Trang Đầu » Chủ đề

Tản Mạn


Tản mạn chuyện xưa… “Tư cách mõ”

Phạm Toàn - [21/05/2015]

Hệ thống Mõ sợ nhiều thứ quá! Sợ từ cái Điếu Cày sợ đi! Sợ cả một cô gái yếu đuối chỉ có một sức mạnh là biết tự giễu cợt mình là Ridiculous và do đó mà viết văn cực hay, phỏng vấn cực chuẩn. Sợ một anh cu Tuấn bé nhỏ lại dám có con nhỏ và dám đi mua sữa cho con, ai cho mày có quyền sống trong hạnh phúc thật sự, chỉ được quyền có hạnh phúc trên công văn giấy tờ thôi, nghe chưa? …
Và để đỡ sợ, hệ thống Mõ chỉ còn mấy miếng võ ăn vần với Mõ gọi tên là Võ Mõ. Kỳ này có ai qua Mỹ quảng cáo cho hệ thống Võ Mõ này, và thu hút sinh viên toàn cầu qua đây học những miếng Võ Mõ. Hệ thống giáo sư Mõ cứ gọi là đầy.
Vì thế, tôi đoán già đoán non, có lẽ vì thế mà phải triệt đường quy mã của Huệ Chi. Thôi, đừng buồn, chuẩn bị qua Mỹ Latin, sang Brazil chẳng hạn, ta sẽ ném hẳn một quả bom Văn Thơ Lý Trần mới in.


BÀN VỀ CƠ HỘI CỦA DÂN TỘC

Nguyễn Đình Cống - [19/05/2015]

Tôi vừa đọc bài “Dân tộc Việt nam ơi, xin đừng để vuột mất cơ hội muộn màng” của bác Trần Quí Cao, đăng trên Bô xít Việt Nam ngày 18 tháng 5. Xin có vài lời bàn. Bác Cao đã kể ra 3 cơ hội cho dân tộc Việt Nam, bắt đầu vào năm 1954, 1975 và 1990. Tôi biết còn một cơ hội nữa, vào năm 1945, chẳng những cho dân tộc mà còn cho Đảng nữa. Cơ hội cho Đảng đã được lợi dụng thành công, đã được trình bày nhiều, còn cơ hội cho dân tộc đã bị vuột mất. Tôi chỉ xin bàn về cơ hội đã bị vuột mất đó.


Tôn trọng sự thật

Người Viễn Xứ, Stavanger, Nauy - [16/05/2015]

Chính phủ CSVN luôn nói về HHHG giữa những người Việt tỵ nạn và chính quyền trong nước bằng nhiều phương cách qua phương tiện truyền thông hay như nghị quyết 36. Kêu gọi người Việt sống ở nước ngoài hãy quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù để HHHG với nhau v.v… Thậm chí còn tuyên bố rằng sự hòa hợp hòa giải là truyền thống nhân nghiã, nhân văn của dân tộc ta. Rồi đã khẳng định rằng sự HHHG đến nay chưa đạt được là bởi vì một bộ phận người Việt hải ngoại vẫn định kiến hận thù, tiếp tục lặp lại các điệp khúc chống phá cực đoan, thuộc thế lực phản động v.v… Thế nhưng trên các phương tiện truyền thông hiện tại, các vị có biết, có nghe các lời tuyên bố của các vị lãnh đạo đất nước vẫn kết án chính phủ VNCH là một chính phủ tay sai cho đế quốc Mỹ, một chế độ độc tài tàn ác với đồng bào v.v…


Sân bay Long Thành và tư duy cơi nới

[16/05/2015]

Theo Thứ trưởng, dự án mới ở giai đoạn tiền khả thi, các ý kiến về hiệu quả kinh tế và xã hội sẽ được lưu ý và tính toán ở giai đoạn sau, nếu được Quốc hội thông qua. “Trong trường hợp có sân bay Long Thành thì vẫn sử dụng Tân Sơn Nhất song song. Còn đến giai đoạn 2030-2035 có dùng Tân Sơn Nhất nữa hay không thì để thế hệ sau tính toán, vì chúng ta không biết được, điều này không có gì là mơ hồ cả”, ông Tiêu cho hay.
Chia sẻ thêm về địa điểm Long Thành (Đồng Nai), Cục trưởng Cục Hàng không – Lại Xuân Thanh cho biết vị trí này từng được tính toán từ rất lâu. “Từ trước năm 1975, chính quyền Sài Gòn cũ đã bắt đầu nghiên cứu một số vị trí để xây dựng sân bay mới, trong đó có Long Thành”, ông Thanh nói.


Tự do ngôn luận và đức tin tôn giáo

Phan Thành Đạt - [16/05/2015]

Những phán quyết của tòa án về quyền con người của Liên minh châu Âu và của tòa án thuộc các nước thành viên đang có xu hướng đề cao tự do ngôn luận hơn là bảo vệ đức tin tôn giáo. Con người sống trong xã hội dân chủ đang ngày càng khẳng định bản thân, cái tôi của con người ngày càng lớn vì các quyền tự do cơ bản được đề cao trong khi tôn giáo không còn giữ vai trò quan trọng như trước đây trong đời sống chính trị, xã hội. Các bức tranh châm biếm, những bộ phim hay những vở kịch thể hiện sự sáng tạo nghệ thuật nhiều hơn là sự khiêu khích đối với tôn giáo. Đó là những cách khác nhau để thể hiện tự do ngôn luận. Trong những trường hợp đặc biệt, tự do ngôn luận có thể vượt quá giới hạn, khi đó cần có sự can thiệp của tòa án để bảo vệ tự do tôn giáo và các quyền tự do khác của con người.


