Tranh cãi về phóng sự VTV và nỗi lòng người cứu trợ vùng lũ

Bùi Thư

Mưa lũ năm nay khiến nhiều tỉnh thành miền Trung thiệt hại nặng nề. Cùng với địa phương cá nhân, tổ chức đã đi vào rốn lũ để cứu trợ người dân.

Nhưng trong phóng sự cứu trợ của VTV được phát ngày 20/10 về cứu trợ người dân vùng lũ tỉnh Quảng Bình, phóng viên Liên Liên đã tường thuật rằng: công tác cứu trợ của những đoàn thiện nguyện không những không đạt hiệu quả mà còn ảnh hưởng tới công tác cứu trợ của chính quyền địa phương.

Bình luận này của VTV đã vấp phải phản ứng của dư luận, đặc biệt là người dân vùng lũ. Một lần nữa, công tác thiện nguyện của các nhóm độc lập lại được đem ra mổ xẻ.

Trên Facebook của mình, nhà báo Trương Quang Nam tường thuật từ Lệ Thủy, Quảng Bình cho rằng VTV đã có “những sai sót trầm trọng mà không thể có ngôn từ nào diễn đạt được sự bức xúc của người dân vùng lũ, của những người đã chung tay làm công tác cứu dân vùng lũ khi hoạn nạn nhất”.

Chia sẻ với BBC, ông Đỗ Hữu Thiện (người sáng lập nhóm Thiện Nhân Văn) ở Vĩnh Linh, Quảng Trị nói: “Làm thiện nguyện có những nỗi đau của nó. Cho đi nhưng có khi nhận lại những tổn thương từ cộng đồng hay từ chính những người nhận. Nếu không chiến thắng những cảm xúc đó sẽ bị thui chột. Thực sự công việc này không dễ”.

Dư luận bức xúc

Cụ thể, phóng viên Liên Liên của VTV đã nói: “Việc tự di chuyển bằng tàu thuyền của các đoàn thiện nguyện tự đi nó còn ảnh hưởng thêm cho người dân nữa, ví dụ đi bằng những tàu thuyền to như thế này mà không biết cách điều chỉnh tốc độ, sẽ có thể là sóng đánh vào những nhà dân, trong khi các nhà dân hiện nay họ đã bị ngập sâu nhiều ngày, có thể dẫn tới sụp đổ nhà dân”.

Về vấn đề này, nhà báo Trương Quang Nam, phóng viên thường trú của báo Thanh Niên tại Lệ Thủy, Quảng Bình phản bác: “Quái gở hơn, mấy ngày lũ cao điểm không thấy cô này đâu, bỗng nhiên nhảy xổ ra đứng trước dãy tàu thuyền đánh cá của người dân Ngư Thủy đang nằm nghỉ trong đêm tối để dẫn và phê phán những con tàu thuyền vĩ đại này”.

“Tôi xin lạy cô mấy lạy, cô là gì mà dạy các ngư dân sống chết trên biển rằng: “không biết cách điều chỉnh tốc độ”? Xin thưa, trên biển đó là thuyền loại nhỏ nhất; ngư dân chạy trong lũ với tốc độ gần như không tạo sóng. Họ phải chạy chậm vì còn để dỏng tai lên nghe xem trong các nhà dân có phát ra tiếng gì không. Họ chạy chậm còn để thả hàng, cứu người”.

Nhà báo Phong Dương, người tường thuật liên tiếp về tình hình Quảng Bình cũng ý kiến trên Facebook: “Không biết cô gái này vào tâm lũ Quảng Bình từ ngày nào mà dám phủ nhận công lao của ngư dân miền biển Hải Ninh, Ngư Thủy… Hơn 4 ngày liên tiếp, ngư dân đã kéo vào hạ thủy gần 100 tàu để vừa cứu người vừa tiếp tế giúp dân, chia sẻ áp lực với lực lượng cứu hộ, ứng cứu hàng ngàn người thoát khỏi thảm họa lũ lụt ở mốc xô đổ mọi kỷ lục lịch sử”.

Cả hai nhà báo Trương Quang Nam và Phong Dương cũng đều thông tin rằng, không chỉ những ngư dân ra sức cứu trợ mà vợ con họ cũng tranh thủ nấu cơm, mua thực phẩm để chuyển tới tay người dân trong rốn lũ.

Ông Phong Dương đề xuất: “VTV phát bản tin này là gây chia rẽ nghĩa đồng bào, tình anh em người biển với người đồng bằng. Sở TTTT cần có ý kiến. Đưa tin vậy cần xin lỗi những chiến binh ngư dân”.

Continue reading

Posted in Tản Mạn | Leave a comment

CÔN ĐẢO – Ám ảnh về sự dối trá ngọt ngào

Nguyễn Huy Cường

Cách đây 6 năm, công luận ồn lên về câu chuyện “Đường bay vàng” từ Hà Nội đi Sài Gòn. Nếu máy bay đi và đến hai điểm này, bay thẳng tưng thì đường bay sẽ ngắn hơn tuyến bay hiện nay hơn 100 km.

Có ý kiến nêu: “Mỗi ngày có khoảng 30 chuyến bay Tân Sơn Nhất – Nội Bài và ngược lại. Nếu mỗi chuyến giảm năm phút, 190 kg nhiên liệu thì tiết kiệm được 150 phút và 5.700 kg nhiên liệu/ngày. Con số tiết kiệm được mỗi năm là trên 910 giờ và hơn 2.000 tấn nhiên liệu.

