Trang Đầu » Chủ đề

Tản Mạn


[9/07/2016]

FB Luân Lê
Mắt Biển, vẫn còn vời vợi nỗi đau. Nhưng chắc chắn, những đôi mắt ấy vẫn luôn dành để trông coi bờ cõi và biển đảo của mình, như là máu thịt ngay từ khi họ được sinh ra vậy.

Đây có lẽ là bức ảnh thực sự đẹp về tính biểu đạt nghệ thuật, nhưng ngược lại, nó cũng ẩn chứa sâu thẳm trong đó là những cái nhìn ám ảnh đến trầm mặc đối với những người đang trong vai trò chứng kiến như một kẻ ngoài …


[12/06/2016]

Nguyễn Quang Dy

“Chúng ta không thể thay đổi được quá khứ nhưng chúng ta có thể sắp xếp lại tương lai”.
– Dalai Lama

Bóng ma Việt Nam lại trỗi dậy
Theo một khảo sát của viện Gallup (11/2012) Việt Nam thuộc nhóm các quốc gia vô cảm nhất thế giới (đứng thứ 13 trong tổng số 150 nước). Đó là một tin buồn (bad news). Người Singapore vô cảm thì còn dễ lý giải và hiểu được, vì một quốc gia phát triển (high-tech) dễ làm con người vô cảm (thiếu high-touch). …


[10/06/2016]

Lưu Văn Vượng
Xin minh định. Tôi chỉ muốn trao đổi với bà về chủ đề nên hay không bổ nhiệm Bob Kerry làm Chủ tịch điều hành trường Đại học Fulbright Việt Nam.
Thưa bà, tôi cũng cũng giống như bà không tán thành kiểu khép những người phản đối việc bổ nhiệm Bob Kerrey là bảo thủ không hướng về tương lai, “không ủng hộ hòa giải”. Nhưng khi nghe bà nói “Lẽ nào nước Mỹ không còn ai ngoài Bob Kerrey?” hay viện dẫn những lời tuyên bố của …


[18/05/2016]

Nguyen Tieu Quoc Dat
Bức ảnh do bạn Bùi Dzũ chụp đường đi bộ Nguyễn Huệ ngàn tỷ đang bị phong toả để sửa chữa. Bức ảnh được chọn tiêu đề Người đàn ông cô đơn và những nỗi suy tư mà bất kỳ người Việt Nam nào, quan tâm đến vận mệnh dân tộc, đều đặt câu hỏi rằng giống như Bùi Dzũ: Một dân tộc cô đơn vì mãi chẳng thể tìm thấy một tiếng nói chung, thì làm sao chung sức, chung lòng… (?!) Nhưng mình, khi nhìn …


[17/05/2016]

Bảo Linh (CNN)
 Đây là lời thú tội của bà Yu Xiangzhen, người từng là một Hồng vệ binh tích cực trong Cách mạng Văn hóa Trung Quốc.
Tôi đã sống một cuộc sống bị ám ảnh bởi cảm giác tội lỗi.
Vào năm 1966, tôi là một trong những Hồng vệ binh của Chủ tịch Mao Trạch Đông. Bản thân tôi và hàng triệu học sinh trung và cao học khác bắt đầu tố cáo giáo viên, bạn bè, gia đình mình, cướp bóc nhà cửa và phá hủy tài sản của …


[15/05/2016]

Nguyễn Đình Nguyên
TS. Y khoa, Australia
Vào ngày 28/04/2016 trên trang facebook cá nhân, Trần Thị Lam, một giáo viên ở Hà Tĩnh đã đăng tải bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?” Lập tức, sự ảnh hưởng của bài thơ đã gần như vượt quá tầm và quá sức nghĩ của tác giả.
Chỉ là đoán thôi, tôi cho rằng bối cảnh ra đời của bài thơ này chỉ là “giọt nước tràn ly” sau quá nhiều sự kiện xã hội làm cho cô giáo phải trăn trở. …


Nỗi ám ảnh của quá khứ

GS Trần Quốc Vượng  - [7/05/2016]

