Thư Giãn Cuối Tuần
Tin cho biết, sau khi những lời chẩn đoán của ông Bác sĩ được công bố tuần vừa rồi, các nhà chức trách về Y tế đã “đến thăm và làm việc” văn phòng Bác sĩ Salvador Navarrete.
Ông Bác sĩ đã nói rằng Tổng thống Chavez gặp một dạng ung thư hết sức hung hãn.
Thứ Năm vừa rồi, ông Chavez trở lại từCubađã nói rằng ông đã hoàn toàn lành bệnh.
Người đàn ông tìm thấy chú ếch kỳ lạ này họ Xing, ông cho biết: “Tôi đã thực sự sốc khi nhìn thấy con ếch có quá nhiều chân, ngoài việc có kích thước lớn hơn một chút và màu da sáng hơn, con ếch này không khác gì các loại ếch khác. Con trai tôi hiện đang công tác tại Viện nghiên cứu sinh học Thượng Hải cho rằng, có thể điều này lên quan đến đột biến gen”.
Vào chiều qua, trả lời câu hỏi của phóng viên, một số nhà nghiên cứu sinh vật, động vật học của thành phố Trịnh Châu cho biết, con ếch có tới bảy chân có thể do ba nguyên nhân: Đột biến gen, dị tật hoặc do lúc ếch mẹ mang thai đã ăn phải cái gì đó. Tuy nhiên các nhà nghiên cứu này cũng khẳng định, ếch bảy chân không gây hại cho môi trường.
Viết xong câu chuyện vui này, tôi đưa một vài bạn sinh viên đọc thử, xem các bạn có chia sẻ được những “điển tích cổ” như nói trong bài viết không, thì các bạn trợn tròn mắt: “Thầy viết đùa đấy à? Làm gì có những chuyện ấy!”. Tôi trả lời: “Chuyện thực cả đấy. Xin các bạn mở các văn bản quy định về xét chức danh Giáo sư của Việt Nam… khắc thấy. Đảm bảo tôi không bịa một chi tiết nào. Quả thực, một số thầy cô thời học đại học của tôi rất giỏi, nhưng thề không nộp hồ sơ xin “phong” Giáo sư, vì rất ngại những chuyện phiền hà vô lý như các sự kiện mà Vũ Hữu và Fermat đã gặp trong câu chuyện hư cấu này.
Dân Đen -
Với những thông tin đầu tiên về chủ trương chiếm đoạt chỗ ở của TS Cù Huy Hà Vũ, nói là để làm nơi tưởng niệm cố thi sĩ Xuân Diệu, Dân Đen tôi cứ tưởng đó là do mấy anh chuyên viên “ngắn học” của Sở Văn hóa và Thông tin… ở một cái cấp cũng rất là “lùn dí dị”, là Thành phố Hà Nội, muốn tâng công với một ngài cấp cao nào đó, nên quyết “đánh cho thằng Vũ tan hoang đến cái lai quần (cái gấu quần) cuối cùng” để làm đẹp lòng ngài.
Dân Đen tôi cứ nghĩ rằng ngài đó tất sẽ “hạ chiếu” mắng cho thằng chuyên viên “ngắn học” kia một trận tanh bành về lối hành xử… lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
T. Thủy -
“Không ai muốn chết. Thậm chí cả những người muốn lên thiên đường cũng không muốn chết để được lên đó. Và cái chết là điểm đến của tất cả chúng ta, không ai có thể thoát khỏi nó. Và cái chết có khả năng như là phát minh duy nhất của cuộc sống. Nó là tác nhân thay đổi của cuộc sống. Nó xóa cái cũ để làm đường cho cái mới. Ngay bây giờ là bạn, nhưng một ngày không xa hôm nay, bạn dần dần sẽ trở nên già và bị xóa đi. Đó hoàn toàn là sự thật”.
“Trở thành người giàu nhất thế giới trong nghĩa trang không có gì là quan trọng đối với tôi. Đi ngủ vào ban đêm và nghĩ rằng mình đã làm được 1 cái gì đó thật tuyệt vời… điều đó mới quan trọng đối với tôi”.
Phan Huy Đường -
Lang thang đó đây, tôi có tật đọc tên phố. Chẳng phải để nhớ. Để cảm thụ chút tâm tình của một thành phố.
Thường là địa danh, nhân danh, tên nghề nghiệp, cỏ cây, hoa lá, v.v.
Hè này trở lại Bordeaux. Cách đây mấy năm, lang thang với Nguyễn Quang Thân, bỗng thấy khắc trên mặt đường đá tên Montaigne ! Bordeaux và vùng Aquitaine tự hào là xứ sở của MMM, Montaigne, Montesquieu, Mauriac.
Sáng 28/9/2011 tại Trung tâm văn hóa Hàn Quốc, 49 phố Nguyễn Du – Hà Nội đã diễn ra buổi lễ trao giải thưởng khá đặc biệt trong đời sống văn học nghệ thuật. Đó là giải thưởng trannhuong.com cho 2 nhà văn Hoàng Quốc Hải với bộ tiểu thuyết Bão táp triều Trần và Hoàng Minh Tường với tiểu thuyết Thời của thánh thần.
Hết sức lạ vì trong thời buổi rào rào “gạo châu củi quế” thông tin thì thời gian và địa điểm lễ trao giải thưởng lại được bí mật đến phút chót để tạo bất ngờ và độ “nóng”. Mọi chi tiết về giải thưởng thấy bảo là “to lắm” và sẽ được trao cho những tác phẩm của hai nhà văn “phân khối lớn”. Thậm chí, trước khi trao giải thưởng khoảng 1 tiếng, thông tin cũng chỉ vầy vậy, chẳng có gì khá khẩm hơn.
Cách đây 40 năm, tôi có quen một người bạn, không do tôi chọn, chẳng qua vì học chung lớp, sau này cùng lớn lên trong một bối cảnh xã hội, cùng qua lại, gặp nhau chơi, dù chẳng sâu đậm gì cho lắm. Suốt 40 năm tôi chưa từng xem anh là đối tượng của mình, nhưng nghiệp chướng thay, anh cứ xem tôi là đối tượng của anh ta về mọi mặt, để cạnh tranh, công kích, dèm pha mong tìm kiếm cái gì đó. Tuy có lúc bực mình, nhưng cũng chẳng đáng để tuyên bố… nghỉ chơi. Làm thế, thì còn gì là nét nhân văn! Tuy đó là chuyện nhỏ nhoi của cá nhân, nhưng cũng gọi được là định mệnh.
