Thư bạn đọc
Phạm Đình Trọng -
Ngành du lịch ở ta ăn sẵn kỳ quan thiên nhiên. Coi kỳ quan của đất nước là của chùa, mọi ngành, mọi người xúm vào khai thác kỳ quan, kinh doanh kỳ quan, ăn theo kỳ quan chỉ vì giá trị vật chất của ngành, của cá nhân, không vì giá trị văn hóa của đất nước. Mỗi kỳ quan đều là một giá trị văn hóa. Không có chủ thể có tầm văn hóa tương xứng để quản lý, bảo vệ, khai thác giá trị văn hóa của kỳ quan, các kỳ quan thiên nhiên ở ta đều bị thương mại hóa, dung tục hóa, đều bị xâm hại, tàn phá nghiêm trọng và bị những thẩm Mỹ thô thiển tùy tiện can thiệp, xây cất thêm làm cho méo mó, biến dạng, làm mất vẻ đẹp nguyên sơ của kỳ quan thiên nhiên!
Blogger Hiệu Minh -
Ngay cả cháu đang viết thư này thì có những “Núp” ảo trên mạng internet và đợi ra tay. Họ “bắn” là tức khắc “chảy máu”. Người ta chết vật lý đã may, còn chết lâm sàng về tiếng tăm là cái chết đau đớn triền miên vì mũi tên tẩm thuốc độc.
Bác hãy về với núi rừng trước khi quá muộn. Mảnh đất “ít người nhiều Núp thời đại” này không dành cho cụ già 80 tuổi, cho dù đó là cây đại thụ của nền văn hóa Tây Nguyên.
Dù thế nào thì quyền lực cai trị đã tự bỏ mất kỷ cương, làm nảy ra những phỏng đoán không có lợi cho uy tín của chính mình, do một thông báo địa phương lại được làm rộ lên trong cả nước và thế giới. Chính phủ cần hỏa tốc ra một văn bản bác bỏ thông báo của UBND TP Hà Nội với lý do vi Hiến, trái luật thì mới khôi phục được lòng tin của dân về sự “Nhà nước và nhân dân gặp nhau ở lợi ích tối cao, thiết thân của dân tộc, cùng nhau chống thế lực bành trướng xâm lược phương Bắc” do thế lực đen trong Trung Nam Hải tiến hành.
Trọng Nghĩa –RFI -
Ngày 10/8/2011 vừa qua, cảnh sát Úc đã bắt giữ thêm một người Úc thứ tám can dự vào vụ này. Nhân vật vừa bị bắt bị cáo buộc là đã tạo điều kiện để chuyển hơn 17 triệu đô la hối lộ cho một môi giới tại ViệtNam. Từ Sydney, nhà báo Lưu Tường Quang, một người theo dõi sát diễn tiến cuộc điều tra, đã nhắc lại vụ việc và cho biết rõ các chi tiết liên quan tới Việt Nam đã được cảnh sát cũng như báo giới Úc nêu bật.
Đỗ Trường -
Mấy ngày nay đọc báo, tôi thấy người Tàu trà trộn vào Việt Nam nhiều lắm. Chính phủ cũng thú nhận có những nhà máy có hàng ngàn công nhân người Trung Quốc làm lậu. Cửa khẩu biên giới và bộ phận quản lý lao động với người TQ của ta sao lỏng lẻo quá vậy? Chắc anh cũng biết tội làm lậu ở Pháp, Đức và Châu Âu, ông chủ thuê và người làm sẽ bị phạt tù rất nặng. Cứ đà này không rõ người Tàu sẽ còn trà trộn vào những đâu và cơ quan nào của đất nước chúng ta. Chả lẽ những dự đoán của anh sẽ là sự thật sao?
Vừa rồi tôi về quê nghỉ hè. Mới được vài hôm thì sáng ngày 20/7/2011 có một chú công an tới hỏi: có N.T.L. ở nhà không? Tôi trả lời: “Em là L. đây”. Anh Công an bảo “Vậy thì mời em xuống Công an phường”. Khác với lần đầu tiên làm việc với nhà trường, lần này tôi đoán trước được có lẽ lại làm việc về ký tên chăng? Còn nếu là khen thưởng gì thì thường phải có giấy mời trước chứ!?
