Pháp Luật
Nguyễn Xuân Diện -
Theo hẹn của Tòa án nhân dân quận Đống Đa, sáng nay, các ông Nguyễn Đăng Quang, Lê Dũng và Luật sư Hà Huy Sơn đã đến Tòa để làm việc. Đây là cuộc tiếp xúc làm việc đầu tiên giữa những người nộp đơn kiện và Tòa án.
Đoàn đã được Thẩm phán Nguyễn Văn Thắng tiếp. Ông nói, ông mới được giao hồ sơ vụ kiện cách đây một ngày. Ông yêu cầu các nguyên đơn cần có giấy ủy quyền cho người được ủy quyền. Ông hướng dẫn phía nguyên đơn nên có khiếu nại với cơ quan chủ quản của Đài PTTH Hà Nội theo QĐ 03/2007 của Bộ Văn hóa Thông tin.
Hồ Bất Khuất -
Cuối cùng, với tư cách bạn bè, người quen, tôi mong các bạn, các anh chị có sức khỏe tốt, sống chan hòa với nhân dân, thực hiện được những điều tốt đẹp. Trong điều kiện hiện nay, vẫn còn chỗ cho những người như các bạn, các anh chị dành được sự yêu mến, kính trọng của mọi người. Cố Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan, nguyên Bộ trưởng Trương Đình Tuyển, nguyên Thứ trưởng Đặng Hùng Võ, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban – Đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại sứ Ngô Quang Xuân và nhiều người khác đã làm được như vậy. Tôi hy vọng trong số bạn bè, người quen của tôi cũng có những người được tin yêu và kính trọng.
Trong quá trình giải quyết Đơn Khởi kiện này, chúng tôi những Nguyên đơn ủy quyền cho các ông Hà Huy Sơn, địa chỉ 50/106/79 Cầu Giấy, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội, điện thoại: 0903.222.888, ông Nguyễn Đăng Quang, địa chỉ số 07, tổ 1, đường Bờ Sông Tô Lịch, phường Quan Hoa, quận Cầu Giấy, Hà Nội, điện thoại: 0903.209.626 thay mặt cho chúng tôi nhận và gửi những đơn từ liên quan đến vụ kiện này.
NHỮNG NGƯỜI KHỞI KIỆN KÝ TÊN VÀO ĐƠN KHỞI KIỆN (Kiện Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Nội đã phát sóng truyền hình có nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, vi phạm Luật Báo chí và Bộ Luật Dân sự)
Quỳnh Chi, Phóng viên RFA -
Quyền phúc quyết Hiến pháp không những là một xu thế tiến bộ, nó còn là một “món nợ” với nhân dân. Trong quyển hồi ký của mình, Trung tướng Trần Độ, người có tâm với đất nước cho đến cuối đời, đã nói đến món nợ với nhân dân. Đại ý ông nói rằng “Dân chủ là những gì chúng ta, tức những người lãnh đạo, đã hứa với nhân dân”. Và một trong những yếu tố cấu thành dân chủ là quyền phúc quyết Hiến pháp trực tiếp bởi chỉ có công dân mới có thể giám sát bộ máy nhà nước hành xử trung thực và mang hiến pháp đến cuộc sống. Xem ra, phúc quyết Hiến pháp là một “món nợ” mà Nhà nước khó tránh khỏi.
Thanh Quang- RFA -
Ở VN, vấn đề tư pháp phải độc lập là chuyện người ta đặt đi đặt lại nhiều lần rồi. Và vai trò LS cũng phải được đề cao cũng từng được đặt ra rồi. Nhưng trên thực tế thì những vấn đề này được thực hiện chưa được tốt. Chúng tôi cần phải phấn đấu.
Nếu việc sửa đổi hiến pháp sắp tới đây mà giới hữu trách làm tốt được việc này thì rất hay. Còn vấn đề án có “bỏ túi” hay “không bỏ túi” thì đó là chuyện nhận xét chứ mình cũng không có bằng chứng gì để xác định án bỏ túi hay không bỏ túi. Mà thực sự cũng khó tìm ra bằng chứng đó.
Blogger Tuanddk -
Nền pháp luật của thời đại văn minh khác với thời trung cổ ấu trĩ ở chỗ nó phải đặt giáo dục lên trên sự trừng phạt. Một bản án, dù là vô tư, cũng phải có lý, có tình. Nếu một bản án điểm, xử lưu động, gây phản ứng dư luận về sự nghiêm khắc đến hà khắc, nặng nề y như một sự trả đũa, thì liệu đó có phải là bản án phản tác dụng giáo dục ý thức pháp luật chung?
T.Kim (tổng hợp) -
Khi video clip cô gái tát cảnh sát giao thông phát tán trên mạng, dư luận rất bất bình. Nhiều người yêu cầu xử lý nghiêm hành vi ngang tàng, coi thường pháp luật của cô gái, sau này được xác định là Phạm Thị Mỹ Linh.
Tuy nhiên, ngày 23-8, khi Linh bị TAND quận 12 (TPHCM) tuyên phạt 9 tháng tù về hành vi “Chống người thi hành công vụ” thì dư luận phản ứng ngược lại.
Nhiều người cho rằng đây là bản án quá nghiêm khắc quá mức cần thiết, Với tội trạng cũng như xét về hoàn cảnh nhân thân thì tòa án chỉ nên cho Linh được hưởng án treo hoặc buộc lao động công tích ở địa phương.
Thanh Trúc, Phóng viên RFA, Bangkok -
Thật sự mà nói khi nghe tin người ta đã đưa chồng tôi đi thì tôi rụng rời chân tay, bởi vì tôi không nghĩ người ta có thể đối xử với anh ấy một cách bất công như vậy. Thường thường người nào ở Hà Nội thì sẽ bị giam quanh quanh Hà Nội thôi. Nói là luật thì không đúng nhưng mà luật bất thành văn theo tôi hiểu là những người ở vùng nào thì thường bị giam ở vùng ấy. Thứ nhất là để cho gia đình thăm nom, rồi sinh hoạt cũng không khác mấy. Thứ hai là về sức khỏe chồng tôi thì anh có bệnh tim bẩm sinh, tôi nghĩ là ở xa Hà Nội , thâm sơn cùng cốc, thì chắc chắn là sẽ không tốt nếu chẳng may có vấn đề gì thì cũng rất là khó khăn.
