26/04/2016

Thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc - Lê Phú Khải

Thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc

Vụ cá chết đồng loạt ở ven các tỉnh miền Trung đang chấn động dư luận cả nước. Từ 4000 năm dựng nước đến nay, sử sách nước ta chưa hề có sự cố này. Tôi xem truyền hình, thấy một vị quan chức lớn tiếng bênh vực cho các đơn vị công nghiệp ở Vũng Áng là các cống nước thải ra biển có trong thiết kế và đã được xét duyệt. Báo chí đã đưa tin thì phải đưa lại! Thật là lố bịch đến bất lương khi vị quan chức này lớn tiếng bênh vực cho các cống nước thải đã có trong thiết kế và đã được thi công!
Vấn đề ở đây là các công trình xử lý nước thải ra biển đó có được vận hành hay không? Hay chỉ là thiết kế và xây dựng để làm cảnh, để trình diễn mà thôi!
Tôi là một nhà báo, xin cung cấp thông tin để Thủ tướng biết sự kiện xương máu bột ngọt Vedan đã giết sông Thị Vải bằng nước thải.

25/04/2016

Thảm họa biển miền Trung – Một cái nhìn toàn cảnh - Lang Anh

Thảm họa biển miền Trung – Một cái nhìn toàn cảnh

Đến ngày hôm nay 24/04/2016, sau đúng 20 ngày kể từ khi cá bắt đầu chết trên diện rộng tại 4 tỉnh ven biển miền Trung, gây ra nhiều hậu quả nặng nề: Hàng vạn ngư dân bỏ biển, cá tự nhiên và cá nuôi ven biển chết hàng loạt, nhiều quan ngại sâu sắc về sự huỷ diệt của các rặng san hô và các loài sinh vật biển tầng nước đáy, hàng chục triệu người Việt hoang mang, mức tiêu thụ cá biển sụt giảm mạnh tại thị trường nội địa kéo theo sự tăng vọt bất ổn của các loại thực phẩm khác. Bên cạnh đó, còn những nghi ngại sâu sắc về các vấn đề sức khoẻ và các hậu quả lâu dài có thể có do tình trạng ô nhiễm mà cơn thảm hoạ này đã gây ra. Đến nay, có lẽ ít nhiều đã có đủ thông tin để có thể phác hoạ một cái nhìn toàn cảnh.

24/04/2016

Khu Công nghiệp Vũng Áng – chúng ta đang bán máu mình để kiếm ăn - Nguyễn Đức Thắng

Khu Công nghiệp Vũng Áng – chúng ta đang bán máu mình để kiếm ăn

Chúng ta đang bán máu mình để kiếm ăn. Chúng ta đang xả thân kiếm tiền, để ngoài 50 tuổi chúng ta xả tiền cứu thân. Hiện nay, mỗi năm theo báo cáo công khai chúng ta có gần 80.000 người chết vì ung thư (con số thực tôi tin là cao hơn nhiều). Sau 10-15 năm nữa sẽ có rất nhiều con cháu chúng ta chết vì ung thư. Tôi khẩn thiết kêu gọi mọi người hãy nghĩ về chuyện này, và hãy hành động gì đó để cứu bản thân và con cháu mình. Tôi khẳng định là đừng nên trông trờ vào cơ quan quản lý Nhà nước làm gì, không có kết quả đâu.
Trời ạ! Ngay gần đây nhất là phong trào ầm ĩ “nói không với thực phẩm bẩn”. Theo tôi, triệu triệu người tiêu dùng bằng mắt thường chỉ có thể nhìn thấy có đỉa, có giun, có đất, có cát, có sỏi, có rác, có ruồi, v.v. lẫn trong thực phẩm mà thôi. Những thứ này đúng nghĩa là bẩn, ghê người nhưng lại không độc hại, an toàn đối với con người. Còn đối với các pollutants (gây ung thư) như trên, mắt thần mắt thánh cũng như mù, chỉ có các máy móc thiết bị phân tích hiện đại, đắt tiền trong các phòng phân tích hóa học mạnh mới xác định được mà thôi. Vậy căn cứ vào đâu để “nói không với thực phẩm bẩn”??

23/04/2016

Hôm nay cá chết. Và ngày mai. - Phạm Đình Trọng

Hôm nay cá chết.  Và ngày mai.