Câu chuyện Côn Đảo.

Bỗng dưng, khi đến Côn Đảo trên một chặng bay ngắn hơn chặng HN-SG khoảng…tám lần. chỉ gần 200 km, tôi mới ngộ ra một điều khó ngờ.

Từ TSN ra Côn Đảo bay hoàn toàn trên không phận VN.

Với những lợi thế nhiều mặt, có thể nói một câu hơi …ngớ ngẩn là: Ở “đầu vào” chi phí chắc chắn rẻ hơn một chuyến bay chặng TSN-Nội bài rất nhiều.

Tuyến bay SG –Côn Đảo được khai thác từ rất lâu, cơ sở vật chất, hạ tầng được đầu tư từ ngân sách.

Nếu nói theo ngôn ngữ kinh doanh, nó sẽ tiếp cận “điểm hòa vốn” từ lâu rồi.

Máy bay thì thường dùng loại ART 72 tầm thường, nhỏ bé.

Nhưng giá vé, thì rất…bình đẳng với tuyến SG- Hà Nội.

Continue reading

Posted in Quản lý hàng không | Leave a comment

CLB Lê Hiếu Đằng – Góp ý đại hội XIII ĐCSVN

QUAN ĐIỂM CỦA CLB LÊ HIẾU ĐẰNG

SAU PHIÊN TÒA XÉT XỬ VỤ ÁN ĐỒNG

TÂM VÀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ CẢI CÁCH

CHÍNH TRỊ ĐẶT RA TRƯỚC THỀM ĐẠI

HỘI ĐẢNG XIII

Phiên tòa xử vụ án Đồng Tâm mở ra ngày 7.9.2020 và kết thúc ngày 14.9.2020 nhưng chỉ làm việc vỏn vẹn trong 3 ngày đầu, thay vì theo dự kiến thì phải kéo dài lâu hơn. Chiều ngày 14.9, Hội đồng Xét xử TAND Hà Nội đã tuyên án tử hình Lê Đình Công và Lê Đình Chức (hai con trai cụ Lê Đình Kình) về tội giết người với cáo buộc họ “chủ mưu, cầm đầu vụ giết người”. Cùng tội danh trên, tòa tuyên Lê Đình Doanh (cháu nội cụ Lê Đình Kình) án chung thân. Bị cáo Bùi Viết Hiểu lãnh 16 năm tù, Nguyễn Quốc Tiến 13 năm tù, Nguyễn Văn Tuyển 12 năm tù. 23 bị cáo còn lại lãnh các mức án từ 15 tháng tù treo đến 6 năm tù giam đều về tội chống người thi hành công vụ.

Theo công luận khách quan của toàn xã hội, đây là một bản án không có sức thuyết phục, trong vụ án có nhiều vấn đề khuất tất đáng ngờ mà sự oan sai thiệt thòi đã được biết trước là chắc chắn sẽ thuộc về phía người dân Đồng Tâm thấp cổ bé miệng hơn rất nhiều so với hệ thống điều tra xét xử của ngành công an và ngành tòa án vốn đã được chỉ đạo chặt chẽ từ bên trên.

Trước khi phiên tòa mở ra, nhằm mục đích ngăn ngừa sự lạm dụng luật pháp của chính quyền và sự bất công cho phía người dân, ngày 3.9.2020, nhóm câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng đã ra tuyên bố “Quan điểm của CLB Lê Hiếu Đằng về vụ Đồng Tâm: Chính quyền từ sai lầm đến tội ác”, với nội dung các luận điểm, phân tích về mọi mặt liên quan nêu ra trong bản tuyên bố dài gần chục trang đã được dư luận rộng rãi cả trong lẫn ngoài nước đồng tình ủng hộ, mà tại đây chúng tôi xét thấy không cần phải lặp lại.

Theo dõi kỹ cách tổ chức thực hiện phiên tòa xét xử từ đầu cho tới lúc tuyên án, với rất nhiều chi tiết diễn ra có vẻ mờ ám thiếu công minh và thậm chí xâm phạm trắng trợn các thủ tục tố tụng hình sự, công luận cả trong lẫn ngoài nước thêm một lần nữa càng tỏ ra bất bình, phẫn nộ, phản đối mạnh mẽ kết quả bản án sơ thẩm bất công vô nhân đạo đã tuyên ngày 14.9.2020, như đã nêu trên, bằng cách chỉ ra các chi tiết của vụ án oan sai còn đầy đủ hơn cả những điều mà CLB chúng tôi đã nêu ra trong bản tuyên bố ngày 3.9.2020 kể trên, trước khi phiên xét xử diễn ra.

