Trang Đầu » Chủ đề

Tản Mạn


Khác hệ

Nguyễn Tuấn - [27/11/2014]

Sáng nay, nhân thấy tôi đọc ngấu nghiến, anh bạn Tây hỏi chuyện gì mà tôi quan tâm thế. Phải giải thích lâu thì anh ta mới hiểu. Nhiều khi nói chuyện về Việt Nam với bạn bè và đồng nghiệp ở các nước phương Tây tôi thấy rất khó, và có khi ngại ngùng nữa. Chẳng hạn như trước đây nhân vụ Nhã Thuyên, có bạn hỏi vấn đề là gì, tôi giải thích rằng bằng cấp của chị ấy bị thu hồi vì luận văn bị người ta đánh giá là có vấn đề về chính trị. Thế là họ kinh ngạc hỏi tại sao trong thế kỷ 21 mà có nơi hành xử thô bạo với học thuật như thế; hàng loạt câu hỏi đặt ra, và lại phải giải thích.


Còn gì để chờ đợi khi trước mặt là một đảng ù lì hại dân hại nước

Nguyễn Trung Chính - [26/11/2014]

Chúng tôi đều mong muốn điều ông Nguyễn Trung mong muốn. Nhưng để thực hiện được những mong muốn này, mọi người phải xắn tay áo lên, chấp nhận hy sinh, nhất là hàng ngũ đảng viên, để buộc Đảng Cộng sản có cùng mong muốn như chúng ta.


Rắc rối chuyện chết chó của chuyên gia Trung Quốc khi xây cầu Thăng Long: Chuyện bây giờ mới kể…

B.T. - [26/11/2014]

Khi tình hình chưa có kết luận rõ ràng thì nhiều tờ báo Việt Nam đã vội vã giật tít, đăng tin theo kiểu công nhân đi biểu tình yêu nước tại Bình Dương và một số tỉnh là những kẻ ít học, vô kỷ luật, tội phạm, manh động. Họ lớn tiếng dạy bảo công nhân phải học tập Nhật Bản, học tập nước này nước kia … mà không nhìn thấy thực trạng ở ta là: lòng yêu nước và các quyền cơ bản bấy lâu bị kìm hãm, đời sống công nhân vô cùng cực khổ, điều kiện làm việc rất thấp kém, các tổ chức công đoàn, đoàn thể chính trị đứng về phía giới chủ, về phía chính quyền mà không bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của công nhân dẫn đến việc công nhân trở thành đối tượng bị bóc lột thậm tệ mà không có nơi bấu víu … Rất đáng tiếc, trong cơn hăng máu đánh công nhân bằng bút, báo chí lại không nhìn thấy hoặc cố tình không thấy nhóm “nòng cốt” vô cùng nguy hiểm, hoạt động rất tinh vi kia.


Phiếm đàm: Không phong nhiều “Tướng” thì anh em tâm tư!”

Phạm Mạn - [24/11/2014]

Câu nói khiến tôi nghĩ về thời chúng tôi đang ở mặt trận Điện Biên Phủ. Khi kết thúc trận địch phản kích đơn vị tôi, (đang xiết chặt vòng vây Hồng Cúm, chỗ gần bản Long Nhai), rất nhiều đồng đội dũng cảm lập công trong chiến đấu ác liệt. Trong số nhiều người được đề nghị khen thưởng, có một anh được đề nghị thưởng huân chương chiến thắng hạng 3 (về sau gọi là h.c. chiến công). Lúc đó tôi cảm nhận tấm huân chương vừa cao quý vừa hiếm hoi, bởi vì hành động dũng cảm quên mạng sống bản thân đánh lui bọn Âu, Phi cao to có xe tăng hỏa lực mạnh yểm hộ. Thành tích của anh thật xứng đáng. Nhưng khi đưa lên cấp trên duyệt thì đề nghị huân chương hạng 3 bị hạ xuống cấp bằng khen của bộ. Lý do hạ bậc vì anh ta vi phạm kỷ luật chiến lợi phẩm: đã cắt một sợi dây dù “lấy làm của riêng”! (Về sau, khi vòng vây áp sát cứ điểm địch, dù vũ khí đạn dược, thực phẩm… địch thả vào trận địa ta rất nhiều, dù nằm phơi trắng cả đồng Điện Biên; bộ đội khuân dù về lót nằm trong hầm cá nhân, tháo dây đan võng nhiều lắm…).


Thảo luận chính trị giữa Mặc Lâm, Blogger Điếu Cày và TS Cù Huy Hà Vũ

Mặc Lâm, biên tập viên RFA - [23/11/2014]

Chắc có lẽ tôi sẽ phải đặt cho họ một câu hỏi. Như hồi nãy quí vị đã thấy rằng rất nhiều các tổ chức nhân quyền, các tổ chức quốc tế, các chính phủ cũng đều biết những sai phạm của Việt Nam trong quá trình điều hành đất nước. Đặc biệt, những vi phạm nhân quyền đã được báo cáo nhiều lần, đã được tường trình nhiều lần; Như vậy lần này sau khi tường trình trình tôi cũng muốn hỏi quí vị đại biểu quốc hội của Hoa Kỳ rằng quí vị sẽ làm gì sau khi quí vị nhận được tường trình của chúng tôi. Điều đó mới là quan trọng nhất vì đó là điều mà nhân dân Việt Nam và những nhà đấu tranh cho dân chủ của Việt Nam đang mong mỏi.


