phản biện
Thụy My -
Theo ông Lê Hiếu Đằng, thì việc trấn áp chỉ chứng tỏ rằng chính quyền đang rất yếu và rất sợ dân, ông đề nghị chính phủ cần đối thoại công khai, minh bạch trước dân. Lòng dân không an sẽ gây mất ổn định xã hội, hơn nữa Việt Nam đang cần tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế trước sự chèn ép của Trung Quốc tại Biển Đông.
Theo chúng tôi được biết, chưa có dự án khả thi nào của Chủ đầu tư được Cơ quan Nhà nước có thẩm quyền (tại thời điểm có quyết định giao đất trên) phê duyệt liên quan đến dự án Ecopark. Chúng tôi có thông tin, ngày 18/06/2004, Bộ Kế hoạch và Đầu tư có văn bản cho biết: “Phương án đền bù giải phóng mặt bằng dự án chưa bảo đảm tính khả thi; hồ sơ pháp lý của chủ đầu tư, khả năng tài chính cho việc thực hiện dự án…chưa đủ.” Thực tế tại thời điểm ngày 30/06/2004, (được coi là chủ đầu tư dự án này) chưa quá 10 tháng hoạt động. Một quyết định giao đất cho đối tượng chưa đủ điều kiện được giao đất rõ ràng không phải là một quyết định đúng luật.
Nguyễn Hưng -
Được Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu báo cáo chi tiết vụ cưỡng chế cách đây gần 10 ngày tại xã Xuân Quan (huyện Văn Giang), Phó chủ tịch UBND tỉnh Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào đánh giá “đây là một trong số ít các vụ khiếu kiện đông người điển hình”.
Nhiều thông tin được ông Hào nhắc lại như dự án khu đô thị thương mại và du lịch Văn Giang (Ecopark) có trình tự “thủ tục đúng pháp lý, cơ chế đền bù tốt, tạo đà phát triển cho tỉnh”… Song qua hơn 8 năm, tỉnh vẫn chưa hoàn thành giao đất cho chủ đầu tư do “người dân khiếu kiện liên tục, tập trung đông người, lôi kéo, kích động cản trở không hợp tác, gây tình hình phức tạp kéo dài tại 3 xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao của huyện Văn Giang”.
Bùi Văn Bồng -
Nhờ vào dân, tin ở dân, xin ý kiến âan để xây dựng Đảng ư? Đó là cách của thời dân chủ rộng rãi, thực sự dân chủ theo đúng nghĩa của từ này. Còn nay, họp dân xin ý kiến, dù ai đó có dũng khí nói thẳng, nói trắng ra hết chắc cũng khó đem lại kết quả gì gọi là khả quan. Nếu như từ 20-30 năm trước, Đảng ta thấy biện pháp “lấy dân làm gốc, nhờ dân đóng góp” là cần thiết, tôn trọng dân và muốn dựa vào dân, chủ động và biết cách làm như vậy may ra còn có hiệu quả. Nay thực tế chỉ ra rằng cái cách tưởng như “quan trọng” ấy đã quá muộn rồi.
Luật sư Hà Huy Sơn -
Sau hàng loạt các sự kiện chính quyền bỏ tù Lê Chí Quang, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Thanh Nghiên,NguyễnVăn Hải (Blogger Điếu Cày), Phan Thanh Hải (Blogger), Tạ Thị Phong Tần (Blogger)… vì bày tỏ chính kiến về vấn đề bảo vệ chủ quyền Tổ quốc; và việc chính quyền đàn áp các cuộc biểu tình tại Hà Nội, TP Hồ Chí Minh, đưa bà Bùi Thị Minh Hằng vào cơ sở giáo dục vì phản đối Trung Quốc gây hấn ở Biển Đông mùa hè năm 2011 thì niềm tin về trách nhiệm bảo vệ chủ quyền Tổ quốc của chính quyền đối với tôi đã mất.