Người ta cho rằng, Đồng Tâm là một phiên tòa ô nhục, cho thấy sự lúng túng bị động trong thế yếu cả về lý luận lẫn thực tiễn của nhà cầm quyền trước nguy cơ đổ vỡ chế độ do chính họ gây ra bằng đường lối cơ bản xuyên suốt trong nhiều năm gần đây là chống lại nhân dân, biến mâu thuẫn giữa nhân dân với nhà cầm quyền từ không đối kháng (về mặt lý luận) trở thành đối kháng quyết liệt (trên thực tế), mà biểu hiện tập trung là việc huy động trái pháp luật vào ban đêm cả mấy ngàn quân công an để đàn áp một nhóm nhỏ dân chúng vài mươi người và giết chết ông Lê Đình Kình 84 tuổi đời 58 tuổi Đảng, gieo thêm mầm thù hận và hình thành cục diện đối đầu giữa nhân dân với các nhà đương cuộc. Không chỉ thế, còn có thể nói, mâu thuẫn đã thật sự diễn ra giữa đảng viên nhiều đặc quyền ở cấp lãnh đạo với đảng viên quần chúng, đến mức không cần thương lượng mà phải dùng tới biện pháp tiêu diệt y như tiêu diệt ngoại bang là kẻ thù của dân tộc.

So sánh với vụ án ở đồng Nọc Nạng (làng Phong Thạnh, quận Giá Rai tỉnh Bạc Liêu) năm 1928 gây ra cái chết 5 người cho cả hai phía, trong thời thực dân Pháp, vốn được chính quyền hiện nay ca tụng về tinh thần tranh đấu giữ đất của nông dân chống thực dân và cường hào ác bá, người ta thấy bản án tuyên cho dân Đồng Tâm ở cánh đồng Sênh 59 hecta là một bước lùi về phương diện nhân bản cũng như luật pháp. Tòa Đại hình Cần Thơ tuyên Biện Toại, Nguyễn Thị Liễu (em út Toại) và Tia (con trai Toại) được tha bổng, dù họ có gây ra cái chết của viên cảnh sát người Pháp thi hành công vụ. Lời bào chữa của luật sư Tricon trước phiên tòa đáng được coi là hình mẫu của tinh thần pháp luật, vì theo ông nhận định, nguồn gốc của vụ án là vấn đề điền địa [chúng tôi nhấn mạnh]. Ông cho rằng chính sách ruộng đất thời Nguyễn công bằng và hợp thực tế, còn luật lệ do người Pháp đặt ra chưa được áp dụng đúng, thiếu thực tế. Ông ca ngợi tinh thần lao động khẩn hoang của gia đình Biện Toại trong việc họ phải đấu tranh với thiên nhiên, với bọn cường hào, với cả các thủ tục pháp lý: “Chúng ta, những người Pháp, nên xây dựng ở xứ này một chế độ độc tài. Không phải độc tài bằng sức mạnh của súng đạn, nhưng là sự độc tài của trái tim (Non pas de la dictature de la force du mousqueton, mais de la dictature du coeur). Rồi ông xin tòa tha thứ cho các bị can: “Lần này sẽ có một bà lão khóc về cái chết của bốn đứa con. Bốn người này đã chết, vì họ tưởng rằng có thể tự lực gìn giữ phần đất ruộng mà họ đã từng rưới mồ hôi và máu của họ lên đó”.

Thật là cảm động! Nhiều người đề nghị cần phải hủy bản án sơ thẩm vụ Đồng Tâm, và trước khi xử phúc thẩm, tiến hành điều tra lại vụ án từ đầu, một cách độc lập, thậm chí còn phải điều tra cả sự phạm pháp của ngành công an lẫn ngành tòa án.

Sau kết quả phiên xử có phần “bất ngờ” đối với dư luận quốc tế, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) đã bày tỏ sự quan ngại về hành động vi phạm thủ tục tố tụng trong phiên xử, đặc biệt biểu hiện dưới hình thức mớm cung bức cung và tra tấn những người bị cho là “can phạm” trong vụ án dành cho 29 người dân Đồng Tâm.

Dư luận trong nước và thế giới đã “trăm miệng một lời” lên án gay gắt trước, trong và sau phiên tòa. Nhà cầm quyền trái lại có vẻ đắc thắng trong việc tra tấn rúng ép buộc người dân chưa thông qua xét xử khách quan phải nhận cái tội mà họ không có để cho tròn vở diễn, trong một vụ án gọi là “bỏ túi” vì đã có sự chỉ đạo sẵn từ bên trên, mà ai cũng biết chắc, với bằng cớ rõ ràng là trước đó khi vụ việc giết người vừa xảy ra hồi tháng 1.2020, các người lãnh đạo cấp cao nhất đã vội vã tặng thưởng huân chương chiến công cho ba chiến sĩ công an bị hi sinh trong vụ đàn áp giết dân, hệt như thưởng công cho những liệt sĩ chiến đấu chống kẻ thù xâm lược!
Continue reading

Posted in Tuyên bố, XHDS, Đại hội XIII | Leave a comment

Nghị định, thông tư và danh dự nhà nước

Hoàng Hoành Sơn

Căn cứ Nghị định số 77/2003/NĐ-CP ngày 01/7/2003 của Chính phủ quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Tài chính; Căn cứ Nghị định số 64/2008/NĐ-CP ngày 14/05/2008 của Chính phủ về vận động, tiếp nhận, phân phối, sử dụng các nguồn đóng góp tự nguyện hỗ trợ nhân dân khắc phục khó khăn do thiên tai, hỏa hoạn, sự cố nghiêm trọng, các bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo (1).