Cuộc bỏ phiếu tín nhiệm tại Việt Nam không chỉ là một màn kịch chính trị

Martin Petty - [17/11/2014]

Ông Dũng vừa gặp Tổng thống Mỹ Barack Obama hôm thứ Năm, và có thể đã đạt được một số đòn bẩy quan trọng trong kế hoạch theo đuổi một mối quan hệ mạnh mẽ hơn với Mỹ và thách thức Trung Quốc trong cuộc tranh chấp về chủ quyền hàng hải gần đây.
Bế tắc với Trung Quốc có vẻ đã làm sâu sắc thêm cuộc tranh luận trong nội bộ đảng về sự phụ thuộc vào nước láng giềng Trung Quốc. Điều này đã bộc lộ ra trong tháng Sáu vừa qua, khi 61 đảng viên và cựu đảng viên đã gửi một bức thư ngỏ đến Trung ương đảng Cộng sản và cho rằng sự thất bại trong việc thoát khỏi quỹ đạo của Trung Quốc sẽ là “một tội ác đối với đất nước “.


CHUYỆN VUI NHƯNG KHÔNG THỂ CƯỜI

Tô Văn Trường - [17/11/2014]

Ở Việt Nam đang xuất hiện ngày càng nhiều “Hai lúa”. Hai lúa thần đèn di chuyển nhà, Hai lúa chế tạo máy công cụ nông nghiệp, Hai lúa sản xuất giống, Hai lúa lò đốt rác, Hai lúa máy bay, Hai lúa tàu ngầm, nay lại thêm Hai lúa xe bọc thép. Mà lần này sản phẩm của Hai lúa xe bọc thép được quân đội Campuchia đặt hàng và ông Hai lúa Trần Quốc Hải thành công vượt trội đến mức được Nhà nước Campuchia tặng thưởng huân chương đại tướng quân kèm theo là biệt thự, và xe ô tô khi ở tại thủ đô Pnompenh. Đây là điều trên cả tuyệt vời.


Hai bài giảng đặc biệt về cuộc sống của thiền sư Thích Nhất Hạnh

[17/11/2014]

Hai vợ chồng phải để thì giờ để xét, để nhìn cho kỹ tình trạng của mình là tại sao mình đã có phương tiện đầy đủ như vậy mà không có hạnh phúc? Sự thật là khi ông mở tivi ra để coi, có thể là phim rất dở nhưng ông vẫn coi. Nếu ông tắt tivi đi thì ông không biết làm gì. Nói chuyện với bà thì không có hạnh phúc. Ngày xưa chỉ cần nhìn nhau là đủ hạnh phúc rồi, bây giờ nhìn nhau không thấy hạnh phúc nữa, thấy cái mặt muốn ghét. Ngày xưa thì nói “không có em làm sao anh sống nổi”, bây giờ có em sống hơi khó. Cho nên coi tivi không phải là mê tivi, mình muốn coi chỉ để khỏa lấp sự trống trải, những nỗi khổ niềm đau ở trong mình. Bà cũng vậy. Bà đọc tiểu thuyết, nghe nhạc hay lên mạng Internet không phải vì bà thích mấy chuyện đó. Bà có những nỗi khổ, niềm đau, sự trống trải, cô đơn nên bà đi tìm những cái khác để khỏa lấp. Cả ông cả bà đều làm giống hệt như nhau. Mình không biết cách nuôi dưỡng tình yêu, mình để cho tình yêu chết. Mình đã có những vụng về trong khi hành xử.


Vài ký ức về ba tôi

Vũ Trọng Khải - [16/11/2014]

Không ai làm thay đổi được lịch sử, nhưng người ta đã và sẽ viết nhiều lần về một sự kiện lịch sử. Tuy quê ở làng Cự Đà, Hà Đông, nhưng toàn bộ cuộc đời của ba hầu như gắn với thành phố cảng Hải Phòng từ năm 1938 cho đến tháng 1 năm 1996, trừ những năm 1945, 1946 ba làm việc ở Hà Nội và 8 năm kháng chiến chống Pháp, ba ở Việt Bắc. Chắc chắn những nhà làm sử chân chính, đến một lúc nào đó khi viết về giai đoạn Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa lâm thời và lịch sử tư pháp Việt Nam (1945 – 1954), về lịch sử Hải Phòng, giai đoạn tiền khởi nghĩa và ngày 23 tháng 8 năm 1945 và từ 1955 cho đến trước khi “đổi mới”, sẽ đánh giá đúng sự cống hiến của ba, khôi phục lại đúng vị trí của ba trong chính sử. Nhưng dù chính sử có viết thế nào, con nghĩ phần thưởng lớn nhất mà ba xứng đáng có được là sự kính trọng của đồng nghiệp, của họ hàng, của người dân Hải Phòng sống cùng thời với ba.


Quan trí cũng phải được chấn hưng cùng Dân trí

Vũ Cao Đàm - [12/11/2014]

Dân nào cũng muốn được sống yên ổn làm ăn, không Dân nào muốn gây chuyện với Quan, càng không muốn lật đổ Quan làm gì. Dân chỉ muốn Quan trí ngày càng sáng láng để Dân được nhờ cậy, để Quan xứng đáng là “Dân chi phụ mẫu”.
Chưa nói đến một việc khác, trong quan niệm của phương Đông, bên cạnh quan niệm Quan là “Dân chi phụ mẫu” còn có quan niệm khác, rất thú vị: Quan là “Dân chi công bộc”. Nếu đúng là “Dân chi công bộc”, thì Dân có quyền nói, có quyền mắng mỏ quát tháo, hơn nữa Dân có quyền nọc bọn quan ra phết mấy roi vào đít để Quan chừa thói quát nạt-hăm dọa-nhũng nhiễu Dân, thậm chí đuổi cổ cái bọn công bộc, nếu chúng tỏ ra không còn xứng đáng với lòng mong mỏi của Dân.