Trịnh Hội -
Hôm nay tôi đặt tên cho bài blog có tựa đề dài như thế này có lý do của nó. Vì đầu tiên tôi định viết về anh Điếu Cày. Mấy hôm nay tin tức về anh phủ đầy trên mạng. Khi thì nghe cuối cùng anh sẽ được xử. Lúc lại được thông báo là ngày ra tòa đã bị dời lại không cần biết lý do tại sao. Các cơ quan, chính phủ Mỹ, Liên hiệp Châu Âu lên tiếng. Từ Amnesty International, Civil Rights Defenders cho đến Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, v.v. Âu đấy cũng thể hiện được một phần nào sự quan tâm của những người còn có lòng, thấy được lẽ phải, không sợ sự trả thù của những kẻ có quyền ở Việt Nam.
Tôi cũng định gióng lên tiếng nói của mình. Chẳng ăn thua gì nhưng ít nhất ra đấy cũng là tiếng nói nhất định của một người Việt Nam. Không hơn ai. Nhưng chắc chắn là cũng chẳng hề suy kém nếu so với bất kỳ ý kiến của một người nào khác.
Lẩm Cẩm Lão Gia -
Cách đây mấy ngày, www.boxitvn.net đã đăng bài viết Vọng niệm 3: Ngày 30 – 4 nghĩ về… những “bàn tay rô bốt” – của nhà báo Nguyễn Thượng Long. Lẩm Cẩm Lão Gia tôi mạo muội đóng góp vài lời.
Trước năm 1975, ở miền Nam, cùng với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, có rất nhiều nhạc sĩ nổi danh khác như nhạc sĩ Phạm Duy, Trầm Tử Thiêng, Lam Phương, Nhật Ngân (còn viết chung với nhạc sĩ Trần Trịnh dưới bút hiệu Trịnh Lâm Nhân), Anh Bằng (và nhóm Lê Minh Bằng), Nhật Trường Trần Thiện Thanh, Phạm Đình Chương, Nguyễn Văn Đông, Từ Công Phụng, Văn Phụng, Nguyễn Ánh 9, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Lê Uyên Phương… và còn rất nhiều người nữa.
Tô Văn Trường -
Mặc dù, tôi đã thông báo tạm ngừng viết các bài về chính trị xã hội để tập trung vào công việc chuyên môn ở trong và ngoài nước nhưng nhiều người (kể cả chưa biết mặt) vẫn gửi thư yêu cầu bình luận về sự kiện Ecopark (Hưng Yên). Do chưa có các thông tin, tư liệu chính xác, đa chiều, nên tôi chưa viết nhưng rất cảm thông chia sẻ với những người nông dân khốn khổ trong thời buổi “loạn trị” nhưng chưa biết “trị loạn”! Hỏi thăm người có trách nhiệm bảo rằng “phức tạp, mệt lắm anh ạ”! Quân đội được lệnh không tham gia cưỡng chế. Giới thạo tin cho hay mọi tin tức “bị khóa”. Một tờ báo chính thống đăng mẩu tin tí tẹo ở trang bên trong về vụ Hưng Yên lời lẽ rất chi là “lề phải” nhưng ngay lập tức vừa phát hành đã bị vị Thứ trưởng “tuýt còi”! Cảm giác ngửi thấy mùi gió biển, chỉ mong sao không có bàn tay lông lá của tụi Chệt!
Lê Hiền Đức -
Cô ấy là con ông cháu cha hay phải chạy bao nhiêu tiền để được thực tập ở đây, tôi không cần biết. Tôi lo lắng: Những con người như thế này, mới đi thực tập thôi mà đã coi thường người dân và thái độ tiếp dân như thế thì khi ra trường, làm việc chính thức ở một cơ quan nào đó rồi thì sẽ ra sao nhỉ? Nhất là khi đã có ít thâm niên công tác, thành cáo, thành tinh rồi thì cô ấy còn hống hách với dân. coi dân như cỏ rác, như giun dế đến thế nào nữa đây.
Đào tạo, cho ra “lò” những “sản phẩm” hỏng như thế này thì cơ quan nào, tổ chức nào, ngành nào phải chịu trách nhiệm?
