Trang Đầu » Chủ đề

Thư bạn đọc


Mộ gió

Lê Thị Thanh Tâm - [25/12/2011]

Mộ gió
Mộ gió
Tôi thường tự hỏi thế nào là mộ gió?
Những ngôi mộ dài theo bờ biển quê hương
có từ ngày làm lễ khao lề trên đảo Lý Sơn.

Tôi thường tự hỏi thế nào là ra đi không trở về?
Người ra đi nghĩ gì, và người ở lại?
Những hải đội Hoàng Sa nhắm thẳng đại dương bằng ghe bầu
Những thế lính bỏ thân trong biển lạnh.


Thư trao đổi giữa một bạn đọc và trang Bauxite Việt Nam

[18/12/2011]

Bây giờ chỉ có một cách duy nhất là ông đề nghị cơ quan công an YYY một mặt cho người lên các vị đang nắm những cương vị tối cao trong bộ máy nhà nước ở cấp trung ương để xin xoá bỏ tên ông trong danh sách do chúng tôi gửi đến cho họ mà may ra họ còn giữ; mặt khác cử người sang Pháp hoặc gửi thư cho mạng Diễn đàn nói rõ lý do sinh ra việc bất khả kháng này, chắc chắn họ sẽ xoá tên ông trong danh sách mà họ còn lưu trên mạng.


Cảm ơn André Menras

Bùi Chí Vinh - [14/12/2011]

Làm một người Pháp rất dễ dàng
Có thể du lịch bất cứ đâu, có thể chơi trò phản chiến
Có thể leo lên tượng đài Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 để treo cờ Mặt Trận
Có thể ở tù một số ngày và cũng có thể được tự do

Nhưng làm công dân Việt Nam mới thật cam go
Cho dù André Menras được “đỡ đầu” về quốc tịch
Cho dù được cựu Chủ Tịch Nước cấp giấy phép làm phim cho Hồ Cương Quyết
Cho dù sử sách còn ghi công lao André góp phần giải phóng Sài Gòn


Quyền lực cá nhân: bạn, tôi và trung quốc

[1/12/2011]

Bạn đừng nghĩ rằng tôi xui bạn đi biểu tình, hay đấu tranh rất cao xa. Tôi chỉ nghĩ rằng điều chúng ta có thể làm được, tốt ở mọi nơi, đó là hãy LÀM CHO MÌNH ĐƯỢC TỰ DO, dùng sự tự do của mình, những gì mình có, để hiểu cho thấu đáo, đừng để ai bịt mắt và dẫn dắt mình, ngoài trái tim thực sự và trí óc thực sự của bạn, chứ không phải là những điều bạn tưởng là của bạn, nhưng bạn đang mang một trái tim và trí óc lên chương trình sẵn rồi – không phải từ ADN của bạn, không phải từ bộ não của bạn đâu. Còn ai lên chương trình cho bạn, hãy tự đi tìm, đó là “bài tập lớn của bạn, nếu bạn thực sự quan tâm”. Hãy quan tâm, đừng dửng dưng, đừng nguội lạnh.


Thư bạn đọc

[18/11/2011]

Thử hỏi có ngu xuẩn không khi dùng cái bản đồ ghi biển đảo quê hương là Biển Nam Trung Hoa mà đi thuyết trình trước cả một hội đồng hàng bao nhiêu con người, ngay trên đất nước hình chữ S? Cháu chỉ là một người dân thôi, đang nơi đất khách quê người, khi đến nhà bạn bên này chơi, thấy bạn treo bản đồ thế giới có ghi Biển Đông thành Biển Nam Trung Hoa trong căn phòng nhỏ chỉ 12m, mà cháu đã tức tối và nói bạn cháu hạ ngay bản đồ đó xuống, cuối cùng nó phải lấy bút đen xóa đè đi.


Thư gửi ông Phạm Toàn

Hoàng Quang - [1/11/2011]

Không biết các thông tin trên đây có đúng hay không. Nhưng tôi thấy nó hợp lý và tôi tin là đúng. Tôi vẫn thường nói với các em rằng, có những thông tin được kiểm chứng là chính xác tuyệt đối, nó bắt ta phải tin. Có những thông tin ta chưa kiểm chứng được, nhưng nhờ kinh nghiệm sống và nhờ lý trí ta thấy nó hợp lý và ta cũng tin. Không được phép tin bừa mọi thứ mà không tỉnh táo phân tích nó.
Tôi sẽ rất vui nếu thông tin ông đưa ra là đích thực và sẽ thực sự ăn năn vì mình đã nghi ngờ quá mức.


