Trang Đầu » Chủ đề

Tản Mạn


Đọc lại hồi ký Trần Quang Cơ  – BÀI HỌC TRUNG QUỐC TRONG HỒI KÝ TRẦN QUANG CƠ

[4/07/2015]

Tâm nguyện đau đáu của “Hồi ức và Suy nghĩ” của TRẦN QUANG CƠ là “rút ra những bài học bổ ích và đích đáng cho ngoại giao trong hiện tại và tương lai vì một mục đích tối cao là đảm bảo lợi ích của dân tộc trong mọi tình huống”. Vì thế ông đã bỏ vào đấy tất cả tâm huyết, trí tuệ, bản lĩnh, cả sinh mệnh chính trị, toàn bộ sức bình sinh của con người ngoại giao – một nhà ngoại giao thượng thặng, chuyên nghiệp, kỳ cựu, vì đất nước! Tôi cũng suy tư mãi về quyết định “bỏ cuộc chơi” của ông. Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch là bị ép, còn ông, ông tự bỏ. Bỏ cuộc chơi khi canh bạc đã tàn hoặc chỉ còn lại những con bạc khát nước thì cũng là điều không hẳn là đáng hối tiếc. Chỉ tiếc là tiếc cho đất nước, cho dân tộc, nếu nhỡ lần này nữa thì chúng ta sẽ lại rơi vào một vòng trầm luân mới mà chưa biết khi nào mới thoát ra được?!


Suy tư 

Trần Quang Cơ - [2/07/2015]

Lời giới thiệu của Nguyễn Vĩnh (Nguyên Vụ trưởng, Tổng biên tập báo Quốc Tế, Bộ Ngoại giao)
TRÂN QUÝ MỘT NHÂN CÁCH
(Ghi nhớ về một “bài viết cuối cùng” của Nguyên Thứ trưởng thứ nhất
Bộ Ngoại Giao Trần Quang Cơ, khi đó ông 83 tuổi)
Lứa chúng tôi gọi bác Trần Quang Cơ[1] một cách thân tình là anh Cơ. Cả hồi còn làm việc cũng như lâu nay anh nghỉ hưu; và ngay cả mấy năm gần đây ông già tuổi hạc quá nửa “bát thập” rồi thì chúng tôi …


Nghĩ từ phát biểu của ông Vương Nghị

Nguyễn Trọng Bình  - [2/07/2015]

Câu hỏi này trước hết, có lẽ xin được gửi đến ông Tổng Bí Thư Ban chấp hành Trung ương ĐCS Việt Nam. Hi vọng ông sẽ có câu trả lời rõ ràng, thích đáng trước toàn thể quốc dân đồng bào nước Việt trước khi có chuyến công du sang tận Huê Kỳ. Bằng không thì dù ông có đi hay không đi thì chuyến công du này đối với dân chúng cũng chẳng mang lại hy vọng gì cho họ (ít ra và trước hết là với cá nhân người viết bài này). Bởi nói cho cùng nếu mình không tự cứu mình thì dẫu có gặp 100 “chú” Obama thì cũng chết với “ông bạn vàng” ngay cạnh nhà mà thôi.


Vì sao Quốc hội chưa ra Nghị quyết về biển Đông?

LÊ PHI (lược ghi) - [2/07/2015]

Phó Chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn cũng bày tỏ: “Ta phải hiểu như thế, để bà con cũng hiểu cho các đồng chí lãnh đạo. Chứ không phải lúc này chúng ta hô hào đánh nhau. Đánh nhau thì làm sao ổn định làm ăn mà có khi chúng ta đánh thắng rồi lại bị phủ đầu. Khi xảy ra chiến tranh thì bên nào mạnh hơn bên ấy thắng. Đó đâu phải trên bờ đâu mà chiến tranh thiết giáp, du kích, bắn tỉa… Ra ngoài biển là phải có tàu chiến, phải có tên lửa, phải có không quân. Làm sao chiến tranh nhân dân được. Ở trên biển khó lắm. Cho nên chủ trương của chúng ta là như thế”.


Ông Nguyễn Văn Linh: công trạng với đảng và với dân

Nguyễn Tuấn - [1/07/2015]

Báo chí chính thống ngày nay viết rằng ông NVL là người có công Đổi mới. Nhưng hình như ông Trường Chinh (chứ không phải NVL) mới là người đề xướng chủ trương này. Mà thật ra, cũng chẳng có gì hay ho trong việc “Đổi mới” vì đó là điều tất yếu trong bất cứ xã hội nào. Nhưng tôi nghĩ báo chí đánh giá đúng là ông NVL có “cống hiến to lớn, quan trọng đối với sự nghiệp cách mạng của đảng” (5), vì rõ ràng là ông đã thành công duy trì sự lãnh đạo của đảng CS ở VN trong khi các đảng CS khác bên Đông Âu đều tiêu tan. Còn công trạng của ông NVL đối với đất nước và nhân dân — nếu có — thì nên để cho các nhà sử học sau này đánh giá công minh hơn, nhất là đến ngày mà sự kiện “Thành Đô” sẽ được bạch hoá.


