Trang Đầu » Chủ đề

Tản Mạn


To nhỏ sự đời

Hà Sĩ Phu - [5/09/2011]

Nói cái “sự đời” lại động đến cái lá nho. Trời sinh cái lá có diện tích “tương đối” và hình dáng mỹ thuật đủ để làm chức phận che. Có khi cả một “tòa thiên nhiên” tuyệt mỹ cũng cần chút lá để giấu bớt cái đẹp khiến cho cái đẹp thành vô biên. Nhưng có khi ngược lại, cái xấu toàn cục cũng cần chiếc lá che mặt như một ẩn số để níu kéo chút hy vọng, để sự đời khỏi bị đẩy đến chỗ tận cùng.
Nhưng nếu quá đáng, Trời cũng không thương được, nổi lên một “trận gió cuốn cờ” thì lá che cũng rụng, thế là “Point final”!


Cái khó ló cái… hâm!

Nguyễn Quang Lập - [4/09/2011]

Ngu Ngơ ôm Mũm Mĩm vỗ về, nói em ơi, bình tĩnh bình tĩnh. Em còn nhớ phương án ngày chẵn ngày lẻ không? Sáng kiến vô cùng “đen tối” này là ngày lẻ đi xe biển số lẻ, ngày chẵn đi xe biển sỗ chẵn đã chết ngay từ trong cặp. Thế nào rồi phương án giờ không xe máy dở hơi này cũng ngỏm luôn thôi, em khỏi lo đi.
Mũm Mĩm cười he he, nói đúng rồi. Giao thông ách tắc là một cái khó, cái khó ló cái khôn chỉ có ở những người khôn ngoan, đầu óc thực tiễn, có tầm… chứ ngồi bàn giấy hút thuốc lào vặt, ngửa cổ nhả khói thuốc lào tiện thể phun luôn ý tưởng thì chắc chắn cái khôn chẳng thấy đâu, toàn ló mấy cái hâm, khổ lắm khổ lắm.


Cánh Buồm 2 tháng 9 năm 2011

Phạm Toàn - [3/09/2011]

Hôm nay mồng 2 tháng 9. Các em trong nhóm Cánh Buồm làm việc tập trung tại cụm máy tính của một bộ phận huấn luyện thuộc công ty FPT đóng tại số 57 Hàng Chuối. Các em tập trung nhân tài vật lực (thời cách mạng mới lên, hay dùng cụm từ này) dàn trang cho kỳ xong 17 cuốn sách giáo khoa Cánh Buồm để kịp đưa nhà in, kịp công bố trong cuộc Hội thảo khoa học ngày 30-9-2011 tại trụ sở Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh. Những cuốn sách cũng sẽ công bố rộng rãi cho toàn xã hội trong cuộc Hội thảo và giới thiệu sách tại trung tâm văn hóa Pháp L’Espace ngày và tối 3-10-2011.


Nhân ngày Quốc khánh nói chuyện quốc kỳ

Huỳnh Ngọc Chênh - [2/09/2011]

Bây giờ lo thật, mùa SEAGAME tới đây nhỡ như đội tuyển bóng đá VN vô địch thì sẽ không còn được tụ tập đông người nữa. TP HCM cấm tiệt, Hà Nội cũng ra văn bản cấm tụ tập đông người, và cả ông Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cũng qua cam kết với Trung Quốc rằng dứt khoát không cho tái diễn cảnh tụ tập đông người nữa. Khổ thật!
Tôi dựng lá cờ vào góc rồi cảm thán: Quốc kỳ ơi, ngươi không còn được ngạo nghễ phất cao giữa đường phố Việt Nam nữa rồi.


Hà Nội của ai?

PV Quốc Doanh - [30/08/2011]

Khoảng 40 năm trước, Hà Nội còn bom rơi, đạn nổ. Nữ văn sĩ Bulgary Blaga Dimitrova (2/1/1922-2/5/2003) đi trên đường phố Hà Nội, thấy một phụ nữ Hà Nội luống tuổi đi ngược chiều. Từ xa, bà đã nhói lòng trước dáng vẻ gầy yếu, khuôn mặt mệt mỏi, âu lo của người phụ nữ Hà Nội. Nhưng khi đi ngang qua nhau, thật bất ngờ, người phụ nữ Hà Nội chào khách lạ nước ngoài bằng nụ cười rạng rỡ. Sững sờ xúc động, Blaga Dimitrova viết: “Tôi đã vượt nửa vòng trái đất đến đây, chỉ để gặp nụ cười này!”.


