Trang Đầu » Chủ đề

Nông Thôn


Bao giờ nông dân có mùa Xuân đổi mới?

Nam Nguyên, phóng viên RFA - [7/02/2016]

Nông dân Sáu Học ở đồng bằng sông Cửu Long không nằm trong trường hợp được nhà nước chia ruộng đất sau năm 1975. Ông có 10 công ruộng là thừa hưởng của cha mẹ và tự mình sang nhượng thêm 10 công ruộng khác vị chi là 20 công tầm lớn tương đương 2,5 ha. Ông từng thành công trong trồng lúa và nuôi cá tra, nhưng về lâu về dài ảnh hưởng sản xuất tự phát ồ ạt và thị trường nông sản không bền vững, sổ đỏ của ông nằm ở Ngân hàng với số nợ 500 triệu không trả. Ngoài ra Sáu Học còn cầm cố tất cả ruộng đất của mình cho người khác với số tiền khoảng 300 triệu đồng. Hiện nay ông Sáu Học thuê đất đào ao nuôi cá tra để mưu sinh, con trai ông không còn làm nông mà mở quán bán hàng.


Người nông dân với Cửu Long cạn dòng

Nhóm phóng viên tường trình từ VN - [22/11/2015]

Người nông dân miền Tây Nam Bộ, trên một nghĩa nào đó, họ ít quan tâm đến chính trị, quanh năm cui cút làm ăn và cố gắng xây dựng cho mình một tổ ấm, vượt qua cái nghèo và sự lạc hậu. Nhưng có vẻ như càng cố gắng bao nhiêu, những nông dân Tây Nam Bộ càng gặp nhiều khó khăn bấy nhiêu. Từ chuyện nguồn nước để tưới tiêu, lượng phù sa để bồi đắp cho cây lúa cho đến nạn ngập mặn, thị trường nông sản bị hàng hóa Trung Quốc đè bẹp… Mọi thứ đã làm cho người nông dân vốn dĩ hiền hòa và hồn nhiên trở nên suy tư về thời cuộc, chính trị.


Cái đói của người dân miền núi

Nhóm phóng viên tường trình từ VN - [16/11/2015]

Chính vì không còn đất rừng để canh tác, rừng đã bị nhà nước thu hồi hầu như là không còn gì, không có ruộng để canh tác, không có vốn liếng để làm ăn… Chính vì vậy, chỉ có hai con đường để bà con đồng bào thiểu số tự cứu lấy mình thoát khỏi cái đói, đó là mang bị gậy đến xứ khác để xin ăn, hoặc nếu có sức khỏe thì đi làm thuê tứ xứ. Bởi không còn đường nào khác cho đồng bào miền núi ở đây. Bởi lẽ, khi mà cả chính quyền địa phương và nhà buôn đều chưa bao giờ tỏ ra khoan nhượng với những đồng bào nghèo, mặc sức bóc lột, mặc sức lợi dụng và mặc sức thu hồi như vậy, thì e rằng không sớm cũng muộn, đồng bào thiểu số sẽ đối mặt với nạn diệt vong.


Hiểm họa ở đồng bằng sông Cửu Long

Ngô Nhân Dụng - [24/10/2015]

Trong cuốn sách Cửu Long cạn dòng, Biển Ðông dậy sóng (nhà xuất bản Giấy Vụn, 2014), nhà nghiên cứu Ngô Thế Vinh đã báo động hai mối họa nước Việt Nam phải đối đầu. Chuyện Biển Ðông dậy sóng ai cũng biết nhờ tin tức thời sự mỗi ngày. Ít người Việt theo dõi mối họa thứ hai là “Cửu Long cạn dòng”.
Ký giả Navin Singh Khadka, chuyên trách các vấn đề môi trường sống của BBC mới viết một bài mới, báo động tình trạng đồng bằng sông Cửu Long nước ta đang gặp nạn; tai họa không những gây ra do các đập nước của Trung Quốc ở đầu nguồn sông Mekong mà còn vì hành động của chính người Việt Nam, trong lúc chính quyền hoặc làm ngơ không chú ý, hoặc bất lực không làm gì được.


Ngô Đình Diệm – Dấu ấn về “Cải cách điền địa”

Thiện Tùng - [6/10/2015]

Theo Hiệp định Genève năm 1954, Việt nam tạm thời chia 2 miền Nam – Bắc. Lúc bấy giờ, Việt Nam còn là một nước nông nghiệp lạc hậu. Có lẽ vì vậy, chính phủ cả hai Miền đều chú tâm đến nông thôn và nông dân.
Miền Bắc đã có chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tiến hành “cải cách ruộng đất” sớm hơn; Miền Nam chưa có chính phủ, vừa phải tiến hành Trưng cầu dân ý, lập chính phủ Việt Nam Cộng hòa, vừa phải lo định cư cho hơn 900.000 di dân từ miền Bắc vào, mãi đến năm 1957 mới ra chỉ vụ 57 và tiến hành “cải cách điền địa”.