Khi tôi xuống tới phường thì không sai, đúng như tôi dự đoán, và bên Công an họ cũng vào thẳng vấn đề luôn. Họ bảo: Hôm nay chúng tôi mời em lên đây để hỏi về việc em đã ký tên vào bản kiến nghị trả tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ.
Nguyễn Xuân Xanh -
Đầu tháng 7 vừa qua tôi (và gia đình) vừa đi chơi ở Singapore một tuần, nhân con chúng tôi nghỉ hè. Đây là lần đến thăm Singapore sau hơn 10 năm. Chúng tôi được gặp các anh Vũ Minh Khương và Giáp Văn Dương tại nhà riêng trong một buổi cơm tối và trò chuyện thân mật. Những ngày còn lại cả gia đình đi “ta bà” để tham quan, đi đến rã cả chân. Singapore không mất đi vẻ thu hút mãnh liệt đối với tôi. Tôi xin ghi lại vài ấn tượng và suy nghĩ hời hợt gửi đến Anh Chị, và cũng như từ góc độ Singapore tìm hiểu xem tại sao TQ như thế mà VN không như thế, câu hỏi quan trọng mà các Anh Chị trên diễn đàn Humboldt đang thảo luận.
Em có tham gia biểu tình yêu nước, chống Trung Quốc ngày Chủ nhật vừa rồi, sau khi người bạn bị bắt, em lên Công an phường gặp bạn, và bị giữ lại 30 phút để khai thác thông tin.
Hôm nay, công an đến nhà tìm em và mời ngày mai lên Công an phường làm việc về tạm trú tạm vắng. Em nghe người bạn nói là công an nghi em là Việt Tân, và đang điều tra em.
Ngày mai em sẽ lên Công an phường làm việc, không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Em sẽ chứng minh sự trong sạch, và vô tội của mình. Nếu công an buộc tội em, thì em chỉ có một tội duy nhất đó là yêu nước, bảo vệ ngư dân.
Hoa Tím -
Tôi vốn kinh doanh tại một tỉnh miền Trung nghèo. Vì là tỉnh nghèo nên cái doanh nghiệp bé tý của tôi cũng có đôi chút tiếng tăm, và tôi cũng được hân hạnh quen biết nhiều vị tai to mặt lớn của tỉnh. Thời gian đó, tôi chỉ lo chăm chăm chuyện làm ăn chứ đâu có biết lề phải lề trái gì. Tuy rằng tôi cũng chẳng ưa gì cái chủ nghĩa của ông Tây râu xồm, nhưng cũng như mọi người Việt khác, cứ nghĩ thây kệ, không phải chuyện của mình, dân đen thì lo làm kinh tế mà nuôi con thôi cũng mệt lắm rồi. Có quan tâm đến chính trị chính em thì cũng chỉ là ông này lên ông kia xuống, nhà đỏ cơ cấu thế này, nhà trắng cơ cấu thế kia, v. v. Thỉnh thoảng cũng có nghe đôi điều này nọ thì cứ nghĩ chắc chả đúng đâu, chắc lại bọn phản động dựng chuyện nói xấu bôi nhọ đó thôi, xã hội mình đang yên bình thế này, so với thời ăn bobo đã là thiên đường rồi, làm gì có những chuyện tày đình này khác.
Nguyễn Thị Từ Huy -
Trao đổi một chút về những băn khoăn của bạn đối với khoa học xã hội nhé. Khoa học xã hội không thể phát triển được nếu những người làm khoa học xã hội bị tê liệt năng lực suy nghĩ và tư duy. Cá nhân người làm khoa học xã hội phải chịu trách nhiệm về việc để cho tư duy của mình tê liệt. Vì suy nghĩ, tư duy, là công việc của cá nhân, không ai có thể can thiệp được. Những người bị lưu đày như M. Bakhtin, thân xác có thể bị giam cầm tại một không gian nhất định, có thể bị cấm đoán nhiều điều, nhưng không ai và không điều gì có thể buộc ông ấy ngừng suy nghĩ. Và kết quả của sự suy nghĩ ấy chính là lý thuyết về thi pháp học sẽ được phổ biến rộng rãi trên thế giới, và có một ảnh hưởng quan trọng trong môi trường đại học ở Việt Nam. Điều này bạn biết rất rõ.