Kèm theo những trích dẫn về Nghị định 64 trên đây là các công văn, điện khẩn cấm đoán các đoàn thiện nguyện trực tiếp cứu trợ dân vùng lũ đang gặp muôn vàn khó khăn cần cứu giúp, vì quy định đảng và nhà nước nó là như thế (2). Nên trong thực tế nhiều đoàn thiện nguyện đã phải chở hàng rời đi vì cán bộ địa phương không cho phân phát quà hàng tới tay người dân. Quyền được sống của người dân bị đảng và nhà nước xem thường tới mức không tổ chức nào được hỗ trợ dân vùng lũ ngoài đảng và các tổ chức của đảng (?!)

Trong khi ở các nước phát triển, các tổ chức Phi Chính Phủ (NGOs) tự do hoạt động trong các công tác cứu trợ khẩn cấp; và những chương trình phát triển bền vững cho cộng đồng của họ đã có từ những thập niên 50 của thế kỷ trước (3). Các NGOs không bao giờ giao tiền vào tay chính phủ, mà chính họ sẽ giữ nguồn tiền để trực tiếp phân phối về các dự án do họ quản lý, điều hành. Chính quyền địa phương chỉ có chỉ định một phó chủ tịch tỉnh hoặc huyện để đại diện cho chương trình mà thôi.

Nhờ thế mà mỗi năm tài khóa, các NGO này đã giúp hàng tỷ đô la cho các nước đang phát triển, trong đó có Việt Nam được hưởng cả trăm triệu đô để xóa đói giảm nghèo (4). Và số tiền này được đầu tư trực tiếp giúp nâng cao đời sống cộng đồng và đến tận tay người dân khi cần kíp. Các tổ chức này âm thầm làm việc; họ không phô trương cũng không hề quảng cáo trên báo đài để thu thêm bất cứ đồng nào của người dân trong nước; họ cũng không cần giấy chứng nhận hộ nghèo để rồi mới khởi đầu dự án trợ giúp. Nhưng công việc họ làm luôn có kế hoạch, chương trình, dự án và cách thực hiện hết sức cụ thể, hiệu quả và phân bổ nguồn lực chu đáo đúng theo lời cam kết và các giá trị tùy mỗi tổ chức.

Các NGO ủng hộ triệt để quyền sống và phát triển của hết thảy mọi người, và tinh thần tương thân tương ái với nhau lúc nguy khốn. Những thiên tai nhân họa chợt đến khiến người dân đang sống an lành phải cần đến những cánh tay chìa ra cứu giúp ngay tức thời. Đây là lúc những gói đồ ăn, chai nước sạch cần được ưu tiên hàng đầu cho đồng bào giữa dòng nước lũ mênh mông không biết trông cậy vào đâu. Chờ đến khi giao tiền cho nhà nước, chuyển ngân sách phân bổ từ trung ương về địa phương, hết họp rồi bàn rồi tranh giành nguồn tiền thì dân đã kiệt sức mà chết.

Dài dòng về các tổ chức phi chính phủ như thế để cho thấy cả guồng máy đảng và nhà nước cồng kềnh, đầy dẫy bộ – ban – nghành từ địa phương đến trung ương; đầy các hội đoàn ngồi không nhưng nhận lương ngân sách nhà nước hàng năm lên đến hơn 45 ngàn tỷ đồng/năm (5). Đấy là theo con số báo đảng tính giúp. Chứ con số thật phải cao hơn nhiều. Vậy mà chẳng có hội nào can đảm xông pha ra miền Trung hoặc có kế sách cắt giảm ít chục tỷ ngân sách giúp đồng bào. Họ chỉ biết ngồi bàn giấy ra công văn cấm đoán mặc cho nhân dân khốn đốn trong vùng rốn lũ.

Vả lại tại sao lại có kiểu người đứng đầu đảng và nhà nước kêu gọi hỗ trợ đồng bào vũng lũ (6), đang khi cấp dưới lại ra công văn cấm các đoàn từ thiện tiếp cận địa phương nhận hàng hỗ trợ? Tại sao mỗi năm đến mùa lũ chả bao giờ thấy được sự trợ giúp thiết thực của đảng và nhà nước? Người dân chỉ có thể nhận được hỗ trợ của đảng trên tivi, nhận những bánh vẽ to ơi là to mà không bao giờ có thể ăn được hay ăn no. Và các quan chức địa phương ngồi đó chực chờ cướp tiền cứu trợ mỗi khi có người nổi tiếng nào huy động được nguồn tiền từ thiện khủng (7).

Ngay cả 100 ngàn đô la Đại sứ quán Hoa Kỳ trao cho nhà nước hỗ trợ dân gặp lũ không hề được nghe nhắc đến sẽ có những hướng sử dụng cụ thể nguồn tiền này như thế nào (8). Và rồi VN đã hỗ trợ chính quyền TQ, dịp Covid-19, 500 ngàn đô la tiền vật tư thiết bị y tế, hội chữ thập đỏ hỗ trợ 100 ngàn đô (9). Sốt sắng giúp TQ như thế sao người dân miền Trung ruột thịt lại không được cắc bạc nào từ đảng và chính phủ?