Bác Trọng hãy quyết đoán như Bác Năm Công

Vũ Cao Đàm - [14/05/2015]

Tôi phải gửi BVN đăng ba bài này, vì tôi đã ướm thử vài báo “lề phải”, họ đều lắc đầu lè lưỡi, vì thấy tôi trích dẫn những thứ, tuy nói là của các bác phe ta cả, và đúng là cùng nằm trong Đảng ta cả, nhưng rặt những điều không giống bây giờ. Vả lại, tôi biết mặc dầu nhiều bác vưỡn liệt BVN vào bọn “lề trái”, nhưng nhiều bác vưỡn đọc BVN. Vì vậy mà tôi phải gửi đăng ở BVN.
Tôi rất mong các bác nào đọc được những bài này, thì nhờ các bác gửi những lời “tâm tư” ruột gan này tới Bác Trọng. Tôi biết Bác Trọng là giáo sư chắc lọ mọ vào mạng đọc hết cả “lề phải”, “lề trái”, nhưng tôi cứ dặn phòng như vậy, vì lo Bác Trọng trăm công nghìn việc, ít có thời gian đọc hết lòng dân.


 Nói thật không sợ mất lòng!(kỳ 2)

Hữu Đậu - [14/05/2015]

Vì vậy, tôi đánh giá sự thành thật của anh mới đạt được một góc nhỏ, chưa được nổi 50% sự thành thật cần có, bản lĩnh chính trị của anh còn đang khuyết trống, méo mó, chưa xứng tầm! Và dân chúng tôi không tin cái “sự kiên quyết” đó sẽ thành sự thật, Đảng sẽ càng rối, nước sẽ càng suy!
Đôi lời tâm sự chân tình với anh với mục đích vừa là góp ý riêng cho anh, vừa là đóng góp chung cho việc Dân việc Nước. Anh hãy cứ tự hạ mình xuống như một cậu học trò thuở nào đó mà suy ngẫm lời một người thầy, chắc cũng có được điều bổ ích đấy! Chúc anh mạnh khỏe và luôn sáng suốt!


Rời bỏ

Phạm Đình Trọng - [12/05/2015]

Đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta đang trầm luân, đau đớn, đang lầm than, khốn cùng. Vì thế mà:
Đảng viên rời bỏ đảng
Nhà văn rời bỏ hội
Quyền làm chủ đất nước rời bỏ người dân
Người dân rời bỏ nước


Lạm bàn về độc tài

Thiện Tùng - [10/05/2015]

Rõ ràng, ở Việt Nam ta, độc tài sau cao hơn độc tài trước: quy mô rông lớn hơn, tổ chức chặt chẽ hơn, người dân bị mất quyền hơn, tham nhũng ngày một nhiều hơn, khoảng cách giàu nghèo giữa cai trị và bị trị ngày rộng hơn, xã hội rối loạn hơn, giới cầm quyền lúng túng hơn, dùng bạo lực trấn áp nhiều hơn, v.v…
Trong 3 dạng độc tài vừa kể, dạng nào cũng vậy, bằng mọi cách, mọi giá chiếm thế thượng phong, giành cho bằng được quyền cai tri, xem đất nước và dân tộc là sở hữu của riêng mình, tùy nghi sử dụng, dâng hiến. Thể chế chính trị độc tài bất kỳ, luôn cấu kết trong ngoài, khi lâm vào đường cùng, họ sẵn sàng “cõng rắn về cắn gà nhà” để bảo toàn vị thế, chẳng nghĩ gì đến quốc gia, dân tộc.
Chịu độc tài nối tiếp độc tài, không biết mọi người thì sao, chớ người viết bài này đã hết sức chịu đựng.


MẤY LỜI TÂM SỰ

Dạ Ngân - [10/05/2015]

Tương lai của những đứa con thế hệ sau 1975 đó ư? Chao ơi, đang nghĩ và sẽ còn nghĩ mãi. Nhà văn lầm lũi bước và ngày mỗi ngạc nhiên sao đờm bãi nhiều hơn, rác rưởi tanh tưởi hơn và con người khủng bố nhau bằng dao, bằng xăng, bằng búa, bằng dây thừng nhiều hơn, mỗi ngày? Hội viên Hội Nhà văn có thể chỉ là một chiếc áo, cởi ra khó gì nhưng cả cuộc đời ta, tim óc ta là một quá khứ nặng như đá tảng.
Chắc gì cái chết đã giải thoát được gánh nặng này. Mỗi ngày, nuốt nước mắt vào trong và cân nhắc, lựa chọn. Cả đời rồi cứ phải cân nhắc và lựa chọn. Nhưng không người mẹ nào cầm lòng được khi con mình khóc dù đứa con ấy không còn trẻ nữa.
Chúng ta đã làm gì chính ta và con cái ta và đất nước này?