Trang Đầu » Chủ đề

kinh tế


Cẩn trọng với điện hạt nhân

Tô Văn Trường - [25/04/2015]

Xin lưu ý nếu Việt Nam đầu tư xây dựng hai nhà máy điện hạt nhân, hai công nghệ khác nhau cùng một lúc, theo chương trình phân tích rủi ro của chuyên gia thì đây có khả năng là “thảm họa”. Chỉ nên đầu tư xây dựng một nhà máy điện hạt nhân và đưa vào vận hành khai thác ít nhất 5 năm để có kinh nghiệm rồi mới tính đến việc đầu tư xây dựng nhà máy điện hạt nhân tiếp theo.
Việt Nam là nước nhỏ mà hẹp, nghĩa là vấn đề an toàn hạt nhân phải được quan tâm đặc biệt. Việt Nam chỉ nên có điện hạt nhân khi nào nước ta trở thành một nước công nghiệp phát triển thực sự, dân trí có tác phong công nghiệp, trình độ văn hóa xã hội cao, văn hóa và trách nhiệm an toàn.


Đồng bằng sông Cửu Long – 40 năm nhìn lại

Lê Phú Khải - [23/04/2015]

Một ông trưởng ty ngồi cạnh tôi, ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Đây là bọn công an kinh tế tỉnh nó “chơi” bọn tài chính thuế vụ đấy!” (không ai biết là tôi đã “báo cáo mật” bằng văn bản cho chủ tịch Sáu Bình). Đến buổi chiều, ông chủ tịch gọi tôi đến, bảo tôi viết thay ông một lá thư xin lỗi bà chủ ghe ở Kiên Giang. Ông cho tôi hay: “Sẽ theo địa chỉ ghi trên bảng hiệu của ghe và tên bà chủ ghe để cử cán bộ xuống Kiên Giang xin lỗi bà, bồi hoàn số tiền mà tỉnh Tiền Giang đã đánh thuế oan với bà”.
Chủ tịch tỉnh Tiền Giang là một người như thế, ông nổi tiếng là sáng suốt, cương trực và liêm chính. Nhiệm kỳ chủ tịch của ông, tỉnh Tiền Giang đứng đầu Đồng bằng sông Cửu Long về nhiều mặt.


Phải bịt lỗ hổng làm loạn đất nước

Tô Văn Trường - [22/04/2015]

Nhìn hàng ngàn hộ nông dân trồng dưa hấu khóc ròng trên đồng ruộng (cho cả bò ăn dưa) và hàng dãy xe tải dài, chất đống dưa hấu ứ đọng ở cửa khẩu Việt – Trung mới đây chỉ là hình ảnh lặp đi, lặp lại nhiều năm qua với hàng nông sản của Việt Nam thật đau lòng.
Không những thế, lâu nay các thương lái Trung Quốc còn thâm nhập sâu vào nội địa thu mua những thứ lạ đời. Lúc đầu, họ đặt giá cao ngất ngưởng, số lượng lớn rồi âm thầm biến mất để lại bao hậu họa cho người dân điển hình như thu mua đỉa, ốc bươu vàng, móng trâu, rễ tiêu, lá điều khô, mãng cầu xiêm, hạt na, trắc dây, rễ tiêu, gốc trắc non, rễ sim, v.v.


Ảnh hưởng của “Bảy chị em” (Seven Sisters) tới Việt Nam

Tú Hoa - [20/04/2015]

“BẢY CHỊ EM” hay còn gọi là Seven Sisters là tiếng lóng để chỉ các tập đoàn dầu hỏa hàng đầu thế giới, hầu hết là được chính phủ Hoa Kỳ hậu thuẫn đằng sau.
Các công ty dầu hỏa này đang ngày càng có một ảnh hưởng chính trị sâu rộng trong thuợng tầng, lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và sẽ còn tiếp tục ảnh huởng đến nền chính trị của quốc gia chúng ta trong tương lai sau khi cộng sản sụp đổ.
Việt Nam bị lôi cuốn vào Đệ Nhị Thế chiến cũng vì những căng thẳng về dầu hỏa xảy ra giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ do sự cấm vận từ Hoa Kỳ sao khi Nhật Bản tấn công cảng Hải Phòng của Việt Nam thời Đông Dương thuộc Pháp. Hai cuộc chiến tại Việt Nam sau 1945 điều có sự can dự âm thầm của giới “BẢY CHỊ EM ” và là cơ hội tốt để giới BẢY CHỊ EM tiến hành thăm dò trữ lượng dầu hỏa và khí đốt tại Biển Đông. Cho nên, lịch sử của Việt Nam thật sự đã bị ảnh hưởng bởi giới ” BẢY CHỊ EM” mà các sử gia cần thừa nhận và đào sâu thêm.


Hoa Vi

Nguyễn Văn Tuấn - [11/04/2015]

Đọc bản tin theo đường link dưới đây (1) nếu không làm bạn quan tâm thì có lẽ bạn có… vấn đề. Bản tin cho biết ngài tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được các quan chức trong tập đoàn Hoa Vi (Huawei) tiếp đón, và ông “mong rằng Tập đoàn Hoa Vi sẽ tiếp tục triển khai nhiều dự án hợp tác làm ăn hiệu quả tại Việt Nam, không chỉ mang lại lợi ích kinh tế cho doanh nghiệp, mà còn góp phần vào sự phát triển kinh tế – xã hội của Việt Nam”. Tôi chỉ sợ là ước mong thành thật này cũng là một lời mời đón gián điệp Tàu vào Việt Nam và lũng đoạn Việt Nam.