Người Việt Nam cần hiểu thêm về những khái niệm cứu trợ khẩn cấp và phát triển cộng đồng dài hạn, mà trách nhiệm đầu tiên thuộc về Nhà nước đang điều hành đất nước. Bất cứ tổ chức tôn giáo hay tư nhân hoặc nhà nước nào đều có những nguồn thu nhất định. Họ cần có những kế hoạch chi tiêu hợp tình hợp lý và biết dành ra những khoản riêng dành cho những thời điểm nguy cấp cho tổ chức, cộng ty hoặc quốc gia tùy theo khu vực địa chính trị; chẳng hạn vùng dễ gặp hạn hán, ngập mặn, nhiều mưa bão, hay chịu lũ lụt.
Continue reading

Posted in Quản lý nhà nước | Leave a comment

Từ Rào Trăng 3 nhìn lại “loạn” thủy điện nhỏ

Tô Văn Trường

Thủy điện không chỉ cung cấp nguồn năng lượng tái tạo mà còn cắt lũ, chứa lũ và điều tiết dòng chảy, nhưng cũng gây nên các mặt bất cập như phá rừng, phải di chuyển dân cư, tác động đến môi trường thủy sinh tự nhiên… Khi con người tác động vào tự nhiên bao giờ cũng có hai mặt “được và mất”, vì thế từ khâu quy hoạch đã phải quan tâm đánh giá sao cho cái lợi là lớn nhất và cái hại ít nhất và có các giải pháp giảm thiểu các tác động bất lợi đến môi trường sinh thái.

Công trình thủy điện Rào Trăng 3. Ảnh: Internet

Thủy điện nhỏ băm nát lưu vực sông, phá hủy rừng đầu nguồn…

Vấn đề môi trường của thủy điện đã được chú ý từ mấy năm trước khi có phong trào làm thủy điện nhỏ và vừa ở các địa phương. Các tỉnh thi nhau làm thủy điện mà không chú ý đến môi trường, phá rừng, không trồng lại như đã cam kết, nhân cơ hội để phá thêm rừng, nguồn nước hạ lưu cạn kiệt, nhiều dòng sông suối trơ đá, hệ sinh thái bị phá hủy.

Sự cố công trình xây dựng thủy điện Rào Trăng 3 ở Thừa Thiên Huế sạt lở, trực tiếp và gián tiếp khiến đến 30 người bị chết, trong đó có cả lực lượng ứng cứu (13 cán bộ, chiến sĩ) thật đau thương.

Với thủy điện nhỏ, từ lâu rồi đã có nhiều nhà khoa học lên tiếng cảnh báo nhiều vấn

đề từ quan điểm, chính sách, luật lệ đến thực hiện.

Thủy điện Rào Trăng 3 được UBND tỉnh Thừa Thiên Huế cấp phép đầu tư vào tháng 11-2008. Dự án được xây dựng trên sông Rào Trăng (nhánh cấp 1 của sông Bồ), thuộc địa bàn xã Phong Xuân, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế, do Công ty TNHH Tư vấn xây dựng Trường Sơn làm chủ đầu tư. Thủy điện Rào Trăng 3 có công suất lắp máy 11 MW. Diện tích đất dự kiến sử dụng là 11,1 héc ta; trong đó diện tích khu vực lòng hồ là 8,8 héc ta.

Đối với nước nghèo như Việt Nam, lại nằm trong vùng nhiệt đới gió mùa, bão lũ xảy ra thường xuyên, vấn đề thiên tai càng trở nên đặc biệt nghiêm trọng. Nhà nước đã có nhiều giải pháp và bài học kinh nghiệm phòng tránh thiên tai, nhưng xem ra đây vẫn là một thách đố lớn!

Đúng như người đời đã cảnh báo: “Ăn của rừng rưng rưng nước mắt”. Không chỉ Thừa Thiên Huế, đặc biệt tại các tỉnh Tây Nguyên và các tỉnh miền núi phía Bắc, thủy điện đã và tiếp tục để lại hậu quả nặng nề, bắt đầu từ nhận thức, quan điểm và chính sách về thủy điện.

Lạm dụng thủy điện nhỏ là phá vỡ cân bằng địa chất, sinh thái và cả đời sống văn hóa muôn đời của các dân tộc ít người. Quy hoạch thủy điện đã băm nát các lưu vực sông, phá hủy nhiều khu rừng nguyên sinh, rừng phòng hộ, rừng đặc dụng, rừng đầu nguồn; hình thành những dòng sông chết, nhiều phong cảnh lưu vực sông và thác nước bị phá hủy.

Continue reading

Posted in Thủy điện và môi trường | Leave a comment

Thử ngồi ghế thẩm phán xét xử về tội danh ở điều 117 Bộ Luật Hình sự năm 2015

Hà Nguyên

Trên thực tế thì cơ quan tố tụng luôn đánh đồng cứ hễ ai phê phán đảng, là người đó cũng muốn đả phá Nhà nước.

Theo thống kê của Toà án nhân dân tối cao từ năm 2010 đến năm 2019, tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hoà XHCN Việt Nam, là loại tội phạm chiếm tỉ lệ cao nhất trong chương các tội xâm phạm an ninh quốc gia với khoảng (36,8%) trong tổng số các vụ án xâm phạm an ninh quốc gia.

Đó là con số được lấy từ Vụ Thống kê Tổng hợp – Toà án Nhân dân tối cao, thống kê xét xử hình sự sơ thẩm (từ năm 2010 đến 2019).