VỚI ANH  PHẠM TOÀN

Tống Văn Công - [31/10/2011]

Cám ơn anh gợi ra nhiều điều vui vui, bổ ích. Anh không thích nói chính trị, gây niềm tin, anh khuyên hoài nghi. Vâng, từ thượng cổ, các cụ đã khuyên hoài nghi là tinh thần khoa học, chống lại giáo điều kìm hãm con người. Nhưng tôi thích cách nói của Osho, triết gia Ấn Độ hơn, ông này sinh năm 1931, lứa tuổi anh em mình. Ông ta nói: “Người hoài nghi và người tin tưởng đều mù quáng, họ quay lưng lại nhau, nhưng lại cùng ngồi chung trên một con thuyền”. “Người tin tưởng thì sợ ai đó khêu gợi sự hoài nghi của mình; còn người hoài nghi thì luôn cảnh giác vì sợ bị thuyết phục bởi bất kỳ sự tin tưởng nào”. Osho cho rằng, “chỉ có sự Tin cậy mới vượt qua được cả hai trạng thái hoài nghi và tin tưởng. Tin cậy là sự tồn tại… sinh thành ra tất cả”.


Vậy ra“Chứng minh nhân dân” là cáo mượn oai hùm à?

Trình Phụng Nguyên - [31/10/2011]

Đề nghị “nhân dân” thay cho em cái giấy chứng minh này bằng một cái giấy có cái tên khác cho nó hợp lệ, có thể gọi là “Giấy căn cước” như thời “ngụy” cũ, vô thưởng vô phạt, chẳng vơ vào, cũng chẳng đụng chạm đến ai, hoặc thẳng thắn và huỵch toẹt hơn thì ghi là giấy “Chứng minh… sinh vật người” – Họ và tên: Trình Phụng Nguyên chẳng hạn – cho tiện việc sổ sách và để em còn liệu cơm mà gắp mắm. Em xin cúi đầu kính thưa “nhân dân” và “ơn nhân dân ơn Nhà nước” ạ.


Tắt gió gặp Người Buôn Gió

Hà Văn Thịnh - [26/10/2011]

Những người “phản động” dễ thương vậy sao, những người “phản động” thông minh vậy sao… (?), là những điều tôi lặp đi lặp lại nhiều lần trước khi viết những dòng này. Thôi thì, đã mang lấy nghiệp vào thân, cũng đừng trách lẫn phản động gần, phản động xa. Những người yêu nước chúng ta, cứ suy phản động thật ra chưa ra ràng. Tin năm Mậu Tuất Chó Vàng. Hết thời. Lông rụng. Chuyển sang từ trần… Những câu “thơ” trên (xin lỗi Trần Mạnh Hảo) là ứng tác đột xuất phi thường của tình trạng sống dở chết dở mà than ôi, tôi chỉ là một trong muôn vạn người muốn bày tỏ một lời cảm ơn đến 4 người bạn!


Thư gửi anh Hà Văn Thịnh

Luu Van Vuong - [2/10/2011]

Tôi không hoạt động chính trị dù trên danh nghĩa tôi vẫn là một người vô Tổ quốc. Nhưng những gì xảy ra trên đất nước tôi vẫn hằng luôn theo dõi. Việc cắt xén rồi bóp méo những lời nói của TGM Ngô Quang Kiệt đã trở nên một trò hề chính trị của những người làm nhiệm vụ thông tin. Thế nhưng tất cả những ký giả viết bài đả kích TGM Ngô Quang Kiệt cho đến nay, tôi chỉ thấy ít ra anh cũng là một người còn có lương tâm nghề nghiệp dù muộn màng. Ước gì không phải chỉ một người mà tiếp tục sẽ có những người khác can đảm lên tiếng để nhận lấy những lỗi lầm và gửi đến độc giả những lời nói chân thật nhất.