Ngân hàng đầu tư hạ tầng Á châu của Trung Quốc (AIIB) liệu sẽ hữu hiệu.

Phạm Gia Minh dịch - [11/04/2015]

Cùng với việc TQ quyết tâm dẫn dắt định chế tài chính Quốc tế mới thành lập có số vốn ban đầu là 50 tỷ USD có cái tên gọi là Ngân hàng Đầu tư hạ tầng cơ sở Á Châu (AIIB) thì hầu hết các cuộc tranh luận hiện nay đều tập trung vào những nỗ lực kém hiệu quả của Hoa Kỳ nhằm ngăn cản các nền kinh tế phát triển khác ra nhập tổ chức này. Thế nhưng hầu như lại có quá ít sự quan tâm dành cho việc tìm hiểu nguyên nhân vì sao mà việc cho vay đa phương phục vụ cho phát triển lại thường xuyên thất bại và cần phải làm gì để chúng hoạt động tốt hơn.


Bảo hiểm xã hội là một hợp đồng dân sự

Luật sư Hà Huy Sơn - [7/04/2015]

“Bảo hiểm xã hội là biện pháp bảo đảm, thay đổi hoặc bù đắp một phần thu nhập của người lao động do gặp phải những biến cố làm giảm hoặc mất khả năng lao động, mất việc làm thông qua một quỹ tiền tệ được tập trung từ sự đóng góp của người lao động và gia đình họ, đồng thời góp phần đảm bảo an sinh xã hội. Bảo hiểm xã hội là trụ cột chính trong hệ thống an sinh xã hội ở mỗi nước.”
Như vậy, có thể hiểu bảo hiểm bắt buộc chỉ áp dụng để đảm bảo trách nhiệm dân sự của người tham gia bảo hiểm với người thứ ba. Bảo hiểm bắt buộc không bao gồm Bảo hiểm xã hội.


Cần nhận định đúng về đình công

Nguyễn Quang Duy - [6/04/2015]

Hiện Việt Nam là một quốc gia độc đảng, nên chưa có một đảng không cộng sản nào đưa ra một cương lĩnh với một đường lối đấu tranh rõ ràng cho quyền lợi của người công nhân. Việt Nam sẽ có đa đảng vì vậy nhu cầu thành lập đảng chính trị phục vụ cho tầng lớp công nhân là một nhu cầu cần được quan tâm.
Nói tóm lại Việt Nam hiện có 5 triệu công nhân, đóng góp của họ cho xã hội cho đất nước vô cùng to lớn. Con số này càng ngày càng tăng nhưng đến nay tầng lớp công nhân vẫn chưa có được tiếng nói chính thức vì thế đời sống cả vật chất lẫn tinh thần của họ càng ngày càng suy giảm.
Đấu tranh cho quyền lợi công nhân là cuộc đấu tranh lâu dài luôn tiếp diễn hằng trăm năm nay và trên tòan thế giới. Việc bùng phát các cuộc đình công trong tuần qua cho thấy sự tức nước vỡ bờ, vì thế cần nhận định đúng để quan tâm hơn đến nhu cầu lâu dài và thiết yếu của tầng lớp công nhân.


Việt Nam còn ăn xin đến bao giờ?

Nguyễn Văn Tuấn - [5/04/2015]

Thật ra, đó là câu hỏi của người đại diện JICA (Quĩ Hợp tác Quốc tế của Nhật) dành cho phía Việt Nam trong cuộc họp báo hai ngày trước ở VN (1). Điều vui vui là phóng viên đặt câu hỏi rằng Quốc hội VN về tài trợ của Nhật có ràng buộc (như phải thông qua hay dùng nhà thầu Nhật), ông đại diện nói rất thẳng là “Tôi nghĩ đến câu chuyện Việt Nam lúc nào không cần ODA nữa. Đến nay Việt Nam đã nhận ODA 20 năm. Bao giờ Việt Nam không cần cần nữa? 10 năm hay 20 năm nữa?” Có thể hiểu câu đó một cách nôm na là: các anh còn ăn xin đến chừng nào nữa, 10 năm hay 20 năm? Đã ăn xin mà còn cao giọng đòi hỏi! Phải nói rằng đó là một lời bình rất thật, hơi trịch thượng, và có thể làm cho người có tự trọng cảm thấy rất nhục.


Bán sân bay hay bán “tử huyệt” ANQP?

Nguyễn Đình Ấm - [5/04/2015]

VN đang đứng trước một nghịch lý: Số người giàu tăng nhanh nhất thế giới, nhiều quan chức giàu sụ, sống xa hoa cũng cỡ “nhất thế giới” nhưng nền kinh tế quốc gia thì nợ công, nợ xấu chồng chất, nhà nước phải đi “vay để trả nợ” 3 tháng một tỷ đô, mỗi sinh linh VN gánh gần 1.000 đô nợ…
Khi một nhà đã lâm cảnh “làm một, ăn hai” thì chuyện đem bán những của cải cơ bản của gia đình như ruộng vườn, nhà cửa, tăng giá điện liên tục, tăng phí nọ, kia lên hai, ba lần một đợt… cũng là chuyện dễ hiểu. Đó là chưa kể có thể có những toan tính để gia tăng tốc độ giàu cho ai đó như các cuộc bán chác ở Nga sau khi Liên Xô tan rã…