Luật sư Nguyễn Văn Miếng trả lời phỏng vấn trên BBC hôm 21-10-2020, cho rằng, “Thông thường các vụ án hình sự ở Việt Nam rất ít khi thay đổi tội danh, người ta có thể thay đổi giữa khung này với khung khác, nhưng tội danh thì ít khi thay đổi, và hai ông Dũng và Thụy đã bị họ truy tố về tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm chống nhà nước mà được quy định theo điều 117 Bộ Luật Hình sự năm 2015, sửa đổi năm 2017, thì theo tôi là ít khi họ sửa đổi tội danh.

Trừ trường hợp có gì đặc biệt mà phải bổ sung điều tra, mà Tòa trả lại hồ sơ, thì ít khi họ thay đổi tội danh của hai ông và khả năng cao là các ông sẽ bị xét xử theo đó” (https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-54614544).

Cái đáng ngại mà ít luật sư đề cập đến khi nhận bảo vệ thân chủ đang bị cáo buộc bởi điều luật 117 của Bộ Luật Hình sự 2015, sửa đổi năm 2017, đó là chuyện trong quá trình tiếp cận hồ sơ vụ án, gặp gỡ thân chủ, rất có thể vị luật sư ấy lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan bởi điều luật oái oăm, là tại khoản 3 điều 19 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi năm 2017) quy định trường hợp luật sư phải tố giác các tội quy định tại Chương XIII của Bộ Luật này, và tội khác là tội phạm đặc biệt nghiêm trọng do người mà mình bào chữa đang chuẩn bị, đang thực hiện hoặc đã thực hiện mà luật sư biết rõ khi thực hiện việc bào chữa.

Continue reading

Posted in Pháp luật Việt Nam | Leave a comment

Lũ lụt Miền Trung: Nguyên nhân và hệ quả

Nguyễn Quang Dy

Không biết cây rừng – một loài sinh vật không biết nói, không biết than không biết khóc – ngoài cách phản ứng gián tiếp với con người bằng mặc kệ lũ lụt hoành hành, còn có cách nào nữa không, nhưng cầm chắc là dẫu có cách nào khác nói lên thái độ của chúng đi nữa chúng nó cũng không thể lường nổi “cái mốc đổi đời 1945” lại đưa cả bà con họ hàng chúng đến chỗ tuyệt diệt như hôm nay. Trong vài thập kỷ lại đây chúng đã chịu một cuộc “Cải cách rừng núi” long trời lở đất gấp vạn lần CCRĐ, mà hình như đến giờ này cũng đâu đã kết thúc. Nỗi oan ức của Cụ Lê Đình Kình và bà con Đồng Tâm mới đây làm nghẹt trái tim đồng bào cả nước chắc cũng còn đứng sau nỗi oan tày trời của chúng.

Hoặc giả là chúng nó có biết đấy mà chỉ vì cũng giống cột đèn, chúng chẳng có chân để mà chạy. Chứ nếu mà cây cối cũng có chân thì sao nhỉ?

Thì chắc là nhà thơ Tố Hữu sẽ không bao giờ còn có dịp viết nổi câu thơ nổi tiếng này kể từ hồi kháng chiến chống Pháp:  “Rừng che bộ đội rừng vây quân thù”.

Bauxite Việt Nam

“Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác” (Abutalip)

Như “đến hẹn lại lên” trong hai thập kỷ qua, cứ đến mùa mưa bão thì Miền Trung lại phải chịu ngập lụt tang thương, năm sau còn tệ hơn năm trước, như một định mệnh (Karma). Năm nay, hơn một trăm người đã thiệt mạng, hàng ngàn ngôi nhà bị vùi lấp hay ngập sâu, thiệt hại còn lớn hơn cả đại dịch Covid-19. Nhưng

điều đág nói không chỉ là con số tử vong, gồm hai cấp tướng, hàng chục cấp tá, và một số cán bộ trung/cao cấp khác, mà là hiểm họa lâu dài về môi trường, kinh tế,Thì cà an ninh quốc phòng, tiếp theo đại dịch như “thảm họa kép”.

Dư luận đang bức xúc và ồn ào, nhưng sau đó chắc lại chìm xuống trước một thực tế mới (a new normal), để sang năm lặp lại “theo đúng quy trình”, mà chẳng thấy ai chịu trách nhiệm. Không đổi mới thể chế và tư duy, chắc cái vòng luẩn quẩn đó vẫn cứ tiếp diễn, và người dân luôn là “bên thua cuộc” (born loser). Hãy thử làm rõ nguyên nhân và hệ quả.

Thủy điện Rào Trăng 3 trên thượng nguồn sông Bồ nhìn từ máy bay trực thăng

Làm rõ nguyên nhân

Khi nói đến nguyên nhân, người ta thường đổ cho “thiên tai” như biến đổi khí hậu. Điều đó tuy không sai, nhưng ngoài nguyên nhân khách quan (do “thiên tai”) còn có nguyên nhân chủ quan (do “nhân họa”) mà người ta hay né tránh. Muốn tránh thảm họa, phải làm rõ nguyên nhân. Trong khi loài người phải làm quen và chung sống với biến đổi khí hậu (phải đối phó nhưng không chống lại được) thì họ có thể tìm cách tránh được “nhân họa”.

