Hoàng Sa
Hồ Trung Tú -
Bộ đội ta dầm mình trong nước đến thắt lưng, tay nắm tay nhau giữ đảo và lính TQ đứng trên tàu chiến, dùng súng phòng không bắn thẳng vào nhóm người tay không đứng trong nước ấy! Tôi nghẹt thở khi hình dung mình là người đứng dưới làn đạn tạo nên những cột nước cao hàng chục mét ấy! Mình có la hét không? La hét vì sợ hãi chờ một viên đạn 12,7 ly xé toác thân mình hay sẽ la vì không tin được sự tráo trở khi đã cam đoan không ai nổ súng trước?
Và chính vì thế khi nghe có một người còn sống ở ngay thành phố Đà Nẵng mình đang sống, tôi đã đi tìm anh và được nghe thêm những chuyện còn nghẹt thở hơn nữa.
Hạ Đình Nguyên -
Không khí Sài Gòn cực kỳ căng thẳng sau khi Hiệp định Paris được ký kết. Hai bên đều tố nhau việc lấn đất giành dân. Dư luận tin rằng chẳng bên nào thực tâm thi hành Hiệp định. Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) muốn mình đích thực là VNCH dù không còn Mỹ nữa, lập trường là kiên quyết chống Cộng. Phía cách mạng (CM), dù cỡ “cắc ké”cũng hiểu rằng Sài Gòn dứt khoát phải là Thành phố Hồ chí Minh. Sự tẻ nhánh về chính kiến đi vào tận mỗi gia đình…
Hôm ấy, tôi thức dậy muộn, vì suốt đêm lo lắng và cảnh giác. Nghe tiếng cửa mở, ngóc đầu nhìn qua cửa sổ, thấy 4 lính thủy xuất hiện. Nhìn kỹ, may quá, trong đó có đứa em tôi, con chú, ở chung nhà, cấp bậc Trung sĩ, tên Hạ Minh Chung.
Hoài Hương - VOA -
Tiến sĩ Nguyễn Nhã là một chuyên gia về lịch sử biển Đông. Thời còn là Chủ nhiệm kiêm Chủ bút Tập san Sử Địa tại Đại học Sư phạm Sài Gòn trước 1975, Tiến sĩ Nhã đã ấn hành một số “Đặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa”, được đánh giá rộng rãi là một tài liệu có giá trị. Năm 2003, ông bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ sử học “Quá trình xác lập chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa”, luận án này hệ thống hóa nhiều bằng chứng lịch sử minh xác chủ quyền của Việt Nam tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vùng biển đang trong vòng tranh chấp với Trung Quốc và một số quốc gia khác trong khu vực.
Thụy My -
Hôm nay 27/7 nhân ngày kỷ niệm thương binh liệt sĩ ở Việt Nam, một số nhân sĩ, trí thức ở thành phố Hồ Chí Minh cùng với Câu lạc bộ Phaolô Nguyễn Văn Bình đã tổ chức buổi lễ tưởng niệm tất cả những người đã ngã xuống trong các cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới và hải đảo. Đó là những người đã hy sinh ở Hoàng Sa, Trường Sa, cũng như trong hai cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc và phía Tây Nam.
Hà Văn Thịnh -
Tôi đã khóc vì muôn điều khó nói. Nhưng, sau khi lau nước mắt, tôi đã mỉm cười. Cười vì thấy bình minh đang tỏa rạng. Mặt trời đang lên. Tôi muốn nó sẽ sáng bừng ngay nhưng đó chỉ là ước mong. Cái gì cũng có thời gian và cái giá của nó: Mặt trời “mọc” được là nhờ sự VẬN ĐỘNG của hàng triệu thiên thể. Trong cái hằng hà sa số của tổng thể “xã hội” tự nhiên ấy, không “ai” có quyền đứng yên. Tất nhiên, giống như xã hội loài người, các thiên thể lớn hơn sẽ luôn có vai trò quan trọng hơn. Chẳng hạn, nếu trí thức mà tham tiền, ngậm miệng thì ai sẽ mở miệng cho đây? Tôi đã khóc vì xấu hổ khi phải thú nhận rằng mình ích kỷ và sợ hãi…
Đ.T. -
Còn cô Trịnh Kim Tiến, hôm nay mặc áo dài trắng làm sững sờ nhiều người, kể cả phóng viên nước ngoài, khi cô cất cao giọng hô vang: “Đả đảo Trung Quốc xâm lược” thì sao?
