phản biện
Nguyễn Xuân Diện -
Cấp trên của Đài ư? Chúng tôi cũng đã được gặp ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy HN. Ông Phạm Quang Nghị đã khẳng định với chúng tôi rằng: “Không có bất cứ một ai [quan chức lãnh đạo] ở Tp HN quy kết những người biểu tình là phản động. Không có ai chỉ đạo các cơ quan báo chí ở Hà Nội quy kết những người biểu tình các anh là phản động”.
Kiện là kiện. Thắng thua chưa biết, nhưng bây giờ cả nước, thậm chí cả nhân loại tiến bộ người ta đang theo dõi vụ này. Ông làm thế nào thì làm, đừng làm hại đến thanh danh của nhà nước Việt Nam, đến chính quyền Hà Nội và đừng làm tổn hại đến những điều linh thiêng của dân tộc!
Nguyễn Trọng Vĩnh -
Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 2 của ta, phá cáp của tàu Viking II đang thăm dò trong thềm lục địa của ta, gây hấn ở Biển Đông khiến những người yêu nước bức xúc phải biểu tình phản đối. Trong số người biểu tình có dân, có cựu chiến binh, có thanh niên, sinh viên, cựu công an và nhiều nhân sĩ trí thức có tên tuổi như các nhà văn, tiến sĩ, giáo sư…: Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A, Ngô Đức Thọ, Đỗ Xuân Thọ, Phạm Duy Hiển, Nguyễn Huệ Chi, Chu Hảo, Nguyễn Đông Yên, Lê Đăng Doanh, Nguyễn Xuân Diện, v.v. Thế mà ông Tấn dám bảo là “phụ họa với Đảng Việt Tân”?
Trong quá trình giải quyết Đơn Khởi kiện này, chúng tôi những Nguyên đơn ủy quyền cho các ông Hà Huy Sơn, địa chỉ 50/106/79 Cầu Giấy, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội, điện thoại: 0903.222.888, ông Nguyễn Đăng Quang, địa chỉ số 07, tổ 1, đường Bờ Sông Tô Lịch, phường Quan Hoa, quận Cầu Giấy, Hà Nội, điện thoại: 0903.209.626 thay mặt cho chúng tôi nhận và gửi những đơn từ liên quan đến vụ kiện này.
NHỮNG NGƯỜI KHỞI KIỆN KÝ TÊN VÀO ĐƠN KHỞI KIỆN (Kiện Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã phát sóng truyền hình có nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, vi phạm Luật Báo chí và Bộ Luật Dân sự)
Huy Đức -
Cho dù tiếp tục giữ quyền viết Hiến pháp thì Đảng cũng hãy vì sự thịnh vượng của quốc gia mà chia sẻ bớt quyền lực cho nhân dân. Đừng nghĩ là tình hình chưa đủ xấu. Đừng nhìn các mâu thuẫn xã hội dựa trên các báo cáo hay dựa trên mấy câu leo lẻo của những người vẫn tới tặng quà: “Anh lãnh đạo chúng em làm ăn được”. Nhân dân đang bị nhũng nhiễu. Cái ác đang hoành hành. Nhiều “chức năng” đang phải vận hành bằng tiền bạc trong khi đa số nhân dân thì thiếu tiền nhất là tiền để mưu cầu công lý. Nên nhớ là những cuộc nổi dậy thường bắt đầu từ những uất ức của người dân trước những bất công chứ không phải từ những trí thức đang lên tiếng nhằm thức tỉnh chính quyền. Thay vì đào những đường hầm để thoát thân khi có biến như Gaddafi, ngay bây giờ hãy khai thông các lối ra cho toàn dân tộc.