Theo ông Nguyễn Văn Lung (Viện trưởng Viện Quản lý Rừng), Việt Nam là một trong sáu nước trên thế giới chịu tác động lớn nhất của biến đổi khí hậu trong bốn năm gần đây. Miền Trung là khu vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất tại Việt Nam. Nhưng bên cạnh “thiên tai” (như biến đổi khí hậu), còn có “nhân họa” (do lòng tham và dân trí thấp).

Trong khi dư luận bức xúc vì đồng bằng sông Cửu Long phải gánh chịu hệ quả khôn lường (như “vũ khí nước”) do họ làm quá nhiều đập thủy điện trên thượng nguồn (chủ yếu là Trung Quốc) thì Miền Trung lại hồn nhiên làm hàng trăm “thủy điện cóc” (quy mô nhỏ dưới 10 MW) mà không tính đến hệ quả do môi trường tự nhiên bị tàn phá. Khi chạy các dự án “thủy điện cóc”, mục tiêu của chủ đầu tư không phải là làm ra điện mà là khai thác gỗ.

Trong hơn 20 năm qua, Việt Nam đã có chủ trương “xã hội hóa” cho tư nhân làm “thủy điện cóc” (chẳng khác gì “hội chứng trạm BOT”). Theo chủ trương “phân cấp quản lý”, các dự án thủy điện công suất trên 10 MW do Bộ TNMT thẩm định phê duyệt, còn các dự án thủy điện công suất dưới 10 MW do cấp tỉnh phê duyệt. Nhưng chủ trương “xã hội hóa” và “phân cấp quản lý” đã bị các nhóm lợi ích thao túng, để “con voi chui lọt lỗ kim”.

Continue reading

Posted in Lũ lụt, Phá rừng, Thủy điện | Leave a comment

Nguy hiểm nào đang rình rập Thủy Tiên

Trung Nam – Thoibao.de (Tổng hợp)


Dòng tiền từ thiện vẫn tiếp tục ùn ùn được chuyển về tài khoản ca sĩ Thủy Tiên khiến nhiều người bắt đầu lo cho sự an toàn của cô. Đã có những lời dọa dẫm, cảnh báo cô được truyền đi trên mạng xã hội. Từ đó, cộng đồng mạng đã kêu gọi một chiến dịch bảo vệ cô ca sĩ tốt bụng, giàu lòng nhân ái này.

Hiện tượng ca sĩ Thủy Tiên trong một tuần huy động được hơn 105 tỷ đồng là chính là thước đo niềm tin chính xác nhất của người dân với các hội đoàn nhà nước hay nói theo cách trực diện thì đó là cái tát trời giáng vào Mặt trận tổ quốc, các tổ chức, đoàn thể mà chính quyền lập ra.

Nhiều ý kiến đã bắt đầu nhen nhóm sự đe dọa cho Thủy Tiên như tự huy đông vậy là phạm luật, vi phạm quản lý tài chính… Đặc biệt có bình luận của tài khoản facebook tên Tran Van Ket với phần giới thiệu về bản thân là “Cán bộ cao cấp về tư tưởng, lý luận chủ nghĩa Mác Lê, chống phản động đến giọt máu cuối cùng” đã được lan truyền chóng mặt.

Ông này viết: “Cho hỏi số tiền trên 100 tỷ thì có bao nhiêu phần trăm thật sự đóng góp hay phần nhiều là những thành phần phản động ở hải ngoại lợi dụng thời cơ gây rối? Tôi đề nghị các cơ quan chức năng phong tỏa ngay tài khoản cô ca sĩ Thủy Tiên này, hoặc là chuyển giao tài khoản cho một cơ quan có thẩm quyền quản lý như Hội Phụ nữa hay Hội Chữ thập đỏ.”

Chưa bàn đến tính chính danh của tài khoản facebook này khi đã sử dụng hình ảnh ông Giàng Seo Phử là một chính trị gia người dân tộc H’Mông đã mất năm 2017 làm ảnh đại diện thì bản thân nội dung bình luận trên đã khiến nhiều người bức xúc.

Đa số dư luận cho rằng ông này xúc phạm lòng nhân ái của nguòi dân. Đề xuất tịch thu tiền của ông khiến mọi người liên tưởng đến một loạt vết nhơ của Đảng như cải cách ruộng đất, đánh tư sản, cướp đất của nông dân biến họ thành dân oan…

Ảnh 1: Ảnh chụp trang giới thiệu của facebook giả mạo Tran Van Ket và bình luận vô lý của người này


Continue reading

Posted in Ca Sĩ Thủy Tiên, Xã hội công dân | Leave a comment

20 năm của họ và ta

Lê Hồng Lâm (nhà báo, nhà phê bình điện ảnh)

Hình ảnh có thể có: 4 người, mọi người đang ngồi

Đợi cơn lũ lịch sử này qua đi, nhà nước, chính quyền, nhân dân… hay con người nói chung phải ngồi lại tìm cách để làm một cái gì đó bền vững hơn để cứu nguy cho người dân miền Trung chứ nhỉ?

Chứ nhìn trận lũ lịch sử năm 1999 với trận lũ lịch sử năm 2020 này có khác gì nhau đâu? Cũng những ngôi nhà ngập tận nóc, cũng những người dân khốn cùng phải leo lên mái nhà, chìa bàn tay để đón lấy mấy thùng mì tôm, chai nước, cái bánh trong khi nhà cửa, của cải của họ đã trôi theo dòng nước lũ… Và đau hơn cả là những cái chết tập thể đau thương vì lũ cuốn, vì lở đất, vì những đồi trọc bị xói mòn đổ ụp xuống chôn vùi bao nhiêu mạng người.

