Trang Đầu » Chủ đề

văn hoá


Kiểm duyệt Trần Đình Sử: Im Lặng là Vàng?

Phùng Nguyễn (blog) - [21/08/2015]

Trong bài viết “Nhân trường hợp Võ Phiến nhìn lại sự kiện Luận văn Nhã Thuyên” người viết cảnh báo rằng sự kiện “Luận văn Nhã Thuyên” có thể không phải là cú giãy cuối cùng và vô hại của nền phê bình chỉnh huấn. Như thực tế chứng minh, với sự đỡ đầu của bạo lực, cú giãy đã gây thương tích trầm trọng cho các nạn nhân. Không chỉ có Nhã Thuyên Đỗ Thị Thoan và Nguyễn Thị Bình mà còn cả sự thoái bộ đáng tiếc của tự do học thuật ở các cấp Đại học trên toàn quốc. Và điều tệ hại hơn nữa, không có gì bảo đảm đây sẽ là cú giãy sau cùng.


Một nghị lực sống đáng nể

[19/08/2015]

Chỉ có văn hóa tri thức mới có thể làm thay đổi được nhận thức của thế hệ trẻ. Các hoạt động từ thiện mọc lên như nấm mối sau mưa, mang tiền của đến giúp bà con dân nghèo là điều đáng trân trọng nhưng vô hình trung đã làm mờ nhạt hay nói đúng ra xóa hẳn trách nhiệm với dân của các cấp lãnh đạo trực tiếp và gián tiếp. Họ không cần lo, không cần xót xa vì đã có các đoàn thiện nguyện khắp nơi lo rồi. Họ không cần phải vạch kế hoạch hay chiến lược vì đói kém đã có từ thiện lo.
Đừng cho người nghèo số tiền quá lớn để sống ỷ lại mà không hề đòi hỏi lại bất cứ một trách nhiệm nào cho xã hội từ họ. Cả xã hội cũng đừng biến những người nghèo và cơ nhỡ thành những người ăn mày thụ động chỉ vì lòng trắc ẩn không đúng chỗ và không đúng cách. Và cũng đừng để cho các cấp chính quyền quẳng hẳn gánh nặng lo cho dân nghèo sang những mạnh thường quân. Trách nhiệm ấy là của cả xã hội chứ không phải riêng ai, và chỉ có lòng từ bi thì không thể làm cho một dân tộc lớn lên được.


Nói thật không sợ mất lòng (Kỳ 5)

Hữu Mạnh - [13/08/2015]

Cuộc sống của Con Người không phải chỉ cần các nhu cầu vật chất (ăn, mặc, ở, đi lại, sinh đẻ…). Nếu chỉ cần có thế thì chỉ có thể là con người sinh học (tức chỉ là Con), chứ không thể trở thành con người xã hội (tức là Người) – Con Người đúng nghĩa. Sống dưới bất cứ thể chế chính trị nào thì những Con Người không bao giờ chỉ bằng lòng với sự sung túc, đầy đủ về tiện nghi vật chất, mà bất cần các nhu cầu tinh thần khác. Trên thế giới, không chỉ các nước nghèo, như Việt Nam ta, mới cần có Tự Do, Dân Chủ, Công Bằng, Văn Minh… và các giá trị văn hóa khác; ở các nước giàu có, người dân cũng luôn coi trọng các nhu cầu tinh thần đó, luôn đấu tranh để gìn giữ và phát triển cao hơn nữa các nhu cầu đó. Suy cho cùng thì chính các nhu cầu tinh thần này luôn là động lực, là định hướng cho cuộc sống Người, cho mọi người, cũng như cho cuộc đấu tranh chung của cộng đồng chống đói nghèo, bất công, tạo dựng một xã hội văn minh thực sự. Các nhu cầu vật chất và tinh thần phải luôn được thỏa mãn với mức độ ngày càng cao, và gắn kết cùng nhau, thì mới có được một xã hội văn minh bền vững. Trong các nhu cầu tinh thần mà Con Nguời cần có để Sống thì điều đáng nói nhất, nhân tố bao trùm và cốt lõi nhất chính là Triết lý Sống.


Chiều sâu văn hoá của một biểu tượng

Tương Lai - [27/07/2015]

Bỗng nhớ lại câu chuyện với vị học giả đến từ Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS) trước chuyến “Mỹ du” của ông Trọng quãng ba tuần lễ khi ông bình một câu rất vắn về ứng xử của người nhận quà: “Thì người Việt Nam các ông vẫn hay nói đấy thôi, quân tử không chấp kẻ tiểu nhân” rồi ông chuyển sang chuyện khác. Có lẽ ông muốn tránh cho người ngồi đối diện với ông, bên ấm trà vừa pha chưa kịp nhấp, khỏi phải chịu đựng kéo dài cảm giác xấu hổ về một hành vi ngược hẳn với truyền thống văn hiến của dân tộc mình. Chỉ có điều, sự tế nhị của vị học giả uyên bác kia nào có ngăn được những nỗi niềm khó nói tiếp theo khi nhà báo kỳ cựu của tờ Le Monde của Pháp, rồi người nữ phóng viên của Bloomberg, lại thêm người đại diện của hãng Kyodo Nhật Bản trong những buổi đến thăm sau đó cứ vô tình xoáy vào nỗi đau thế sự của món quà khiếm nhã kia mà đối với họ là chuyện cập nhật của giới truyền thông quốc tế khó bỏ qua. Bỏ qua sao được sự kiện hy hữu mà giới săn tin và thạo tin cố phân tích những gì nằm ở phía sau sự kiện để hiểu thật rõ về những diễn biến mà họ đang ra sức tìm hiểu.


