Thư Giãn Cuối Tuần
Thiên hạ thường coi Bờm là kẻ quạt mo cổ lỗ, lú lẫn, đần độn. Tư duy thế là lạc hậu. Bờm hiện giờ đang được mời đi “thỉnh giảng” khắp nơi để mở mang đầu óc cho thế giới phương Tây vốn ngu muội. Về tiền bạc Bờm chuyên tiêu vặt bằng Iu-ét-xì-đi (mà tiếng Đại Hoa ta gọi là Mỹ kim) nên tiền đồng với Bờm đã là một phạm trù xa lạ. Chuyện trò với Bờm nên chuyển hết sang USD cho dễ hiểu.
Vũ Thư Hiên -
Lyonto kềnh càng. Và kiều diễm đáo để. Từ thế kỷ thứ 12 nó đã có những công trình kiến trúc đẹp kinh khủng. Tôi hoàn toàn bị ngợp trước cái vĩ đại của đại giáo đường Đức Bà trên đồi Fourvière và từng họa tiết con con ở mọi bức tường, mọi cây cột, và cả trên cái vòm cao 27 mét của nó. Ban đêm tôi thường dừng lại nhiều lần bên cái đài cao vòi vọi ở quảng trường Bellecourt để ngước mắt lên chiêm ngưỡng Saint Exupéry bé tí tẹo và cô đơn. Ông nhà văn tài hoa của tôi chắc đang mê mải với một chuyến bay đêm lần thứ n của đời nghệ sĩ. Tôi thích cả những biển hiệu giật gân củaLyon. Tỷ như cái cửa hàng Những Nụ Hôn Man Rợ (Les Baisers Sauvages) ở gần Nhà hát Ca kịch.
Thiện Tùng -
Tin áp thấp nhiệt đới gần bờ, ông Nam cùng Hải con trai ông, ngưng câu mực, xếp gọn dụng cụ, nhanh chóng cho ghe vào đất liền.
Thuận gió, buồm căng, một giờ sau ghe ghim mũi vào Khém Thuyền, nơi trú bão lý tưởng cho ghe tàu đánh cá trong vùng.
Sau khi đậu neo kỹ càng, ông Nam giao Hải giữ ghe và phơi số mực vừa câu được, còn ông đùm một số mực tươi cuốc bộ sang Vàm Rỗng thăm ông Phan mới cùng con hồi hương lập nghhiệp.
Phạm Toàn -
Lớp trẻ thời nay không được học hành tử tế nên một mặt vẫn còn bị lòe bịp vì những giá trị giả mạo của lớp người kiêu căng tự mãn đó (hãy nhớ lại những phát ngôn của những con người “không cây sậy” nhưng đều có học vị tiến sĩ, thạc sĩ, cử nhân, đều là nhà nọ nhà kia, những tên Thành, tên Ca, tên Thoại, tên Hiền … hoặc tên Hào …) và một mặt khác thì…
Một mặt khác, họ đang phải sống dưới hai áp lực: không đi theo lớp người kiêu căng tự mãn nọ thì không có công ăn việc làm, và chống lại thì họ đã có đủ cách trừng trị (xin nhớ lại chuyện nữ nhân vật chống Truing Quốc xâm lược có cái tên thật đẹp Bùi Hằng – và gần đây là vụ hai nhà báo bị đánh đòn thù của bọn lưu manh một sớm tháng tư đen ngòm ở Văn Giang).
Nguyễn Quang Lập -
Quan: Ủa, tao tưởng biểu tình là tao biểu mày đồng tình chớ. Chết chết chết… mày làm thế lợi hay hại lợi hay hại hả hả…
Hề: Dạ vừa lợi vừa hại. Lợi quan mà hại con.
Quan: (cười) Nghe cũng hay hay, nói tao nghe, tao lợi mày hại ra sao.
Hề: Dạ, con đi biểu tình là đi đòi chủ quyền. Có chủ quyền mới có chế độ, có chế độ quan mới được làm quan, quan được làm quan thì quan mới được hành con.
Quan: Láo! Sao gọi là hành, phải gọi là dân chủ, nhớ chưa!
Hề: Dạ dạ… dân chủ dân chủ, con nhớ rồi.
Phạm Toàn -
Bọn người xấu cũng rất sợ một xã hội dân sự tham gia vạch mặt chúng. Tự do báo chí là điều chúng rất sợ. Nhưng cái nền tự do ngôn luận này cũng rất mong manh trên đất nước ta.
Bọn người xấu cũng rất sợ các hội đoàn ra tay. Nhưng thử xem đoàn thể thanh niên chẳng hạn đã làm gì để giải pháp phê bình và tự phê bình có tác dụng tốt? Và ta đã thấy cái xã hội dân sự èo uột đã củng cố niềm tin bệnh hoạn của bọn xấu thấy chúng không bị trừng phạt.
Thư giãn Chủ nhật tuần này, xin mời bạn đọc thưởng thức bài thơ Cuối năm nhìn những chuyến xe qua của nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình, sáng tác nhân đọc bài phỏng vấn của Phạm Thị Hoài với ông Hoàng Ngọc Diêu, người vừa được mời ra khỏi cửa khẩu hải quan Việt Nam cách đây một thời gian chưa lâu, nối tiếp vào bảng tên những Nguyễn Hưng Quốc, Thuỵ Khuê và vô khối người khác mà lý do ít ai hiểu tận ngọn nguồn.
Người Buôn Gió -
Nước Vệ từ thời lập quốc đến nay, trải qua 67 mùa xuân, bao lần bầu cử lần nào dân chúng cũng ủng hộ triều đình tuyệt đối. Người dân Vệ ai cũng đời đời ghi ơn công lao nhà Sản đã đổ xương máu của mọi người ra giành được triều đình về nhà Sản từ tay triều đình khác, ơn ấy dân chúng ghi lòng tạc dạ, dẫu thời thế đôi khi kém cơm, đói gạo cũng không vì thế mà có bụng khác.