Muốn nuốt chửng vĩnh viễn dải đất Việt Nam thì phải xóa sổ dân tộc Việt Nam. Gần ngàn năm đô hộ xứ Giao Chỉ, Đại Hán âm thầm và quyết liệt loại trừ dân tộc Việt bằng đồng hóa và đã thất bại.
Dù bị hòa máu, pha loãng dòng máu Việt trong dòng máu Hán. Dù kẻ sĩ, tinh hoa người Việt bị giết, bị bắt đưa về phương Bắc. Dù văn bia điển tích gốc gác người Việt bị đập, gia phả bị đốt, bị vơ vét đưa đi mất tích. Dù bao nhiêu thế hệ người Việt nối tiếp nhau phải học lễ nghi, phong tục, văn hóa Đại Hán. Nhưng văn minh sông Hồng ở ca dao, tục ngữ, ở lời hát ru của mẹ, ở câu chuyện cổ tích của bà, ở lịch sử dân tộc, ở huyết thống ông cha, ở khí thiêng sông núi đã lặn trong máu người Việt không bao giờ phôi phai. Văn minh sông Hồng không chói lọi nhưng đặc sắc và bền bỉ vẫn song song tồn tại cùng nền văn minh Đại Hán. Nền văn minh sông Hồng còn, dân tộc Việt Nam còn.

22/04/2016

Bóng ma Trung Quốc trong dự án Nhiệt điện Sông Hậu 2 - Nam Sơn

Bóng ma Trung Quốc trong dự án Nhiệt điện Sông Hậu 2

Hàng ngàn năm nay, Trung Quốc chưa bao giờ nguôi dã tâm thôn tính Việt Nam. Đó chính là thực tế mà bất kỳ người Việt Nam nào cũng nhận ra qua những bài học lịch sử, qua những gì đã và đang diễn ra ở Biển Đông cũng như trên dải đất hình chữ S này.
Ngay từ thời kỳ “vừa là đồng chí, vừa là anh em” với Việt Nam, Trung Quốc đã lợi dụng việc vẽ bản đồ biên giới, xây dựng các công trình hữu nghị để đẩy lùi đường biên giới sâu vào lãnh thổ Việt Nam; lợi dụng đưa quân sang giúp Việt Nam làm đường để tàn phá di tích, cảnh quan và long mạch của nước ta… Để tiến tới ngôi vị bá chủ thế giới, Trung Quốc trước tiên cần bành trướng về phía Nam, nơi Việt Nam là chướng ngại đầu tiên cần vượt qua.

21/04/2016

Sợ Trung Quốc!

Sợ Trung Quốc!

Tôi nghĩ người Việt Nam đừng sợ Trung Quốc. Tồn tại trên đất nước Việt Nam này vẫn có một bộ phận không nhỏ, kể cả một bộ phận quan chức các cấp, vẫn sợ Trung Quốc. Khi nào mà vẫn còn tư tưởng sợ Trung Quốc thì không thể bảo vệ được đất nước. Đất nước không thể phát triển được. Họ mạnh hơn Việt Nam, nhưng trên biển Đông họ thua Việt Nam về cơ sở pháp lý, thua về đạo lý. Hành động vũ phu, chèn ép, cưỡng bức bằng vũ lực, như vậy là không thể chấp nhận được. Cái thua của Trung Quốc nữa là cộng đồng quốc tế luôn đứng về phía Việt Nam.

20/04/2016

Tương tác, cộng sinh: con đường sống của dân tộc - Thục Quyên

Tương tác, cộng sinh: con đường sống của dân tộc

Khoảng hơn 35 năm trước, khi sống ở Iran, tôi có dịp di chuyển nhiều và có những buổi chiều tà xe còn đang chạy trong sa mạc, thì bóng tối ập xuống. Rất nhanh và đáng sợ. Sa mạc Iran phần lớn là sa mạc đá nên không lấp lánh như sa mạc cát của nhà văn Pháp Saint Exupéry, mà đầy bóng đen đe dọa. Người tài xế dù thuộc đường tới đâu cũng yên bụng khi thấy rất xa, lần lượt có những điểm sáng lập loè đom đóm xuất hiện. Với người không kinh nghiệm như tôi thì những điểm sáng ở rất xa nhau, không thành một khối, có thể mang thêm rối loạn cho người đang tìm đường. Người tài xế Iran bập bẹ chút tiếng Anh trấn an tôi: Look only one light! (Nhìn một ngọn sáng thôi). Lẽ dĩ nhiên tôi không hiểu gì hết nhưng cũng chẳng có cách gì khác là ngồi yên, quan sát.