Nước Việt Nam ta hiện là một quốc gia kém phát triển về mọi mặt, vừa lạc hậu, vừa lạc điệu với một thế giới nhìn chung đã và đang phát triển rất nhanh, đặc biệt từ nửa sau thế kỷ 20.
Tạm bỏ qua một bên mọi sự “giải thích”, nào đổ tội cho phong kiến đế quốc, thực dân bành trướng, thiên tai, địch hoạ, chiến tranh, cách mạng, nào viện dẫn sai lầm chủ quan của những người cầm nắm vận mệnh quốc gia mấy chục năm qua, v.v. tình trạng ấy là không bình thường, gây nên một bức xúc tâm lý, một nỗi đau thân thể, một nhức nhối thân xác và tâm linh, buộc KẺ SĨ và NGƯỜI DÂN, vừa gian khổ kiếm sống, vừa suy nghĩ đêm ngày, tìm cách khắc phục và vượt qua tình trạng tủi nhục này…


Đất nước mình ngộ quá phải không anh?

[7/05/2016]

Nếu chúng ta hóa giải cơn lạnh ý thức hệ giáo điều, nhổ răng và móng vuốt của quái thú định chế hóa cực đoan, thì với bàn tay và khối óc được tôi luyện qua chiều dài nhiều thiên niên kỷ, dân tộc Việt sẽ hồi sinh.
Với sự dập tắt tuyệt đối ý thức hệ giáo điều Mác-Lê, với sự cáo chung của đảng CSVN như một định chế thoái hóa và lỗi thời, hàng triệu triệu đóa hoa tư tưởng tuyệt vời sẽ vươn lên từ lòng văn hóa hơn 4000 năm của dân tộc và đất nước chúng ta chắc chắn sẽ đạt được nhanh chóng chiều cao thực sự của mình, trong cộng đồng nhân loại văn minh.


Thư chào Ngài Barack Obama Tổng thống Hiệp chúng quốc Hoa kỳ

Nguyễn Khắc Mai - [2/05/2016]

Trong truyền thống văn hóa Việt Nam, ít khi có dân thường dám viết thư chào hỏi những bậc quốc khách từ triều đình nước ngoài phần lớn là Bắc quốc đến. Thảng hoặc có những bậc đại nho được triều đình cử, tiếp, đưa sứ thần thì mới có một vài xướng họa. Ngoài ra cũng có vài truyền thuyết thú vị về tiếp đón sứ thần của Trung Hoa sang. Như chuyện nhà sư Pháp Thuận được giả làm lái đò đón sứ qua sông, Bà Đoàn Thị Điểm, Cung trung giáo thụ (thầy dạy cho phi tần cung nữ) được sai giả làm cô gái “bán hàng vỉa hè”, đều trong những trường hợp cần thiết để đối đáp với sứ giả Bắc quốc, thể hiện lòng tự trọng của dân tộc mình1.
Nay trong thời dân chủ, tôi, một kẻ thường dân có hiểu ít lễ nghĩa xin trân trọng gởi đến Ngài, vị quốc khách nhiều người trông đợi, lời chào quý mến, nhân chuyến ngài thăm Việt Nam.


Tìm ở đâu? Tìm trong đầu ấy! (Mênh mông thế sự 35)

Tương Lai - [1/05/2016]

Là nói chuyện tìm nguyên nhân thảm hoạ môi trường trong cái nóng hầm hập. Càng nóng hơn về hình ảnh ngư dân thẫn thờ bên xác cá chết trên biển miền Trung. Thế mà nóng đầu hơn lại là chuyện trống đánh xuôi kèn thổi ngược của những thủ đoạn chối tội trơ trẽn và khốn nạn từ những con rô bốt ngô nghê được đẩy ra hứng chịu búa rìu của dư luận về thảm hoạ môi trường thay cho sự lẩn trốn của chính danh thủ phạm.
Thật ra, đâu chỉ là thảm hoạ môi trường. Phải gọi đúng tên thảm hoạ, chỉ đúng mặt kẻ rước thảm hoạ đó về phá nước hại dân để giữ bằng được cái ghế quyền lực. Chỉ khi vạch rõ chính danh thủ phạm là ai, là những ai, chúng đang chối tội, chạy tội và tìm cách lấp liếm bằng giọng lưỡi lừa mị dối trá nhà nghề như thế nào đi liền với trấn áp bằng bạo lực ra sao, thì mới có thể bàn được giải pháp trị tận gốc thảm hoạ hôm nay.