Cảnh báo nước mặn xâm thực vựa lúa ĐBSCL

RFA Việt ngữ - [2/08/2015]

Trong tình trạng này, nếu cả Trung Quốc và Campuchia thi nhau ngăn dòng thì khu vực hạ lưu sẽ bị giảm lưu lượng nước đáng kể vào mùa khô. Và một khi lưu lượng nước bị giảm, nước biển sẽ theo thủy triều lấn sông. Nước mặn tiến dần vào đồng bằng, vựa lúa ở đây bị đe dọa nghiêm trọng, nông dân sẽ mất mùa dài dài bởi không dễ gì xử lý được đất nhiễm mặn để tiếp tục canh tác.
Cũng theo ông Trung, vấn đề không còn đơn giản chỉ là chuyện thiên tai nữa mà là một mối đe dọa có tính chính trị đang ập lên đầu người nông dân. Giả sử như mùa hè năm sau, đồng bằng sông Cửu Long lại tiếp tục nhiễm mặn, ngập mặn trên diện rộng thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho người nông dân Nam Bộ. Bởi hiện tại, đời sống của người nông dân nơi đây không còn phồn thịnh như trước, nếu tiếp tục thất thu, sẽ khó mà lường được tương lai của họ.


Tột cùng của sự bóc lột nông dân

Xuân Hùng - [21/07/2015]

Là lực lượng quyết định làm nên thắng lợi của cách mạng tháng 8/1945, nhưng 70 năm sau cuộc cách mạng ấy thân phận, đời sống người nông dân Việt Nam có gì thay đổi? Phải oằn mình làm để nuôi bộ máy 3 trong 1 (Đảng, chính quyền, đoàn thể). Họ dường như là nạn nhân trực tiếp của thời đại công nghiệp hóa, đô thị hóa, họ có thể trở thành vô sản bất cứ lúc nào. Trên thế giới trừ mấy nước XHCN thì không biết có còn nước nào Nông dân lại khốn khổ như ở Việt Nam. Nhưng cũng không ở đâu người Nông dân lại cam chịu như ở Việt Nam.
Nhân dân là chủ của đất nước, họ đâu phải là những con ong chăm chỉ làm ra những giọt mật ngọt để nuôi các vị cán bộ – kẻ được coi là đầy tớ của dân. Những việc làm trên rõ ràng đã vi phạm pháp luật, nếu xử lý không nghiêm, không dứt điểm thì sẽ để lại hậu quả khó lường.


Vụ xe ủi cán người biểu tình: Giới trẻ phản ứng

 Trà Mi-VOA - [19/07/2015]

Nhà nước bảo đất đai của toàn dân nhưng nhà nước quản lý. Cái đó rất vô lý. Đất tôi mua, đổ mồ hôi lao động, đóng thuế đàng hoàng mà tới hồi họ cần họ muốn lấy là lấy. Không được thì họ cưỡng chế, dùng sức mạnh đàn áp thôi. Đất của người ta chứ có ai cấp cho đâu mà muốn lấy là lấy. Nhà nước đứng giữa ăn chặn, trưng thu đất của dân giá rẻ bán lại cho doanh nghiệp giá cao đút túi. Còn dân mất cửa mất nhà không biết kêu ai. Càng ngày càng nhiều dân oan khắp các tỉnh vùng miền đổ dồn lên Hà Nội khiếu kiện đất đai. Đó là vấn đề khó khăn nhất của cái nhà nước này. Trên bất chính hạ tắc loạn. Dân họ phải phản kháng thôi.


Dân gánh đủ phí, cán bộ trốn việc đi chơi golf

Mi An - [19/07/2015]

Trong khi người dân cùng cực như thế, thì đối lập là hình ảnh ông Trần Văn Hữu- Chủ tịch xã Kim Lộc ngồi trong phòng máy lạnh chạy ro ro nhưng vẫn thở than với nhà báo: “Mới chỉ đạt được khoảng 70% so với chỉ tiêu, cán bộ xã, thôn đang tiếp tục vận động các hộ dân còn lại”.
Nếu quan tâm, bạn đọc có thể tìm đọc loạt bài “Gánh nặng quê nghèo” này để thấy nông dân ở Can Lộc đang khổ sở thế nào.


Gánh nặng quê nghèo: Đừng đẩy nông dân vào đường cùng

Nhà văn Văn Chinh - [18/07/2015]

Tôi trộm nghĩ, việc khoan thư sức dân vừa là đạo lý vừa là khoa học chính trị, là nguyên tắc lãnh đạo dân, làm cho dân – nước là một, dân – vua – quan là một. Nghĩa là đoàn kết và cũng là hạt nhân của sức mạnh dân tộc.
Suốt 30 năm “kháng chiến chống hai đế quốc to”, toàn Đảng toàn Dân cùng thắt lưng buộc bụng, cả nước sống bằng niềm tin. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã vững tin vào đạo lý và khoa học chính trị, được đúc kết từ Lịch sử Đại Việt và từ nhân loại cả ngàn năm.
Sách Mạnh Tử viết: Vua Tề hỏi Khổng Tử: “Ta muốn trong ba năm nước mạnh, nhưng cùng lúc không thể mạnh cả ba, là dân ấm no, binh lực mạnh và niềm tin bền vững thì phải thế nào?”. Đáp: “Thì phải từng thứ một”. “Nếu gác lại một, thì gác điều gì?”. “Bỏ quân sự”. Lại hỏi: “Nếu gác lại hai?”. Đáp: “Bỏ ấm no lại”.