Hội Nhà văn Việt Nam, cái nhìn từ bên trong

Mặc Lâm, biên tập viên RFA - [19/07/2015]

Hội nhà văn hầu như không còn sức mạnh như xưa. Ngay trong kỳ đại hội này nhà văn Nguyễn Việt Chiến đã phát biểu rất mạnh bạo là Hội nhà văn có bảo vệ được nhà văn hội viên bị nạn của mình hay không? Anh dẫn ra trường hợp của anh bị nạn bị tù trong khi tác phẩm của anh thể hiện lòng yêu nước rất nồng nàn. Hoặc là anh dẫn chứng trường hợp nhà văn Nguyễn Quag Lập là vụ mới nhất Hội nhà văn cũng không lên tiếng để bảo vệ hội viên của mình. Nguyễn Việt Chiến cũng tuyên bố rằng chúng ta, Hội nhà văn Việt Nam đừng đẩy họ về phía đối lập. Nếu chúng ta không bảo vệ được hội viên của mình thì rất dễ đẩy các nhà văn kia về phía đối lập.


Chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM muốn bịt miệng Hội viên?

Lê Thiếu Nhơn - [24/05/2015]

Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, số 352 ra ngày 7.5.2015, có đăng bài viết “Hội Nhà văn thành phố cần lắm những tấm lòng” của tác giả Lê Tú Lệ (Hội viên Hội Nhà văn thành phố). Nghĩ rằng “trên tinh thần thẳng thắn, xây dựng”, như lời mở đầu chuyên mục, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh hoan nghênh và cảm ơn những góp ý của hội viên, với mong muốn có thêm nhiều điều bổ ích cho việc phát triển Hội. Tuy nhiên, sau khi đọc bài báo, chúng tôi thấy có một số nhận định thiếu khách quan, không thoả đáng, vì vậy xin trao đổi lại vài điều:


HÃY CÔNG BẰNG VỚI NHỮNG NHÀ VĂN CÒN Ở TRONG HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM!

Đinh Phương - [20/05/2015]

Việc một số nhà văn nhà thơ vừa tuyên bố ly khai với Hội Nhà văn Việt Nam (HNVVN) trước thềm Đại hội năm nay làm cho nhiều người phải suy nghĩ, không ngoại trừ những nhà văn khác còn đang ở trong hội này.
Khởi điểm là Ban Chấp hành HNVVN chỉ đạo gạch tên một số các hội viên, không đồng ý cho đi tham dự Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam vào tháng 7 sắp tới tại Hà Nội, vì những thành viên này cũng là thành viên của Văn đoàn Độc lập, một “Hội Nhà văn” khác mới thành lập không chấp nhận sự chỉ đạo và sự kiểm duyệt từ phía Nhà nước.


20 tác giả rút khỏi Hội Nhà văn Việt Nam

[15/05/2015]

Ngày 11/5, 20 nhà văn cùng tuyên bố rời khỏi Hội Nhà văn Việt Nam – nơi họ là những hội viên lâu năm. Trong số này có nhiều tên tuổi của văn học trong nước từ hơn nửa thế kỷ qua như: Nguyên Ngọc (Hội viên từ năm 1957), Ý Nhi, Nguyễn Duy, Nguyễn Quang Thân, Dạ Ngân, Ngô Thị Kim Cúc, Đỗ Trung Quân… Một trong những lý do được nêu khiến các tên tuổi này quyết định rời bỏ Hội Nhà văn là vì thất vọng với đường hướng hoạt động của Hội hiện nay.


Nổi buồn của người đọc văn học Việt Nam hiện đại

Lê Phú Khải - [14/05/2015]

Là một người đọc chăm chỉ của Văn học hiện đại Việt Nam suốt nữa cuối thế kỷ trước và đầu thế kỷ 21 này, tôi thấy buồn, rất buồn, khi thấy tuyên bố tập thể của 13 nhà văn Việt Nam (trên trang mạng Văn Việt ngày 12/5/2015) vừa qua và trước đó là 7 người đã tuyên bố cá nhân ra khỏi Hội .
Buồn, vì toàn là những tên tuổi lớn của Văn học Việt Nam. Buồn, vì chẳng những các anh chị là những tên tuổi lớn, mà còn là những nhân cách lớn, những con người được bạn đọc và xã hội kính trọng, ngưỡng mộ, trong đó có tôi.


PHÁT BIỂU TRONG HỘI THẢO KỶ NIỆM 100 NĂM SINH  NGUYỄN ĐỔNG CHI

Nguyễn Huệ Chi - [14/05/2015]

Từ đây, có thể đi đến một nhận định chung: mọi tìm tòi về phương pháp văn học sử đã diễn ra và rồi sẽ còn diễn ra, và nếu đó là sự tìm tòi bám chắc vào đối tượng với tất cả bản lĩnh của một nhà khoa học biết làm chủ đối tượng của mình và chịu trách nhiệm trước cộng đồng bạn đọc về những tìm tòi ấy thì đều rất đáng trân trọng. Bài học của Việt Nam cổ văn học sử là ở chỗ đó.