quốc hội
Trước các luồng ý kiến trái chiều, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đề xuất, “Luật không thể không đề cập tới những đòi hỏi của thực tế cuộc sống, nhất là khi các vấn đề lại liên quan đến quyền và lợi ích hợp pháp của dân”. Nếu các cơ quan có trách nhiệm không sớm giải quyết vấn đề thì tình hình sẽ còn căng thẳng phức tạp hơn nữa. Kinh nghiệm xử lý hàng ngàn vụ khiếu nại đông người vừa qua cũng phần nào đủ căn cứ thực tiễn để cơ quan soạn thảo đưa vào luật.
Tôi lấy ví dụ như là Khóa XI, Chủ tịch Nguyễn Văn An là một vị Chủ tịch rất sắc sảo, năng động. Nhưng người dân có vẻ đánh giá kết quả hoạt động của Quốc hội khóa XII cao hơn. Và tôi nghĩ người ta đánh giá cao hơn cũng có lý. Bởi vì khóa sau rút được kinh nghiệm thì phải làm tốt hơn khóa trước. Một số kinh nghiệm mà các đại biểu đã được ông Chủ tịch Quốc hội khóa trước là Nguyễn Văn An huấn luyện, có thể đến khóa sau mới được vận dụng. Đấy cũng là những điều đóng góp làm cho khóa sau tốt hơn.
Gia Minh, Biên tập viên RFA -
Quốc hội khóa 12 đã có nhiều tiếng nói được cho là khẳng khái tại diễn đàn như Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, Lê Văn Cuông, Nguyễn Đình Xuân…; trong khóa này họ không còn tham gia nữa; liệu không biết Quốc hội khóa 13 sẽ lại vang lên nhiều tiếng nói đúng lòng dân như vừa qua hay không, đang là thắc mắc của nhiều người trước ngày khai mạc quốc hội khóa 13 này.
Từ những sự việc nêu trên đây, ông Nguyễn Sinh Hùng không đủ tư cách làm Chủ tịch, hay Phó chủ tịch Quốc hội mặc dầu ông trúng phiếu rất cao khi ứng cử ở Hà Tĩnh. Nông dân và công nhân viên Hà Tĩnh chỉ biết lý lịch và chức vụ của ông Sinh Hùng thôi chứ có biết gì về tính cách và thực chất con người ông Phó thủ tướng. Kính mong các vị Đại biểu sáng suốt không bầu ông Nguyễn Sinh Hùng vào các chức vụ điều hành công việc của Quốc hội, để dân khỏi mất lòng tin đối với cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước.
Quan điểm của tôi với tư cách một luật sư: trong trường hợp Quốc hội chưa ban hành Luật Biểu tình, công dân Việt Nam vẫn có quyền biểu tình vì đây là quyền công dân cơ bản (quyền con người về chính trị), được Nhà nước CHXHCNVN tôn trọng và bảo đảm theo Điều 50 Hiến pháp 1992. Để thực hiện quyền này, công dân chỉ cần thông báo công khai về mục đích và địa điểm biểu tình.
Bùi Công Tự -
Nhân kết quả bầu cử QH khóa XIII vừa công bố, tôi muốn tâm sự đôi điều với các vị vừa đắc cử – những người đã được đa số nhân dân cả nước gửi gắm niềm tin qua lá phiếu của mình ngày 22/05/2011.
Tôi xin chân thành chúc mừng các vị. Các vị đã đạt được vinh dự lớn lao mà những người như chúng tôi có hoang tưởng cũng không dám mơ đến.
Nhưng đi cùng với vinh dự ấy là cả một trọng trách nặng nề mà các vị phải gánh vác trước Tổ quốc và Nhân dân. Ở cương vị tầm quốc gia của mình, chắc các vị đều nhận thức rõ điều này? Cho nên vui mừng đấy cũng là lo lắng đấy!
Đào Tuấn -
Đã không có bộ phim bom tấn “Nàng nghị sĩ” nào xảy ra khi ứng viên mĩ miều Hồng Ánh không có tên trong danh sách trúng cử đại biểu QH khoá XIII. Trong khi đó, người giàu nhất Việt Nam, ông Đặng Thành Tâm đã chính thức giành ghế nghị sĩ sau khi đạt tỷ lệ 57,85% số phiếu hợp lệ. Rất có thể cùng với 35 doanh nhân khác, ông Tâm, cùng với một nhân vật đáng chú ý là Hoàng Hữu Phước và 34 doanh nhân khác sẽ có dịp bắt tay thủ tướng (chứ không phải chất vấn) tại nghị trường.
Ngọc Thư -
Lại một lối nói lạ, có thể cần phải mổ xẻ nghiêm khắc: Quốc hội của Đảng và cũng là của dân (QĐND). Nói như vậy thì Quốc hội trước hết là của đảng, sau đó mới là của nhân dân? Tác giả Ngọc Thư này cùng Ban biên tập báo Quân đội ND hãy đọc lại Điều 83, Hiến pháp 1992 để tự coi lại mình có quá trớn hay không: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam…”, không một chữ nào trong điều này nói rằng Quốc hội là “của đảng”. Chớ lẫn lộn và quá đà, từ chỗ “lãnh đạo” rồi biến thành thứ sở hữu.
PV Quốc Doanh -
Không “chỉnh đốn” nghiêm túc theo lời Bác dặn, Đảng đã dần dần chỉ lo “sắp xếp, bố trí” ghế quyền lực và nhiều đảng viên có quyền lực chỉ lo tư lợi. Hồi nào, yêu nước là quyền của những người làm cách mạng (hoặc đi theo cách mạng) và gia đình của họ được gọi “gia đình cách mạng”. Điều này duy trì kéo dài sau chiến tranh, bên cạnh ưu đãi vật chất còn được tự do nói về lòng yêu nước như một đặc quyền, đã không ổn. Gần đây, quyền yêu nước bị thu hẹp, chỉ được tự do thể hiện lòng yêu nước khi phù hợp với quan niệm của một số đương quyền, theo cách của đương quyền. Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ bị xử tù có lý do này.
Nhạc sĩ Tô Hải -
Những người nằm trong chăn đầy sâu, đầy rận sẽ anh dũng vùng lên vứt bỏ chiếc chăn vá chằng vá đụp, sắm một chiếc chăn mới thơm mùi Tự Do, mùi Dân Chủ. Các ông sẽ có cả triệu triệu người ủng hộ vì các ông sẽ là người tạo cái thời cơ chín mùi cho quần chúng đi lên đòi tự do như tự do hội họp, được tự do biểu tình, tự do bầu cử, tự do sáng tác, tự do viết báo, phát biểu, được tự do… viết blog mà không sợ… bị bắt bất cứ lúc nào! Mà có tự do đích thực thì sẽ có tất cả sau này.
