến nhiều, rất nhiều ngàn tỷ. Trong hoàn cảnh kinh tế phát triển, đạo lý được đề cao, xã hội ổn định, mọi người phấn khởi mà bỏ ra vài chục ngàn tỷ để tổ chức đại hội liên hoan, để vui chơi thì cũng đáng lắm chứ. Nhưng hiện nay tình hình mọi mặt của đất nước chẳng lấy gì làm sáng sủa, nợ nần chồng chất, tham nhũng tràn lan, đạo đức và giáo dục xuống cấp, tệ nạn mọi mặt thi nhau phát triển, đặc biệt là sự mất lòng tin càng ngày càng tăng. Trong hoàn cảnh như vậy mà tổ chức hết đại hội liên hoan này đến đại hội liên hoan khác, tiêu hàng chục ngàn tỷ đồng để mua vui chốc lát cho một số ít người nào đó thì kể ra cũng thuộc loại “chịu chơi và dám làm liều”.


Vì đâu nên nỗi (trao đổi với LS Lê văn Luân)

Nguyễn Đình Cống - [4/12/2015]

Tác giả cho rằng “Gần như cả một thế hệ trẻ thờ ơ…”, như thế có quá bi quan không? Tôi không bi quan như vậy vì thấy rằng trong rất nhiều bạn trẻ mà tôi biết, đặc biệt là các bạn học sinh, sinh viên thì chỉ có một số ít là vô cảm như LS Luân nhận xét, còn số đông vẫn là những người tích cực, đáng tin cậy. Trong huyết quản của số đông bạn trẻ vẫn chảy một dòng máu yêu nước thương dân, anh hùng bất khuất do ông cha truyền lại. Cái thiếu của họ là thiếu phương hướng rõ ràng. Thấy cảnh quốc gia, dân tộc bị tụt hậu, bị chèn ép, thấy cảnh nhân dân bị đối xử oan ức, bất công, thấy cảnh bọn “lợi ích nhóm” tham nhũng, lộng quyền, toàn trị… họ cũng bức xúc lắm chứ. Họ luôn tự hỏi và hỏi những người đáng tin cậy là “Tình hình bi thảm của đất nước bắt nguồn từ đâu, trong tình hình dân tộc như vậy tuổi trẻ cần làm gì, làm được gì đây…”. Trong các cuộc biểu tình chống bọn Trung Quốc bành trướng, trong các buổi lễ tưởng niệm chiến sĩ chống xâm lược phương Bắc, tuổi trẻ vẫn là lực lượng chủ chốt. Tôi nghĩ, hiện tượng vô cảm trong tuổi trẻ hiện nay chỉ là nhất thời trong một số nào đó. Những bài viết như của LS Lê Văn Luân sẽ góp phần thức tỉnh họ, nhưng điều quan trọng là làm sao chỉ cho họ thấy được phương hướng hành động đúng đắn để chấn hưng dân tộc.


Có nên xem lịch sử là môn học tự chọn cho học sinh trung học

Mặc Lâm, biên tập viên RFA - [23/11/2015]

Văn hóa và lịch sử tồn tại tự nhiên và muốn hay không muốn cũng phải học tập nó, thừa nhận nó, công nhận nó và phát huy nó. Cho nên phương án tích hợp mà Bộ Giáo dục đưa ra không thực hiện được những điều này. Giới khoa học chúng tôi không tán thành và đang có nhiều cuộc tranh luận, trao đổi để đưa lịch sử và văn hóa vào đúng vị trí của nó mà nói cụ thể thì trong nhà trường nó phải là một môn học quan trọng.
Nó không những chỉ cung cấp kiến thức và đồng thời đào tạo nâng trình độ nhận thức của tuổi trẻ. Họ thấy trách nhiệm của công dân đối với đất nước, đối với xã hội, đối với sự phát triển của dân tộc thì nó phải là một môn khoa học độc lập, khách quan và có vị trí quan trọng trong hệ thống giáo dục. Còn cái phương án mà Bộ Giáo dục đưa ra thì chúng tôi không tán thành và chúng tôi đang có nhiều ý kiến tranh luận.


Nhân ngày Nhà giáo nghĩ về việc dạy môn học Lịch sử hiện nay

Hà Sĩ Phu - [21/11/2015]

Xuất thân là một thày giáo phổ thông, rồi giảng viên đại học, rồi viết về những vấn đề chính trị xã hội, tôi rất quan tâm đến cuộc tranh luận quyết liệt về xử lý môn học Lịch sử hiện nay.
Phía cơ quan chủ quản tức Bộ Giáo dục thì bảo vệ cho quan điểm cần “tích hợp” môn Lịch sử chung với 2 môn khác thành môn học “Công dân và Tổ quốc”, trong khi hầu hết các trí thức trong nước, ngoài bộ phận chủ quản nói trên, đều nói rằng làm như vậy thì “Thực chất là xoá bỏ môn Lịch sử trong nền giáo dục phổ thông”, đây “là một việc làm không đúng, cần phải kiên quyết loại bỏ. Phải nghiên cứu lại một cách nghiêm túc với sự tham gia trực tiếp của các nhà khoa học”, “chương trình này sẽ dẫn đến hệ lụy làm “teo” môn lịch sử trong trường phổ thông, lớp trẻ không còn biết sự hy sinh của các bậc tổ tiên để có đất nước như ngày hôm nay”…(1)