Nhật ký 28-8: Cuộc chiến cái ghế đá

H.N.H - [29/08/2011]

Sáng nay thì đúng là Hồ Gươm “nắng vàng rực rỡ” bà con ạ. Có lẽ vì đẹp trời nên từ sáng sớm người ra Bờ Hồ đã khá nhiều. Đủ cả lớn bé già trẻ gái trai cùng khách du lịch da trắng da vàng. Người thì bình thản tản bộ, người thì ngồi ghế đá hóng gió. Các ghế kín hết. Gọi là đông dân chúng vì ngoài lực lượng dân phòng, an ninh mặc sắc phục rõ ràng thì còn lại toàn thường phục nên thôi thì cứ tin tất cả số còn lại là dân chúng đi chơi Chúa nhật.
Bên này Bờ Hồ thì thế, bên kia Bờ Hồ vẫn như Chủ nhật trước, “chốt” lâm thời ở các đầu đường vẫn đầy an ninh, dân phòng kẻ đứng người ngồi chuyểnh choảng. Phía trước cửa Ngân hàng Ngoại thương có 3 chiếc xe buýt chờ việc. Không sân khấu ngoài trời và vẫn nhan nhản xe “chuyên dụng”.


Ba tin nhắn và năm cuộc điện thoại…

Mạc Văn Trang - [25/08/2011]

Những phản hồi từ một bài báo “bất đắc dĩ phải viết ra” lại làm tôi vui, vì thấy có ích. Nhưng quan trọng hơn, tôi đã tin những suy nghĩ của mình là phù hợp với suy nghĩ của nhiều người trong xã hội. Những người chia sẻ với tôi đều là những người tốt, họ cũng chả có động cơ nào khác ngoài sự đồng cảm sẻ chia những trăn trở về hiện tình xã hội.
Một điều quan trọng nữa, tôi đã có những cảm nhận mới về lòng người, về tâm trạng xã hội…


Tổ trưởng dân phố tôi: “Không! Tôi không nói như vậy!”

Nguyễn Xuân Diện - [23/08/2011]

23 giờ khuya Chủ nhật 21/8/2011, báo An ninh Thủ đô đăng bài báo Kiên quyết xử lý việc tụ tập, gây mất an ninh trật tự trong đó vu cáo những người biểu tình sáng Chủ nhật 21/8/2011 “có nhiều lời nói, hành động lăng mạ, chống người thi hành công vụ và tìm cách kéo đi tuần hành, gây mất trật tự công cộng”, đồng thời đăng các bài trả lời phỏng vấn của bà con dân phố ở địa phương nơi anh Nguyễn Xuân Diện hay cô Đặng Bích Phượng cư trú lên án anh Nguyễn Xuân Diện “lôi kéo, xúi giục người khác biểu tình một cách tự phát tránh để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá cách mạng Việt Nam”; tố cáo “đứng đằng sau chị Phượng là những thế lực phản động, thù địch đang lợi dụng lòng yêu nước của người dân để ra sức chống phá đất nước, gây rối loạn, làm xấu đi hình ảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội thanh lịch, hòa bình”.


Cụm từ này không phải của nhân dân

Hạ Đình Nguyên - [19/08/2011]

Trước hết, có thể khẳng định rõ ràng, nhân dân TQ không có CNXH để tiến lên! Ở TQ hiện chỉ có tư tưởng Đại hán ngông cuồng, đang chà đạp man rợ lên các dân tộc khác. Ở TQ hiện chỉ có chủ nghĩa bá quyền, bành trướng, đang xâm thực các nước láng giềng, đang gặm nhấm biển Đông. Nhân dân TQ đang quằn quại dưới sự cai trị của bọn chúng, với một thứ chủ nghĩa hổ lốn mang danh CNXH. Thế giới đã thấy rõ, nhân dân TQ cũng thấy rõ!
Trong tình thế này, chỉ còn một mình nhân dân VN và ngài Chủ tịch tiến lên CNXH vậy!


Tại sao không kiện chính quyền thành phố Hồ Chí Minh ra tòa?

Huỳnh Ngọc Chênh - [13/08/2011]

Cái não trạng trì trệ của chúng ta làm chúng ta cứ nghĩ rằng hễ cơ quan nhà nước thì muốn làm gì thì làm, làm đúng hay sai thì cũng không ai dám nói tới. Cái não trạng trì trệ đó có trong quan chức nhà nước mà cũng có trong dân. Do vậy mà liên tục 8 ngày Chủ nhật qua bị đóng cửa ngưng hoạt động… nhưng chưa có doanh nghiệp nào, người dân nào dám khởi kiện chính quyền ra tòa cả.