Quỳnh Chi, Phóng viên RFA -
Quyền phúc quyết Hiến pháp không những là một xu thế tiến bộ, nó còn là một “món nợ” với nhân dân. Trong quyển hồi ký của mình, Trung tướng Trần Độ, người có tâm với đất nước cho đến cuối đời, đã nói đến món nợ với nhân dân. Đại ý ông nói rằng “Dân chủ là những gì chúng ta, tức những người lãnh đạo, đã hứa với nhân dân”. Và một trong những yếu tố cấu thành dân chủ là quyền phúc quyết Hiến pháp trực tiếp bởi chỉ có công dân mới có thể giám sát bộ máy nhà nước hành xử trung thực và mang hiến pháp đến cuộc sống. Xem ra, phúc quyết Hiến pháp là một “món nợ” mà Nhà nước khó tránh khỏi.
Khi câu chuyện bauxite nóng trở lại, bạn đọc các báo đã phản hồi nhiều ý kiến đáng chú ý. Điển hình sau bài vận chuyển bauxite bất nhất, ngày 26/8 trên Người Lao Động báo mạng, bạn đọc Khánh viết: “Ngay từ đầu đã không có sự nhất trí cao với dự án khai thác bauxite này, thì dẫn đến sự bất nhất là điều dễ hiểu mà thôi”. Còn bạn đọc ký tên Nhân Dân khá bức xúc với phản hồi của mình: “Chẳng lẽ khi xây dựng nhà máy họ không biết phải vận chuyển đi đâu để bán sao? Nếu quả thực đầu tư để làm đường không có lãi nữa thì nên dừng lại khi còn chưa muộn, đừng bắt Nhà nứơc, nhân dân phải cõng thêm nợ”.
Đài này còn sử dụng một thủ đoạn ti tiện mà tôi nghĩ ở tuổi ông hẳn có thể ông cũng từng được biết, vào thời Cải cách ruộng đất và Nhân văn Giai phẩm, dùng những người không được bất cứ ai cử ra nhưng lại được coi là đại biểu của “quần chúng nhân dân” lớn tiếng vu khống và chửi bới chúng tôi trên một phương tiện truyền thông chính thức của Đảng bộ và Chính quyền Hà Nội.
Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh -
Nha Trang ngày 30 tháng 8 năm 2011
Thưa ông Tổng biên tập,
Trước hết, xin gửi tới ông lời chào cùng lời chúc sức khỏe, hạnh phúc an khang.
Với tư cách của ông là Tổng biên tập một tờ báo ngành, thuộc Sở Công an Hà Nội, những vấn đề về chuyên môn nghiệp vụ, tôi không có ý nhận xét hay góp ý trong nội dung của lá thư này. Điều thôi thúc tôi viết thư gửi ông hôm nay xuất phát từ bài báo “Hãy tỉnh lại” được đăng …
Đoàn Nam Sinh -
Mới đầu, bản thân tôi nghĩ làm sao có thể sai lầm ngớ ngẩn vậy, hay là văn bản giả của kẻ xấu tung vào đường văn thư nhà nước? Nhưng không, một loạt tờ báo lớn, một loạt đài điện thông tin, đăng tải bất chấp sự phi pháp và vi hiến của văn bản này, khiến mọi người phải nghĩ lại. Rằng có phải ngành Công an, với sự yếu kém về lập quy, lại hay lạm quyền đã chủ động soạn thảo chuyển sang UB đóng dấu treo và tự phát hành nên mới có uy lực loan tin nhanh chóng như vậy chăng?
Ngay sau đó, sự việc bắt người, đàn áp, họp báo,… cho thấy vì cái văn bản sai lầm chết người này mà một loạt hệ lụy lịch sử đã không dừng lại được.
Blogger Tuanddk -
Nền pháp luật của thời đại văn minh khác với thời trung cổ ấu trĩ ở chỗ nó phải đặt giáo dục lên trên sự trừng phạt. Một bản án, dù là vô tư, cũng phải có lý, có tình. Nếu một bản án điểm, xử lưu động, gây phản ứng dư luận về sự nghiêm khắc đến hà khắc, nặng nề y như một sự trả đũa, thì liệu đó có phải là bản án phản tác dụng giáo dục ý thức pháp luật chung?