Và tình trạng này chắc chắn vẫn còn tiếp diễn, thậm chí còn dữ dội hơn với tình trạng biến đổi khí hậu tàn khốc đang diễn ra, nếu không tìm ra một giải pháp bền vững và an toàn cho người dân.

Xem dữ liệu do Google cung cấp và phần mềm biên tập video của Google Earth mới thấy những cánh rừng phòng hộ đầu nguồn trải dài từ Huế ra Quảng Trị, Quảng Bình bị tàn phá như thế nào. Những cái đồi trọc trơ khấc này, chỉ cần gặp một trận mưa lũ lớn như vừa qua là dễ dàng đổ ụp xuống ngay. Hai cái thảm họa xảy ra ở Rào Trăng 3 (Huế) và Hướng Hóa (Quảng Trị) là những ví dụ đau lòng nhất.

Phá rừng thì cũng đã phá mất rồi. Giờ đổ tội hay chửi bới cũng không giải quyết được gì nữa khi bao mạng người vẫn tiếp tục bị chôn vùi.

Trong những bộ phim tài liệu tuyệt hay của BBC như Planet Earth I, II; Seven Worlds One Planet hay mới đây nhất là David Attenborough: A Life on Our Planet… điều tôi thích nhất là tính giải pháp của chúng. Cho dù đưa ra nhiều bằng chứng cho thấy con người đã tàn phá hành tinh như thế nào, những nhà làm phim tài liệu này, qua giọng dẫn chuyện của sir David Attenborough cuối cùng cũng tìm đến những giải pháp tích cực nhất, tìm đến những con người nhỏ bé âm thầm làm những điều đẹp đẽ nhất để hàn gắn một phần nào đó những vết thương của Mẹ Trái đất do chính đồng loại tham lam và vô cảm của họ gây ra.

Và đây là một ví dụ khác.

Hình ảnh có thể có: bầu trời, ngoài trời và thiên nhiên

Trong bộ phim tài liệu chân dung từng tranh giải tại LHP Cannes và được đề cử giải Oscar THE SALT OF THE EARTH (2014) kể về cuộc đời và sự nghiệp hơn 40 năm cầm máy ảnh của nhà báo, nhiếp ảnh gia xuất chúng Sebastião Salgado, người đã từng đặt chân đến 6 châu lục, hơn 100 quốc gia để ghi lại hàng vạn bức ảnh đáng giá về nỗi thống khổ của con người trên Trái đất – điều tôi ấn tượng nhất ở bộ phim này chính là phần cuối của bộ phim: hành trình chữa lành trái tim đầy thương tổn của ông.
Continue reading

Posted in Môi Trường | Leave a comment

Nghe… ‘tù ngay’, nhớ… ‘hốt liền’!

Trân Văn

Nguyễn Văn Thể: 'Tất cả các sai phạm về chất lượng hay tiến độ thi công đều được xử lý nghiêm khắc, thậm chí phải… đi tù ngay.' Hình chụp hồi tháng Ba, 2019.

Nguyễn Văn Thể: ‘Tất cả các sai phạm về chất lượng hay tiến độ thi công đều được xử lý nghiêm khắc, thậm chí phải… đi tù ngay.’ Hình chụp hồi tháng Ba, 2019.

Ông Nguyễn Văn Thể, Bộ trưởng Giao thông – Vận tải (GTVT), vừa cảnh báo cả các cá nhân lẫn các bên có liên quan đến công trình xây dựng cầu Mỹ Thuận 2 rằng: Tất cả các sai phạm về chất lượng hay tiến độ thi công đều được xử lý nghiêm khắc, thậm chí phải… đi tù ngay (1)!..

Công trình xây dựng cầu Mỹ Thuận 2 (dài khoảng 6,6 cây số, nối cao tốc Trung Lương – Mỹ Thuận với cao tốc Mỹ Thuận – Cần Thơ, trị giá khoảng 5.000 tỉ đồng, khởi công hồi tháng 8 vừa qua và dự trù sẽ hoàn tất vào một thời điểm không xác định của năm 2023) được xác định là công trình đường bộ cấp đặc biệt của quốc gia.

Hai tháng sau ngày khởi công, ông Thể đến Tiền Giang họp với bộ phẩn quản lý dự án, bộ phận giám sát, các nhà thầu và đòi tất cả: Phải nghiêm túcphải biết… chịu trách nhiệm! Ông Thể dẫn cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi như một ví dụ cho tình huống có vấn đề về chất lượng là cả hệ thống phải… đi theo!

Cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi dài 140 cây số, trị giá 34.500 tỉ (phần lớn vay của Nhật và Ngân hàng Thế giới – WB), khởi công 2013 đến 2018 mới tạm xong và vừa dùng đã hư. Đến nay công trình này vẫn dang dở nhưng có khoảng 2.600 mét vuông mặt đường không là ổ… trâu, ổ… voi thì… biến dạng nhưng tiền để sửa chữa và hoàn thiện đã hết!
Continue reading

Posted in Quan chức cộng sản | Leave a comment