Vài chuyện nhỏ về ông Nguyễn Văn Linh, người đã ra lệnh bắt tôi…

Dương Văn Ba - [30/06/2015]

Tôi bị ông Nguyễn Văn Linh – Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam khóa VI, ra lệnh bắt bỏ tù vào ngày 22 tháng 12-1987 trong cuộc họp tại Hà Nội do ông triệu tập.
Cuộc họp diễn ra tại văn phòng TW Đảng, có mặt gần như đầy đủ thành phần Ban Bí thư. Đặc biệt có mặt của ông Lê Phước Thọ (Sáu Hậu) – Trưởng Ban Tổ chức Đảng, Trần Kiên – Trưởng Ban Kiểm tra TW, Trần Đình Hương – Trưởng Ban Nội chính TW, Lâm Văn Thê (Ba Hương ) – Thứ trưởng Bộ Nội vụ phụ trách phía Nam. Ông Trần Xuân Bách – Ủy viên Bộ Chính trị, lúc đó còn nhiều quyền lực, chưa bị thanh trừng bởi tham vọng làm Thủ tướng với chủ trương đa đảng…


Chuyện mới Hà Nội

Mi Lâm - [30/06/2015]

Nhạc sĩ Hoàng Hiệp vốn là người An Giang, sau 20 năm sống ở Hà Nội ông đã tặng Hà Nội một bài hát để đời: Nhớ về Hà Nội, với giọng hát đầu tiên tuyệt đối hay là Hồng Nhung. Bài hát được sáng tác khi ông đã rời xa Hà Nội để trở về với mảnh đất phương Nam, với Sài Gòn hoa lệ u buồn sau chiến tranh. Ở đó, trong bối cảnh sau giải phóng, con người bị phân hóa làm mấy lần, nhá nhem tranh tối tranh sáng không rõ mặt bạn hay thù, Hoàng Hiệp đã bật lên những lời mà chỉ có những người yêu Hà Nội khi lâm cảnh tha hương mới hiểu: Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội, Hà Nội của ta, Thủ đô yêu dấu, một thời đạn bom, một thời hòa bình!


Rất nhỏ và rất lớn

Tương Lai - [29/06/2015]

Rất nhỏ thì như đảo quốc Singapore. Diện tích chỉ cỡ huyện Cần Giờ của TP HCM, với dân số hơn 5,2 triệu người. Thế nhưng bình quân thu nhập tính trên đầu người của họ thì gấp 30 lần nước ta. Người ta đưa ra một con số thật chua chát rằng nếu họ cứ “kiên trì” đứng yên tại chỗ như ta kiên trì lập trường xã hội chủ nghĩa thì cũng phải 158 năm nữa nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ta mới đuổi kịp họ!
Nhưng đâu chỉ thu nhập đầu người! Nước có thu nhập đứng thứ ba thế giới này cũng là nước được xếp hạng cao trên các lĩnh vực giáo dục, chăm sóc sức khoẻ và đặc biệt là sự minh bạch của guồng máy quản lý và tính cạnh tranh kinh tế! Vậy mà vào trước sau 1975, bình quân thu nhập của người dân quốc đảo này cũng thấp như dân mình buổi ấy!


Không phải là VN đang dùng “khổ nhục kế”

BBC - [29/06/2015]

Trong cuộc trao đổi hôm thứ Bảy với BBC, nhà báo độc lập Phạm Chí Dũng cũng cho hay ông đã tuyên bố với an ninh Việt Nam là “không cá nhân nào”có thể đơn phương quyết định “chấm dứt hoạt động” của tờ báo mạng Việt Nam thời báo khi ông bị an ninh yêu cầu “thôi hoạt động”của tờ báo.
Vì theo ông, tờ báo đã trở thành một “sản phẩm”, một “sự nghiệp” của phong trào dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở trong nước.


CÁCH MẠNG 1989(kỳ 2)

Victor Sebestyen - [25/06/2015]

Một người, có vẻ cao cấp nhất, bắt đầu lớn tiếng ra lệnh ngay khi phái đoàn đáp xuống, sau chuyến bay dài 30 phút từ Thủ đô. Đó là ông tướng đầu bạc, 53 tuổi, Victor Stanculescu, đại diện của chính phủ lâm thời Mặt trận Cứu nguy Tổ quốc. Vào lúc này, chính phủ mới vẫn chưa kiểm soát được toàn cõi Rumani.
Sáng hôm đó, tướng đầu bạc được lệnh thi hành một nhiệm vụ khẩn cấp, cần một ít tế nhị nhưng thật nhiều thô bạo, đó là tổ chức cuộc xét xử Nicolae Ceausescu, nhà độc tài đã cai trị Rumani gần một phần tư thế kỷ, và vợ ông ta, bà Elena.