Cô chính là con gái ông Trịnh Xuân Tùng, cách đây không lâu bị công an đánh gãy cổ, sau đó chết trong bệnh viện. Cô đến với cuộc biểu tình vì hẳn trải qua những ngày đau đớn trước cái tang của cha, cô đã thấm thía được rằng hạnh phúc này phải là hạnh phúc của cả dân tộc ngẩng cao đầu. Nếu cả dân tộc cứ cúi đầu xuống thì không chỉ cha cô mà nhiều người khác sẽ còn sẽ gãy cổ như cha cô mà thôi. Đứng thẳng lên vì cái lẽ sống chung là nỗi đau cả nước đang bị bọn sói phương Bắc hung hăng đe dọa, hành vi của cô và gia đình cô mới cao đẹp làm sao!
Quan chức ngoại giao các nước Asean và Trung Quốc vừa đạt thống nhất về văn bản hướng dẫn thực hiện Tuyên bố chung về Biển Đông (DOC) tại cuộc họp đang diễn ra ở Bali, Indonesia.
Quá trình đưa ra hướng dẫn Tuyên bố chung của các bên liên quan tại Biển Đông đã bắt đầu từ khi ký DOC năm 2002 mà tới nay mới đi đến được thỏa thuận.
Điều này cho thấy đích đến cuối cùng, một bộ Quy tắc Ứng xử của các bên tại Biển Đông (COC) có tính ràng buộc pháp lý, vẫn còn rất xa vời.
Vũ Trung -
Tôi vẫn còn nhớ như in hôm thuyền trưởng Mai Phụng Lưu nhận nguồn vốn ưu đãi để chuẩn bị đóng con tàu mới. Nhìn gương mặt ông vừa mừng, vừa lo. Rồi nước mắt lăn dài nơi gương mặt sạm đen vì nắng gió.
Ông bảo: “Với con tàu nghĩa tình này từ nguồn vốn ưu đãi, tui sẽ đạp sóng trở lại Hoàng Sa, sẵn sàng đương đầu với những tai ương. Dù có chết tui cũng chết ở Hoàng Sa, quyết không lùi bước…”.
Đã từng trắng đêm với những hùng binh Hoàng Sa giữa biển khơi xa, tôi thấu hiểu những khát vọng, những ước mơ cháy bỏng của họ…
Blogger Gốc Sậy -
Đến nơi thấy vắng hoe hết cả. Quán Highland Coffee đóng cửa thật. Đi qua Cột Cờ đến quán cà phê 32A Điện Biên Phủ, nhà cháu ngồi ngay vỉa hè gọi 1 cốc. Nhận thấy xung quanh toàn người KHÔNG QUEN. Có 2 bác gái đi taxi đến, vào xin ngồi cùng bàn vì có quạt. Thấy hết bác này đến bác kia điện thoại hỏi ai đó: Mày đâu rồi? Tao đang ở 32A ĐBP, đến nhanh lên!
Không lẽ họ hẹn nhau đi biểu tình? Chả tiện hỏi, vì nhớ điều bác Thùy Linh sexy tất cả… bảo nên nhà cháu cũng “quyết tâm từ nay sẽ đa nghi”. Chỉ biết một bác lấy từ trong túi xách ra 1 cái dây chuyền có mặt đá to tổ bố, vừa đeo vừa bảo: – Hôm nay sẽ nhiều công an lắm nên không lo mất.
Vũ Quý Hạo Nhiên -
Vietnamese police officers watch a bus leaving the site after some protesters against China were forced onto the bus in Hanoi, Vietnam, Sunday, July 17, 2011. A small group of Vietnamese marched Sunday to denounce China’s actions in the South China Sea after about two dozen other protesters were rounded up by police, shoved onto buses and driven away. (AP Photo/Margie Mason)
Theo luật, phóng viên nước ngoài thường trú tại VN chỉ được ở Hà Nội. Mỗi khi ra khỏi HN phải được phép của Trung tâm Báo chí nước ngoài (trước đây có tên gọi ngầu hơn, là “Phòng Quản lý Báo chí nước ngoài”).
